Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
cõi tình em
Bà hàng phở tả cảnh huyền diệu xuất hiện từ âu nước lèo, nước phở bò luôn trong và màu hổ phách, phải có đầy đủ mùi vị thảo quả hay chút hương quế, thịt bò phải mềm, gân ra gân, tái ra tái, vài sợi gừng lẩn quất và chút hành hoa rắc nhẹ như những bông hoa đính trên đầu cô dâu là ok.
Như một mùa thu
Ngày đã từ đêm trắng sinh ra
con chim nhỏ cũng vừa khai sinh tiếng hót mới
sơn ca hoài thai từ những ngày tháng dại
Tiếng cú
và, chỉ trong một nhịp thở, bị lấy mất
bởi ngàn sao. Nhưng, còn chút hy vọng
từ giữa chỗ mịt mùng đêm đen đó,
Cái lưng để trần
Bức tranh tôi bỏ dang dở từ ngày ấy vẫn là một tấm lưng trần không định dạng. Tôi cũng bỏ luôn việc vẽ vời. Tôi không muốn đưa lưng mình ra nhìn cuộc đời. Tôi muốn nhìn thẳng vào cuộc đời.
Cùng buổi chiều mùa xuân
tôi như chiếc lá mùa xuân
tích lũy sự sống
sẽ rơi theo đường cong
khi linh hồn no đầy tự do
và già dặn như hư vô
Cuộc chiến
anh tạo ra em
bởi em là xương sườn của anh
em đẻ ra anh
vì anh là tinh dịch trong em
Graffiti
Dán ánh chớp lên mặt tường câm lên ngả mây chiều kiệt xác
Lên ngõ sâu không kẻ thứ hai cùng đi cùng về
Tiếng mèo trửng đêm trên mái nhà thấp
Tri kỷ gọi nhau bên kia cầu vồng mờ tắt
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 8
Xúc giác nó rợn lên lâng lâng như bắt được sự sống thiêng liêng truyền sang, len lỏi tràn lan từng sớ thịt. Nó mường tượng ra cuống giao điểm trống mái vừa nhú mầm, rồi lớn dần, lững chững cựa quậy. Nó muốn đập bể, muốn nuốt trộng, muốn tiêu hoá, muốn huỷ diệt cái nguyên nhân khó hiểu ấy.
Xôi thịt trầm ngâm
Tôi thần dân tôi
Lăng tẩm tôi
Ồn ào một cách súc vật
Khi muốn được biến thành khúc dương cụ vĩ đại để thảy vô cái huyệt lớn hơn cả ý niệm của tôi
cổ tích xanh
trong khi người người đang hồ nghi
ngoài kia bể nấc cục
. . . . . . . . . và bóng tôi tức thì đổ xuống
hỡi ôi! con đồng &
Những bài thơ trong thời lưu vong
bỏ dở câu thơ đang viết, trong đó tôi tố cáo những kẻ
đã chuẩn bị một cuộc chiến
có khả năng
tiêu diệt
lục địa, hòn đảo này, dân tộc tôi, gia đình tôi và tôi
Vẫn những cơn đau khác…
Nửa mặt chìa ló núp lén
ngày trấn áp đau buốt luật biển đảo
xâu chuỗi lại giằng xé đau rát từng cơn mộng du ngày
mây đỏ
Cô cũng chả hề có ý định mang chuyện công việc để bắt anh phải nghe. Lý do thật giản dị.
Giữa đêm miên du thế này, có hai người cô độc và tràn đầy sức sống đứng bên cửa sổ, bầu trời lung linh như trong lồng hổ phách, họ không thể không ôm nhau.
Sài Gòn
Em ẵm nhục thể của bầu trời
Đi qua những cơn đột khoái giả định
Em vô sinh như cái lỗ bự nhất trên miếng đất mang hình dáng đàn bà
Có thai những thứ thiêng liêng không bao giờ đẻ
Em đã hiểu vì sao
và đám trẻ con
cái danh dự leo lên sàn chứng khoán
đồ thị của thầy
còn lại những đường cong
Thoắt, đêm đã sắp sửa…
ánh chiều tà đã rọi qua ô cửa
(hừm) tôi ngáp một cái
cả bầu trời nắng
mới chịu trụi
Hành hình một giấc mơ
và hình dung lũ chuột lúc moi hang
Nghĩ mình cũng dị hợm. Trên đời còn thiếu gì lũ chuyên moi móc bằng đầu.
Cả một tiền đồ nào thấy hang
Mùa hạnh ngộ
Montmartre xa vời năm tháng xôn xao
Mùa Lilas tím sắc muộn màng
như nỗi buồn của Satie giờ đã cũ
Ngày mùa đông ngủ quên trong giọt nhớ dương cầm
A Golden Fall in the Old Town / Thu vàng phố cũ
He wants to ask
how many shifts life must go through.
The train moves on and lingers at no stop,
yet all those flowers or butterflies still stir
Đi thăm trại tị nạn cũ ở Galang và mồ mả thuyền nhân ở đảo Kuku, Air Raya
Giữa tháng 5, 2012 vừa rồi tôi có dịp tháp tùng một phái đoàn của Hội Bảo Tồn Văn Hoá Và Lịch Sử Người Mỹ Gốc Việt (Vietnamese American Heritage Foundation – VAHF) đi viếng một trong những nơi gọi là cửa ngõ tự do, đó là trại chuyển tiếp dành cho thuyền nhân xưa ở Galang trong quần đảo Riau thuộc Nam Dương…
Lặng lẽ ánh trăng
Anh cảm thấy không vui, lẳng lặng vác xe lăn xuống lầu, rồi trở lên bồng Điểm Nhi. Ôm gọn trong tay, anh cúi mặt sát mái tóc Điểm Nhi để tận hưởng cái mùi thơm con gái toát ra từ chân tóc, từ da thịt cô. Nắng xế. Cả vùng phế tích như lặng đi, buồn bã.
hành tinh cánh sinh
hôm nay nơi ấy đổi tên đổi múi giờ
mặt trời quay lưng về phía hành tinh hoàng tử bé
nơi Tolstoi và Dostoyevski thân thiết hơn họ hàng
người đàn bà cuối cùng trong vòng hệ lụy đang mang thai
Em ♦ Hãy xa chàng
Em trần trụi
Không mục đích
Ráo hỏi tàn tạ
Thản nhiên như tiếng vỗ mông
Đều đặn giữa bóng đêm nhân đạo

Bình Luận mới