Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Chiếc lưỡi lợn
Tôi như không tin ở tai mình nữa, hắn ta điên thật rồi vì làm sao chúng tôi có một cái lưỡi heo trong nhà kia chứ! Tôi cúp máy đột ngột và nói với cô: “hắn mất trí thật rồi, cái thằng hàng xóm của mình ấy, nó bảo cái lưỡi heo cô đưa không phải cái lưỡi heo của hắn
Thơ cho thu ♦ Cuộc đời vô tận
Ước gì vốc mặt tuổi thơ /
Hỏi thăm chim sẻ giác mơ nắng hồng /
Con cù quay tít độ bông /
Mùa bi trắng nõn cánh đồng rạ bay.
Quê nhà
những đêm dài hắn nằm mộng /
mồm dính đầy máu và hải đảo /
những người đàn bà mắt xanh ném tia nhìn thao láo /
từ tiếng khóc của họ /
nở ra loài bọ hung có sức chịu đựng phi thường
Ca tụng đi bộ
những cụm mây đựng đầy tin xấu /
bay qua những trạm bơm hình rađa /
để nhận những đợt bơm hơi /
có hôm đổ xuống toàn chất sữa
Thiếu một cái gì đó
thiếu một cái gì đó trong mưa /
cái mưa đến nhão người /
đêm lại sật sừ cơn khát
đêm lũ
răng chiêm bao cắn mòn mắt nhớ, ràn /
rụa tiếng chuông cảnh tỉnh mơ hồ /
một tiếng rao đêm dập bầm bún phở, cuộn /
trôi hoang cục hồ đồ, gió /
căng tiếng ho lao phổi
Đá thủy chung
Gió luồn qua rừng thông, uốn lượn những chùm tiếng rì rào qua lớp lớp đỉnh xanh, vi vút loang tỏa trên những con đường vắng vòng quanh các vùng đồi, rồi thong thả phả nhẹ lời thở than sau cùng xuống ngôi nhà nhỏ. Đêm đêm nằm nghe gió than van chút niềm đau ngọt ngào
đ . à . n . b . à
người đàn bà đi đêm tưởng ngày /
vải che mắt thánh vải che mắt thánh /
người đàn bà hét /
tiếng vọng đêm chìm vào đêm thăm thẳm
Dưới bóng thu nghe Trần Mạnh Hảo đọc thơ
Tôi đã nhìn thấy một T.M.H nổi giận, cái giận cái căm khi đời ngủ cả chỉ thức toàn mắt lá . Giong anh sang sảng, hào khí bừng bừng như hôm nào Văn Thiên Tường đọc Chính Khí ca lồng lộng đất trời . Cả một triều đình bị điếc/ Tai Sở vương làm thối lưỡi ta rồi.
Hội An của tôi
Nhịp điệu mái nhà, những con đường chảy vào kỷ niệm, một dòng sông thầm lặng tan hòa trong bãi sóng. . . Đấy là Hội An của tôi. Là thế, nhưng dường như vẫn còn thiếu một điều gì, một điều mà nếu không có nó thì những gỗ đá kia mãi mãi không có linh hồn.
Thế hệ @ già
Bóc hết nhẵn ký tự mà vẫn chưa cam tâm /
xóc từng khi hông quặn /
thấm ruồi bu tất thảy phục tùng /
vinh danh nhảm nhí
Những con đường mộ địa
Những con đường mòn chạy dọc theo chiều dài quá khứ ngoằn ngoèo quanh co / Những con đường mòn chạy dọc theo chiều dài phát triển dân số không kế hoạch hóa gia đình /
Những con đường mòn chạy dọc theo chiều dài huyền thoại phù thủy lên đồng “úm đậu thành binh”
khúc quanh
nhớ câu kinh ứa ra từ miệng/
cá, vươn lên tháp đá sen hồng/
rằng giọng người rớt lại/
trạm xe ban mai/
khúc quanh thành phố, nóng
Lời chiêng từ đất
Đêm/
tôi nghe tiếng chiêng ngân lên âm – âm – u – u từ dưới chỗ tôi nằm, tiếng chiêng như đất thở, như gió rên, như tiếng người than từ một nấm mồ sau hàng trăm năm bỏ mả
3 lý do để tôi cắn vào tôi
Lý do đầu tiên tôi cắn vào chính tôi – vì trong hỗn mang của đời sống, tôi tự đặt niềm tin vào chính tôi – chứ không đặt vào cái điều dí dỏm nơi qui luật một xã hội nào hết – nên tôi quay lại cắn chính tôi để tin rằng tôi còn có cảm giác sống và tin vào dấu vết cuộc sống của mình.
