Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Dòng nước sâu
Nhưng chuyện tôi muốn bàn hôm nay không phải những thương ghét nhất thời của nhóm này nhóm nọ, mà là cái ưu tư của Giác trong NNCB, và có lẽ gián tiếp hay trực tiếp trong nhiều tác phẩm của anh về một đề tài cao hơn mà một nhà văn nghiêm túc không thể né tránh. Đó là chuyện tử sinh.
Giác & tôi
Những ngày Chủ nhật tôi thường ngồi ở một quán cà phê hơi xa sở làm, đó là nơi tôi có thể gặp một vài người bạn mới quen và có thể chia sẻ đôi điều về đời sống. Nhưng rồi tôi khám phá ra cũng giống như ở phía nam, những người mới quen đó thật ra cũng chỉ là những người mình tưởng là bạn thôi.
Suối nguồn ra khơi
không có sự vỗ mộng bên mạn tuổi
giấc mộng tròn cũng cứ thế lăn đi
… và cứ thế lăn đi còn em góa phụ
địa chỉ ấy thiếu mất một người
Cuối tháng năm. Nắng rực rỡ soi bãi cỏ, ô đậu xe trước garage. Căn nhà vắng lặng. Thật vắng lặng. Tôi bấm vào cái nút chuông kim loại tròn, nhỏ nằm trên một khung cửa hẹp, đè mạnh như mọi lần, cố tưởng tượng là Nguyễn Mộng Giác sẽ ra mở cửa. Không.
Thu Đã Về Chưa Em?
Vầng trăng vành vạnh ấy
Bỗng gì co ro đêm
Những ngón tay thức dậy
Dạo trên từng thu em
Mùng sáu thật trăng
xin cúi xuống tạ ơn đôi hài nhỏ
như trăng vàng về thắp buổi buồn ta
như lòng gần
ngắn lại những đường xa
Mùa Trung Thu không gã Cuội
Hãy cứ ký nhiều vào
những khế ước lên cung trăng
khi mặt trời mỗi ngày đang vỡ rệu các vụn lửa.
Quả trứng gió
Một lần quả trứng gió cất tiếng gọi cô bé mỗi sáng vẫn đi
nhặt trứng cho bà—“Này em bé, đừng mang tôi đi,
hãy để gà mái mẹ tôi ấp thêm mười ngày…
trên cây là tia nắng
Tâm “điên” ngay từ khi là sinh viên trường Mỹ thuật. Anh làm nhà trên cây để ở. Gỗ ván, tre nứa, rơm rạ, mỗi chuyến xe bus từ quê ra, Tâm lại ôm theo. Cốt sắt, dây thép, thạch cao, những chất liệu không thể thiếu của dân điêu khắc được Tâm trưng dụng cho công trình của anh…
giấc trắng
con đò đêm ngọ nguậy dưới lưng
3 giờ sáng em làm gì ngoài đường
tóc tai phờ phạc phấn son nhàn nhạt
Tản mạn
Em muốn nghiêng mình về ngày trước.
Để chiếc lá đừng rơi
Để mắt người xanh mãi
Và người ơi, đừng lạ chính bóng người…
Khoảnh khắc
Nụ hôn rơi nghiêng trên góc cạnh thời gian
Khoảnh khắc bâng khuâng nối liền hai thế hệ
Trong màu mắt anh tháng năm chợt về
thời khắc thì cứ rơi
Lần này miệng ả đã đầy khói
tôi có cảm giác khói đang luồn lách
qua từng kẽ răng ả
cổ họng đột nhiên khô
Ai đó yêu tôi
Ta phung phí đêm bằng chất kết dính giữa miệng và lỗ nhĩ
Còn em và đồng bọn
Văng ta đi chỗ này chỗ nọ
Chế tạo ra một chuỗi hột những lời cáo phó
Để đeo vô cổ của con dơi biết bơi
lổn ngổn chưa chết
khi tôi cố tình lôi theo một đám chữ nghĩa
đặt tên cho từng sự cố.
đặt tên, cũng có nghĩa là tuyên án
chúng vài ngày dăm tháng nhiều năm chung thân
Không lời ♦ Nỗi khát đói hồn thu
Giờ nầy bên nhà
chắc gì em tôi còn thao thức
môi tình rạo rực trên mây
và ánh trăng lắm lúc
Ánh chớp
mùa nầy triều cường mấp mé con lộ hoàng hôn
thành phố dầm mình trong mùi của rác thối
sự ngứa trên da
gãi kịch liệt lên lịch sử
Lửa Dịu Dàng
tôi nhấp nháp tiếng mật ngọt nàng như lời côn trùng thấm vào đất
từng lũ gió hạ áp vào lưỡi
lửa thiêu đốt cổ họng tôi
Mỹ Sơn chiều mua tím
chiều Mỹ Sơn đầu mùa mây khóc
ai ngồi bứt tóc đan thòng lọng
treo cánh hoa tình trên mỏm đá thiêng

Bình Luận mới