Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Một cuộc đời tự do
Làm cách nào mà những tác giả ấy lại có thể dùng những ngôn ngữ thô tục như thế để mô tả Đài Loan chứ? Tôi không hiểu chữ ‘sichu,’ thành ra tôi tra tự điển. Làm cách nào mà họ dám nói Đài Loan là bộ phận kín của Trung Quốc và không thế lực ngoại lai nào được đụng đến.
Thơ đầu mùa thu
Nếu giả vờ rằng sau những rặng cây xanh mờ ngoài cửa sổ
là giòng sông phù sa nặng đỏ từ ngàn năm nơi mặt trời mọc
Nếu giả vờ rằng dọc những triền buổi sáng
Espresso ♦ Dạ khúc
Cà phê đen được dọn ra ngoài trời
giữa đám ghế bàn lòe loẹt như sâu bọ.
Những món chưng cất quý giá
đầy sức mạnh ngang với Có và Không.
Luân Niệm Chuyển Trang
Chúng xông vào cửa tiệm buôn bán và trao đổi tư tưởng, hàng hợp pháp lẫn hàng lậu, rút mấy trang lệnh bắt cuộn dài như thanh kiếm sắc, đặt lên quầy trấn áp, ra lệnh cho cô chủ, lúc này đang còn ngạc nhiên bần bật, bắt cô tự lấy giấy vụn nhét miệng mình để thôi đôi chối…
Ngày 13 tháng 7 năm 2013
Máu vẫn nhiễu
đỏ suốt thời gian
đỏ từng bước
vết thương đau lòng, cứ mãi mãi đau lòng
Đầy những vết thương. Thơ
Vẫn tiếng khóc phát ra từ bọng sồi già
dọc dài con đường mùi mẫn
Cùng nghe rất rõ lời một thi sĩ đã chết nhắn lại
cái chết trẻ như ai ngắt một nụ non.
Tĩnh lặng (II)
Chúng kêu lên trong tay gã sát chim
Bị nhốt vào những gian nhà tù
Bị vặt lông, cắt tiết
Nhưng không hề đau!
Thứ ba ♦ Vô đề
cũng chỉ cốt giữ sao cho quá khứ
nằm yên trong sách
tôi đeo loa tai
lắng nghe hư vô nói về đời mình
Cánh máu
Và rồi ai sẽ kể tiếp câu chuyện hôm nay. Ngày kia, ngày tới, khi mọi chuyện chỉ nặng phần bên này, khi đêm vẫn dài ngay cả buổi sáng tới. Người ta sẽ hỏi, có thấy khói đằng kia không? Đâu, nó đâu. Chỉ là do cánh trắng mang tới, xuyên qua nó thì cái gì mà không bạc màu, ủ rũ,
Ghi chú thơ Nguyễn Xuân Hoàng
Biển, nghe không? Biển, nghe không?
Lạnh mênh mông! Lạnh mênh mông!
Dấu hỏi xanh dấu than trắng
Câu trả lời: Sóng như bông!!!
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 24
Một xoè tay u nần bịt ngang miệng bà, lẹ làng nhét vô nhúm giẻ, bịt ngang mảnh vải thắt gút sau gáy. Cái chén sành rớt xoạch xuống thau nước, tung toé. Hai tròng mắt già nua trợn trừng, nhớn nhác một thoáng nhiều dáng người lô nhô sát rạt, rồi tối sầm dải khăn đen bịt kín.
Cứ để gió cuốn đi
Đôi mắt xô lệch về một phía bờ
men bóng cả
Lúc nước mắt ứa từ những con chữ
đôi bầu vú em ưỡn lên thật mênh mang
Sông vẫn nồng nàn
Nếu gửi em về thời trẻ dại
em sẽ yêu như em đang yêu
em giấu tình trong viên sỏi nhỏ
ném vào mặt nước bật tiếng kêu
Tấn khổ hài kiểu cách
Năm hai mươi tuổi nàng rạng ngời và khả ái,
Hội nhóm đều dự đủ, nhảy nhót luôn được mời;
Nàng nắm bắt môn luận lý ký hình và ánh mắt
Của những gã đàn ông được nàng nhìn lại đã thấy có lời.