Lợi dụng
Thế là, đúng như các thăm dò dư luận (vốn rất phổ biến trong các cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ) tiên đoán, Obama đắc cử tổng thống. Đắc cử vẻ vang, với số phiếu cao hơn hẳn tỷ lệ lạc quan nhất mà các thăm dò dư luận tiên đoán. Nhân dân Mỹ, nhất là cộng đồng da đen và giới trẻ, hân hoan. Toàn thế giới cũng hân hoan không kém, từ các nước  châu cho đến các nước Trung Đông, và đặc biệt là nhân dân Phi Châu, nhất là tại Kenya (quê nội của Obama).
W. – Một Phim Tài Liệu
Bác sĩ chuyên viên giải phẫu thần kinh cho biết là não óc bệnh nhân đã chết, ông ta chỉ có thể sống như một thực vật. Một y tá mở cửa phòng mổ cho năm người đàn ông mặc vét-tông đen đeo huy hiệu của đặc viên gián điệp cao cấp Secret Service bước vào. Họ ký tên trên văn bản có in chữ lớn “Confidential – Tin mật.”
lý lịch hoang tưởng của tôi
Lý lịch tôi bắt đầu bằng chủng tộc. Tôi người Mỹ gốc Á lai Phi. Tôi tên Amabo Kcarab Nguyễn. Nét tôi không thuần đen, nét tôi thanh hơn và da tôi nhạt màu hơn những người da đen ở Harlem. Mẹ tôi người Việt. Tôi không có cha và mang họ mẹ.
Ngợp tình
Từ ánh mắt đa tình rực lửa /
Tôi nhìn nàng bằng tia nụ hôn /
Nhiệt cuồng động khuấy /
Nhiệt cuồng Adam
Thắp nén hương buổi chiều khô rượu
cơn mưa chạy rốt nắng
giáp mặt cùng sao sa
mở tận cùng hai đầu trái đất
rầm rập tiếng chân (???) người
tìm sao thấy nỗi hoang mang
Bản tuyên bố của chữ
Khởi đi từ
lúc họ không còn hiểu
tiếng của muôn loài khác
tôi xuyên suốt chiều dài
của đêm-ngày-họ
phục dịch;
Cù bơ thế hệ
Cù bất cù bơ
hai tờ giấy trắng
rong chơi trong nắng bụi bặm bám đầy
Cù bất cù bơ
ba tờ giấy trắng
Lên đường
Với con dao và giấc mơ, dấu kín vào ngăn tối ký ức/
Thủ sẵn hộ khẩu và cơn đói lắt lay,/
hắn ý thức nhập cuộc vào đời sống/
(chông chênh bập bênh lên xuống của trò chơi trẻ con).
Buổi trưa ở lại nơi sở làm
Tiếng còi náo nhiệt trưa đại lộ
Bầy cỏ vệ đường chờ cơn mưa tái sinh
Em tung tăng cùng đàn chim về báo hiệu mùa họp đàn
Tiếng Gọi Trong Sương Mù
TRẦN ĐỨC TÀI dịch
Nguyên tác: THE FOG HORN
Ta sẽ tạo ra một âm thanh và một dụng cụ; người sẽ gọi đó là Tiếng Sương Mù và bất cứ ai nghe thấy nó sẽ biết được nỗi buồn của vĩnh cửu và sự ngắn ngủi của cuộc đời.
Tôi cảm thấy…
Tôi cảm thấy đê hèn, vì tôi: kẻ mang những
cảm xúc bất đồng
làm thuê làm mướn cho chính linh hồn đang đoạ đầy của mình
để rồi cô đơn và hoang mang giữa
cuộc đời.
Thẻ căn cước thành thị
nhiều căn phòng đồng hành cùng
một cái bếp chung
hộp giấy toàn giác
hân hoan mì tôm ớt sả tỏi hẹ

Bình Luận mới