Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
với một em hoa chui ở texas
lưỡi bò em ngơ ngác
biển đông em mơ hồ
chuyện chính trị chính triếc
em chẳng màng cóc khô
Có một khoảng trống
láy và nháy
như chiếc lá rung khẽ trong gió
như búng một dây đàn ghi-ta
chúng gây cảm hứng những giấc mơ
Tắm ngược gió sông
những ngôi nhà cổ
ưu ái nhau
bằng cơn lạnh gục đầu
ho lên thành điệu bộ
trang nghiêm của lỗ
Vẽ lại chân dung chàng
Nếu bạn có một người yêu, yêu rất yêu, bạn có muốn nói về người ấy không, có muốn giới thiệu người ấy cho cả “thế giới” biết không. Tôi chắc chắn bạn sẽ “lật đật” nói rằng có. Không cần hỏi, tôi đã thấy cả triệu người trên mặt đất này đã và đang làm việc đó.
Vết thương rêu rao
Vẫn trên đám cỏ xước ấy
nắng rêu rao lời ngạo mạn của chim
Chiếc váy đỏ vô tình kéo hơi cao
cơn vị kỷ đốn mạt lại ngọ nguậy trên chòm râu rễ tre tôi.
Sám Hối
Lòng muốn nói lời ăn năn,
nhưng miệng không thể mở nên lời
ngại không gian bao dung sẽ xoá tan nỗi ân hận
muôn đời không có thể gội rửa
Trong sa mạc đêm
Trong cát bụi: một mảnh tiếng nói
bật ra như đá vỏ chai.
Người con gái nghe thấy mảnh này
sẽ theo bạn vào bóng tối
Nguyễn Mộng Giác và văn học hải ngoại
Thơ như một người đẹp không ký kết ăn đời ở kiếp với mình bao giờ. Người ta đi tìm Thơ suốt đời, được nhìn vào đôi mắt, được bắt tay một cái, là đủ. Không thể nào trao đổi ý kiến, bàn luận với nhau một cách thuần lý như các bài toán.
Qua không phận trung vực, XI 18
Ba trăm năm sau gặp gỡ, những bộ tộc đất đỏ phớ
Lửa trước sau huy hoắc, phủ phục tuyết, mây
Rách toạc đường khâu hồn vía
[hiện tại điều duy nhất còn]
hiện tại điều duy nhất còn
cảm được tôi rất cần sống
bởi lẽ sống
chả riêng tôi
máng áo
ta chẳng từ quan chẳng máng áo
áo mòn lưng món chữ đèo bồng
em đắp bàn tay thuôn vá lại
đời trăm năm biết trả gì không
kiêu hãnh
Má hồng tóc xanh, thời Internet
Google lớn dần trên màn hình, em ngủ quên trên sóng mạng để mỗi khi thức dậy bừng lên mấy nén điện ban mai.
Lối mưa qua một ngày
Em qua một con đường
Mặc cả những điều vừa đánh mất
Đặt lên bàn cân một quả hư hao
Chiếc cân lệch một chiều vô nghĩa
Thơ mộng
Như đóa hoa tỏa hương
dù bị vùi dập trong giông bão
ngọn cỏ đơn sơ khiêm hạ
ngả mình qua miệng vực
Nghiến ♦ Cắt rời nỗi nhớ ♦ Về Moonglow Park…
Xuyên ta
Dao nhọn vô hình
Thấu nhau
Suốt cuộc hành trình
Thanh niên.
Em bé mùa thu
Đổ vỡ những nghiêm trang
Phân hủy vội chiếc áo
Những xảo ngôn dầm dột
Trên thân hình khất thực của em
Hành trình kẻ mộng du
vết rêu ngủng ngẳng hướng mặt trời
suối cạn quành ra trước
chụp mê giáo điều
dắt nhau
Tư tưởng
tất nhiên trong chúng ta
chưa ai gặp được thúy kiều
cho dù là thời đại nào
cộng hòa hay cộng sản
Từ khước
Căn nhà nằm sâu khuất, phía trước là một cái sân rộng. Giữa sân trồng một cây tùng duy nhất. Trong nhà bài trí cực giản đơn. Một kệ sách, một chiếc bàn, một chiếc giường đơn, một cái bếp với một tủ lạnh nhỏ. Anh đang đọc sách trong phòng thì nàng đến.
Còn lại
Còn lại
Dãy chung cư chụm đầu hình trái tim
Ngó chiếc xe ngựa lắc lư
Cõng tình yêu em lên trời.
chia tay
cái lãnh thổ nơi người đàn ông trong anh sẽ không đổi màu
nơi người đàn ông trong anh sẽ xua đuổi mọi loài vật đánh thức cảm xúc
và dĩ nhiên, anh sẽ không cho em bước vào
những sợi tóc em
em làm rớt sợi tóc vào trang thơ anh thích
xếp lại để dành đánh dấu thời gian
bẵng đi một đỗi, giờ lấy ra xem lại
bài thơ nhạt nhòa mà sợi tóc vẫn còn xanh
Ngày 21 tháng 11 năm 2012
Không thể hỏi nhà sư
mượn lược
Không thể hỏi thời gian mượn đôi ngày
Nhưng phải trả dù không mượn
Cuống Gió Chiêm Nương
em đợi xanh lồng lộng
vàng chiêm nương
cuống gió về với em
ngàn sao kim cương mặt trăng thủy tinh thoang thoảng mùi hương gió
Vẫn sàn diễn ấy…
Mặc con bồ nông cứ lo chú mục
vào những con cá
tròn ốc nốc
đang tung tăng bơi lượn thật vô tình.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 11
Người đàn bà chủ quán cũng là một nhân vật lạ đời. Theo lời chị kể, sau khi chồng chị rắp tâm bỏ nhà theo kháng chiến chống Tây, chị mới hay mình cấn thai, đẻ ra thằng con trai, đặt tên Được. Cái thằng giống má ở cái miệng nói không kéo da non, thêm thói không biết đâu ra, ưa đặt điều mắm muối.
Khi tôi đái ♦ Giọt nước mắt
Sống dựa vào mảnh đất đó với vai trò bảo mẫu, dòng sông tồn đọng cùng những trăn trở qua nhiều thế hệ, như những ngọn gió buông thả mình vô tán lá kín kẽ của cây cau kiểng để sản xuất ra những tiếng thủ thỉ – đại trà – không hẳn cho tình yêu.

Bình Luận mới