Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Dạ, tim hãy còn đập
thường vào lúc trời rạng
sáng lên
thì hai tay/chân buông thõng
thân tôi teo tóp
chìm sâu xuống giấc ngủ
Lời người chẳng hề điên…
rất trần tục, những con chữ ngó tôi nghi hoặc
bằng những con mắt dấy lên nỗi hận đời
Những con chữ bắt đầu tự hỏi nhau
Có phải tôi là “chính chủ” của chúng không
Máu Chảy Về Tim
Thầy Quang qua đời ba ngày sau khi từ Ðà Lạt trở về. Em như người mất trí. Khi quan tài hạ huyệt, em lao người xuống theo Thầy. Tôi ghì giữ chặt em trong tay. Người em không còn chút sinh lực, lao lên rồi ngả xuống như sợi dây đàn bị căng đứt. Sau đó, em bỏ ăn bỏ học…
Ngày… tháng … năm 2012
Đêm qua đọc lại Zorba The Greek
Bốn mươi năm nhớ chuyện xưa
ngoài cửa sổ con bọ rầy núp lạnh đâu ngờ chết lạnh
trên gương mờ thoáng bóng cụ già
Mùa thu
Tôi thấy mùa thu lang thang trong mắt em
Bầy ngựa hoang điên cuồng chạy trên thảo nguyên
Xa quá tầm tay không một lần giữ được
nỗi buồn chính chủ
học trò miệng la phản đối
tay tụt quần giạng háng
bọn ta suốt ngày đấu tranh trên mạng
làm thằng chợ trời vẫn không chính chủ
Thời buổi khó khăn
Mỗi tuần hai lần, họ lặn lội hai dặm đường tới Boone, và mỗi người, ngay cả đứa bé, đeo nặng những lá cây lưu niên. Jacob nhìn khi họ rẽ vào con đường, những cụm bụi xám dâng lên từ bàn chân trần của họ. Hartley vác bốn bao bố đầy lá lưu niên. Vợ anh ta vác hai bao và đứa bé vác một bao.
Sáng chủ nhật mở của nhìn qua nhà hàng xóm
cuộc sống bật lên
như champagne
xương rồng hoang sơ sa mạc
nổi gai múa nhảy.
Thói quen ♦ Con mều ♦ Bốn giờ sáng
Những ngọn lửa linh cảm bị đánh thức và dập tắt. Con người nối nhau bằng thắc mắc thành những chiều dài dường như bất tận, móc ngoặc những sai sót vô nhau tạo nên một huyết thống bơ vơ cường tráng đầy tính thuyết phục.
Tiếng chim trên lầu, điểm danh từng sự vắng mặt.
Nàng nuôi tóc
Anh của hiện tại vừa đi vào cuộc sống của nàng, không phải từ trăm năm, không phải từ ngàn năm, không bất tận, chỉ là rất bình thường, bình thường và hiện hữu.
Quả tim nàng nhạy cảm tới dường như có thể phát quang, nàng có một cuộc đời nhưng lại được cả hai thế giới sống.
những thứ đến từ trung hoa
những ông già Noel đến từ trung hoa
có chiếc áo nhuộm từ máu đỏ
những món đồ chơi tẩm thuốc độc
phía dưới là súng trường
đôi chiện [lãng] xẹt
đứng xuôi tay: không thấy gì. giơ hai tay khỏi đầu: không thấy gì. xoay lưng lại:
cũng không thấy gì. rà tới rà lui.
Sáu / tám tháng 11 ♦ Ở đây
Đêm dài như một thiên thu
kia, em nằm giữa sa mù ngủ quên
hai tay vói tận cửu tuyền
tôi ngồi tróc xương, da liền liền tay
Symphonic Poem
Những người hay mơ mộng
là những người muộn màng
họ không suy nghĩ bằng cái đầu
nhưng bằng trái tim
Tạ Ơn
mây trời không phải là mây trời, và dòng sông cũng không chảy như dòng sông
nơi cuộc đời không có đối thoại và người ta sống bằng thói quen của loài chim không có tiếng hót
khúc sáng ở edina, minnesota
trận tuyết khai từ khúc đi xong xuôi, người đội nón
bên dưới mái hiên soi trật thấy vì sao xưa
dưới đáy hồ rùng mình kỷ niệm
trận gió đi qua đèo man khê
Chỗ trống dưới ngón tay Phật
Nheo mắt. Nín thở. Nòng súng ngoái đầu nhìn tôi, tia mắt đen lạnh lùng, nó phả vào mặt tôi mùi thuốc khét lẹt như trêu ngươi, mai mỉa. Cái đỉnh đầu ruồi to dần, to dần rồi lao ngược vào mắt tôi như một viên đạn. Tôi giật mình suýt hét lên.
Những lời nói trước khi đưa tay vào còng
Ta đâu cần hét “Muôn năm” hay “Đả đảo”
Những thứ nghe oai nhưng rất dễ hiểu lầm
Lắm cái vĩ đại chỉ là đồ ba xạo
Mặt thánh hiền ai biết nó tà dâm?
Dù trái cấm mọc gai em cũng cắn
biết yêu nhau
trước sau gì cũng chết
muốn yêu anh
vì biết mai sẽ hết
Độc huyền ♦ Tiếng tiêu ngân dài
lác đác
ôm mệnh hệ ra đi
lắng trong những giao thời chủ đích
lo âu của em
một mảng tình
Đêm ấy tôi phải ngủ trên sô-pha
ngoài phòng khách
chỉ qua một đêm thôi
nó nhanh chóng đẩy tình cảm
giữa chúng tôi
Thu phản bội
Thu đang cháy rồi kìa
Lá chừng như phản bội
Mùa thu vàng tội lỗi
Rụng đầy cội xa chia
Jeanette – Hợp khúc số 8
La Maladie D’amour
Ảo giác trong mắt gã tình si
Bên váy áo lả lơi sống sượng
Ta ngây điên hương bướm điên
Lửa Lá Mùa Thu
Mùa thu đi và trở lại cuối hạ
vẫn mùa thu
Hãy để mùa thu hôn lên môi
lá mỏng vàng rơi cây lõa thể
Những trang sách ngày mai
Khi quyển sách lật sang trang
cho dẫu ta gọi tên nó là ngày mai hay một thứ ngày nào khác
vẫn chỉ thấy những con chữ quàng vai nhau
Một triệu chứng sống còn ♦ Chỉ sau khi đốt cháy…
Có gì rỗng hơn một cái tên?
Vì nó chứa muôn vàn tội lỗi
Có gì huyền thoại hơn vẻ nhỏ nhoi?
Có gì chông chênh hơn núi?
Xô bồ hơn những tấm gương soi?

Bình Luận mới