Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Bài hát ca ngợi ngày này


♦ Chuyển ngữ:
1 bình luận ♦ 21.01.2009

 

LTS: Bài thơ Praise Song for the Day (Bài Hát Ca Ngợi Ngày Này) được nhà thơ Elizabeth Alexander sáng tác và đọc trong buổi lễ nhậm chức của Tân Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama sáng ngày 20 tháng Giêng năm 2009. Bà Alexander là bạn thân của ông bà Obama từ thời gian bà sinh sống và dạy học ở đại học Chicago.  Bài thơ này gợi đến ngôn ngữ bình dị của nhà thơ Hoa Kỳ Walt Whitman trong thi tập Leaves of Grass, và những nghi thức thường nhật nhưng cẩn trọng về nếp sống con người mà nhà thơ Anh W.H. Auden đã mô tả trong bài Musée des Beaux Arts. Những ý tưởng trong Bài Hát Ca Ngợi Ngày Này cũng làm người đọc nghĩ đến thi tập Antebellum Dreambook (Sách Giải Mộng Thời Tiền Chiến) của Alexander, về những giấc mơ của người da đen trước thời kỳ Nội Chiến Hoa Kỳ.   

 

 

elizabeth alexander reading Mỗi ngày chúng ta làm công việc của mình,
đi ngang qua nhau, bắt gặp ánh mắt
nhau hay không, sắp sửa nói hay đang nói.

Chung quanh ta đều là tiếng ồn. Chung quanh ta đều là
ồn ào và bụi cây, gai và ầm ĩ, mỗi
một tổ tiên của ta trên lưỡi ta.

Có một người đang khâu một đường viền, mạng
một cái lỗ trên bộ đồng phục, vá một bánh xe,
sửa chữa những thứ cần sửa chữa.

Một người đang cố gắng tạo nên âm nhạc ở đâu đó,
với một đôi muỗng bằng gỗ trên một cái trống dầu,
với đàn xelô, máy hát, kèn acmônica, tiếng nói.

Một người đàn bà và con trai đợi xe buýt.
Một nông dân xem xét bầu trời đang đổi.
Một giáo viên bảo, Lấy viết chì ra. Bắt đầu.

Chúng ta gặp gỡ nhau trong từ ngữ, từ ngữ
gai góc hay trơn tru, thầm thì hay hùng hồn,
từ ngữ để suy nghĩ, để xét lại.

Chúng ta băng qua những đường đất và xa lộ ghi nhớ
ý chí của một người và sau đó những người khác, đã nói,
Tôi cần thấy bên kia có gì;
Tôi biết có những điều tốt hơn trên con đường trước mặt.
Chúng ta cần tìm đến chỗ sống an toàn.

Ta đi vào những nơi mà ta không thể thấy.
Nói đơn giản: là nhiều người đã chết cho ngày này.

Hát lên tên của những người chết đã đem ta tới đây,
những người đã đặt những đường rầy, nâng những cầu,
hái bông gòn và rau xanh, xây
từng viên gạch những công trình óng ánh
mà sau đó họ sẽ giữ sạch và làm việc bên trong.

Bài hát ca ngợi đấu tranh, bài hát ca ngợi ngày này.
Bài hát ca ngợi những biểu ngữ viết tay,
sự tìm hiểu ý nghĩa ở kệ bếp.

Có những người sống theo yêu láng giềng con như chính con,
những người khác theo trên hết luật đừng làm hại hay lấy nhiều hơn cái
cần thiết. Rồi sao nếu từ ngữ hùng mạnh nhất là tình yêu?

Tình yêu vượt trên hôn nhân, gia đình, quốc gia,
tình yêu chiếu một vầng hào quang lớn dần,
tình yêu không cần dành sẵn lời than trách.

Trong lấp lánh sắc sảo của hôm nay, bầu không khí mùa đông,
cái gì cũng có thể làm được, câu nào cũng có thể viết được.
Trên bờ miệng, trên vành, trên đỉnh,
bài hát ca ngợi cho bước tiến trong ánh sáng đó.

 

Praise Song for the Day

 

Each day we go about our business,
walking past each other, catching each other’s
eyes or not, about to speak or speaking.

All about us is noise. All about us is
noise and bramble, thorn and din, each
one of our ancestors on our tongues.

Someone is stitching up a hem, darning
a hole in a uniform, patching a tire,
repairing the things in need of repair.

Someone is trying to make music somewhere,
with a pair of wooden spoons on an oil drum,
with cello, boom box, harmonica, voice.

A woman and her son wait for the bus.
A farmer considers the changing sky.
A teacher says, Take out your pencils. Begin.

We encounter each other in words, words
spiny or smooth, whispered or declaimed,
words to consider, reconsider.

We cross dirt roads and highways that mark
the will of someone and then others, who said
I need to see what’s on the other side.
I know there’s something better down the road.
We need to find a place where we are safe.

We walk into that which we cannot yet see.
Say it plain: that many have died for this day.

Sing the names of the dead who brought us here,
who laid the train tracks, raised the bridges,
picked the cotton and the lettuce, built
brick by brick the glittering edifices
they would then keep clean and work inside of.

Praise song for struggle, praise song for the day.
Praise song for every hand-lettered sign,
the figuring-it-out at kitchen tables.

Some live by love thy neighbor as thyself,
others by first do no harm or take no more
than you need. What if the mightiest word is love?

Love beyond marital, filial, national,
love that casts a widening pool of light,
love with no need to pre-empt grievance.

In today’s sharp sparkle, this winter air,
any thing can be made, any sentence begun.
On the brink, on the brim, on the cusp,
praise song for walking forward in that light.

bài đã đăng của Elizabeth Alexander


1 Bình luận »

  • DHLan says:

    Hơi thất vọng với thi sĩ Alexander lần này. Bài này mà *gợi đến ngôn ngữ bình dị của nhà thơ Hoa Kỳ Walt Whitman…* … Làm sao mà so sánh thế được !?… Tôi cứ nghĩ là thi sĩ Maya Angelou sẽ đọc thơ lần này…

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)