Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Khóc nỗi trích tiên
Một ngày
câu thần chú hết thiêng xin em đừng
gõ vào ngực trái anh gọi câu vừng ơi xưa cũ
kho báu chẳng còn gì ngoài khoang trống thời gian bị mất cắp
thực ra tôi rất thích những bạn gái xinh đẹp
tay trái kẹp điếu thuốc
tay phải cầm ly rượu đỏ
ngửa cổ
dòng lệ trào từ đuôi mắt
cô uống cạn ly
Mưa trong thành phố hoa niên
Tôi, như một người khảo cổ không chuyên nghiệp, nhân chuyến viếng thăm thân bằng quyến thuộc, săm soi khơi quật những dấu tích của thời hoa niên… Lắm khi hụt hẫng vì một hương vị… sau đó, tôi ý thức [rằng] “đi” và “về” không cùng một nghĩa như nhau…
Chỉ là sắc màu ♦ Chỉ là thịt da
Nàng nói qua hơi thở
(tuyền mùi dâu tây)
Chờ tối đã
Ừ! Tôi vội nhìn chăm chăm
Cho ngày tận thế
Nuôi những mơ hồ từ tận đáy tim
vì cơn đói nghiền mặt trời không sứt mẻ
thời gian trôi cũng rồi tận thế
những lời tiên tri
Tạm biệt mặt trời
Nếu ngày mai thành phố mình động đất,
Anh và em sẽ chẳng thể gặp lại nhau.
Rồi khi đó, hay đời mong manh quá,
Chốn thiên đường, em òa khóc thơ ngây.
Homage Georgia O’ Keeffe
Không gian trở vó, triệu hồi
Đất cày, hoa dại, sương bôi, lấm ngày
Nền xanh băng giá, trật trầy
Sọ cân não trắng, mây vây Cấm Thành
Thế giới bên trong
vậy tại sao còn gắn vào đầu những bộn bề cuộc sống
dấu hiệu muốn vượt qua Darwin trong cuộc chiến tiến hóa cho riêng mình
trạng từ ♦ địa tạng
cái gì như thớ gỗ
cái gì rung bần lên
cây không còn hít đất
người không còn thở dốc
No turns!
có thể là do đa đoan
hoặc hi vọng thái quá (cũng có thể
cả hai) nói tôi nghe xem nào
chúng ta sẽ phải làm gì? với những người sống lâu!
Cây đèn đường tôi em và con mọt
chẳng biết sập xuống lúc nào
bốn chiếc chân bàn ọp ẹp nâng một trời sao đêm
lấp lánh như những điều không có thật
Thực vật
Gió cứ xa ngoài kia
không bao giờ trở lại được với hình bóng nguyên vẹn của một con người
đi với nhau chẳng bao giờ có một sự yêu thương nào
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 12
Má run tay gấp tư lá thơ lại, nước mắt nước mũi đầm đìa. Trưa nào rảnh, má cũng lỏn lẻn lấy mấy phong thơ nhận được hổm rày, ra vườn sau ngồi đọc dưới bóng mát tàn vú sữa. Lần nào cũng khóc. Vậy mà chẳng khi nào má nhớ cầm khăn tay theo, cứ tay áo mà chặm.
Em đi qua cầu cong
Em đi qua cầu cong
Cầu cong vòng bến Ngự
Cong như cái cần câu
Thả trăng vào bến Ngự
Giữa Huyễn Hoặc Ma Trơi
Giữa huyễn hoặc ma trơi
Em cuốn hút đêm vào bầu ngực lép
Ngày co rút như con tép
Cuộn đại dương lên đầu vú khô khan
Khi tưởng tới người
muốn nhắn một tin, hỏi giờ vui hay đang khóc
yahoo messenger từ lâu không còn hình avatar
facebook lặng im không một dòng status
chợt hiểu người đang cố quên
Khu vườn mọc đầy tiếng cười
Em rón rén vào khu vườn tôi
Những mép rêu trên chiếc lưỡi dị ngôn
những đôi mắt treo ngược
thành đèn
Những điều không thể
không thể thay đổi được chỗ nằm
người ta bèn xoay chiều chiếc chiếu
không thể thay đổi được sách giáo khoa
thầy giáo đành thêm bớt góc nhìn cho lũ học trò
Vụn
Những nỗi nhớ cứ chen chân.
Ngang ngửa.
Các hơi nóng bốc vào phía bên trái của căn phòng.
Không đủ dưỡng khí.
Cẩm thạch
những ngày mai liệu có dịu dàng như quá khứ
mặt hề gảy cười lăn tròn trên mắt
đêm hồn nhiên nhiễm mặn
tiếng thở nồng mùi tự vẫn của bóng đêm
Trên đường, đâu gần Santa Barbara, & cuộc diễn của Marina Abramovic
M A trên chiếc ghế nguyên vị
của sự chịu đựng thời khắc
của sự chịu đựng nữa, của mắt
trong ánh sáng trưng bày
Con Đường
Đường xa lặng lẽ im nằm /
Đi trong bóng tối vấp chân lăn cù /
đứng lên, sờ soạng như mù / bước đi
động đá tiếng từ lá khô / xạc xào
Dị Vật Trên Đầu
Con người không còn thân thuộc với nhau, tất cả các loại giá trị đều bị quy về một chữ “tiền”, người ta dùng mọi thủ đoạn, kể cả đào mồ cuốc mả, để chiếm đất, lừa tình, để có thật nhiều tiền… Dường như sự phát triển nơi đây không đồng bộ, thái độ tôn sùng vật chất đã dắt con người…
những bài tứ tuyệt làm bằng tay
khi vui vẻ mình ôm hình số 8
lúc em hờn chỉ được chữ B hoa
rồi giận nhiều nằm theo số 13
Ở đường Rose
gặp lại người đàn bà lỡ thì,
luôn ngồi câm nín trên lề đường
Rose, tính từ mùa hè năm ngoái,
tới nay, bộ đồ ả vận trên
Giấc Mơ Tự Do
dám tràn ngập bằng tình yêu cháy bỏng
dám dẹp hết mọi giáo điều, lo sợ
dám vất bỏ sự phỉnh gạt của ảo ảnh
nơi cơn bão đi ngang qua tâm hồn được tự do ở lại

Bình Luận mới