Ngày tháng cũ
Buổi học đầu tiên, NXH tới trễ. Chiếc lambretta của anh dựng nghiêng trên cái lối đi xi măng rồi anh sà vào chỗ tôi ngồi ở ngay cuối lớp. Sẵn giấy trắng cho học viên trên bàn, anh rút chiếc bút nguyên tử vẽ nguệch ngoạc những hình kỷ hà rồi chắc là tiện tay, anh viết lên giấy mấy chữ Tôi là Nguyễn Xuân Hoàng.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 23
Chú tưởng mình là kẻ đạo tỳ đang quật mồ khơi lại mớ tro xương một chương dĩ vãng nhiều hưng phế. Khoảng thời gian ngắn ngủi ấy đã mở tầm nhãn quan chú ra thế giới khoáng đãng bên ngoài. Không gian đâu phải chỉ giới hạn trong cõi đất đai quạnh hiu nơi nầy với hai mùa mưa nắng luân phiên.
Nơi ý tứ mùa thu ♦ Cõi trụ tạm
… Và những con mắt độc diễn mù màu. Vẫn cứ là sự sống chẳng hề đổi thay. Nhưng là sự sống mang hệ màu bị tước đoạt. Có khi, chính sự tước đoạt lại kích thích nhú mầm cho sự sống mới. Đôi lúc ta nghe từ vách đá vọng lại rất hư từng lời thực của chính ta.
Viếng pho tượng ‘Veiled Christ’ ở Napoli
Pho tượng “Chúa Giêsu Dưới Làn Vải Liệm” nằm ngay trước mắt tôi, trên một cái bệ chỉ cao hơn sàn nhà khoảng 2 feet, xung quanh là dây thừng ngăn cách không cho người xem lại gần, tuy có thò tay ra cũng sờ tới được. Tôi ngó trân pho tượng cẩm thạch đã ngả mầu vàng…
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 22
Lúc thằng nhỏ từ giã chú Năm Tự, leo lên bờ, quay lưng bước đi không ngoảnh mặt, sắc ngày đã đổi màu đỏ chạch. Bóng nhá nhem tàn cây hoàng hôn há miệng nuốt trửng thằng con trai, thoáng chốc mất dạng. Một đợt gió mỏng xước ngang, chú Năm rùng mình…
Một con diều… ♦ Vịt trời ♦ Bọn trẻ đường ray
Bạn tôi nói linh hồn một người
chỉ nhẹ bằng đốm lửa điếu thuốc,
nhưng linh hồn nào buộc trên kia,
sợi dây chùng và lên cao dần,
Visits to former refugee camp of Galang, boat people’s graves in Indonesia
Last May I had the opportunity to accompany a Vietnamese American Heritage Foundation (VAHF) delegation to visit one of the former gateways to freedom in the Southeast Asian region: the refugee camp of Galang in the Riau Archipelago…
Ông chủ và con chó
Ông chủ tôi nuôi hai con chó
Chúng giữ nhà trấn áp người qua đường
Chúng được phong sao gạch
Gắn nơ hồng
Và khen thưởng vào dịp cuối năm
Vẫn Còn Một Lối Đi Trong Rừng Già
rễ cây và mặt đất thắt cổ nhau bên suối
những giấc mơ biến dạng thành đêm dài
những đêm trăng sao nhợt nhạt hình bóng ai
tôi cũng nghe tiếng thú hoang kêu hấp hối trong mưa
niệm khúc gửi hư vô
đáy vực tâm linh ảo hình
khói hồn lung linh
tàn tro chợt thức
gọi tên bốn bề ảo mặt
chút duyên giao ngộ cùng Nguyễn Xuân Hoàng
Và từ tri ngộ đậm sâu đó, hơn mười năm sau, tôi thử thách mình, dịch bài thơ Nụ Hôn của ông qua tiếng Anh, và gửi tặng chính tác giả…
Cinema Paradiso
Vào ngày 27 tháng 5 năm 1956 khi con nhỏ Titi 7 tuổi ngồi trong buồng chiếu phim của rạp hát Huỳnh Long đối diện Kênh 16 của tỉnh lỵ Quản Long thì Giuseppe Tornatore chào đời ở Bagheria, Palermo trên đảo Sicily nước Ý. Ông này 32 năm sau trở thành đạo diễn điện ảnh…

Bình Luận mới