Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Vẫn sàn diễn ấy…

 

 

 

Mặc con bồ nông cứ lo chú mục
vào những con cá
tròn ốc nốc
đang tung tăng bơi lượn thật vô tình.

Có lúc mặt trời cố tình giấu nhẹm
của nó những miếng mồi ngon.
Tôi từng hứa dắt em
một lần đến nơi chốn thanh thản ấy.

Cô gái ngực trần
bên suối tiên ầm ào ảo mộng.
Đừng cố bám lấy những sợi dây rừng
đang trèo leo chằng chịt.

như chính chúng tự đan lấy
nỗi bất hạnh cho mình
Và chính em
vẫn tự đan cho mình mỗi ngày

Chằng chịt những sợi than buồn
mà chẳng bao giờ biết
mối của chúng đã rối từ lâu
Chẳng phương nào gỡ nổi.

Con bồ nông xưa giờ vẫn luôn trung thành
đời sống một vợ một chồng
Dẫu đến một lúc bạn tình có phải lìa xa
nó vẫn chẳng sống một mình đó hay sao?

Thì em ơi! Lắm lúc dẫu một mình
chưa hẳn đã cô đơn.
Vai sắm sẵn hãy ra sàn mà diễn
Dẫu khóc cười, em đã nhận lấy vai . . .

 

 

 

.

bài đã đăng của Chu Thụy Nguyên

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)