Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Trưởng Nữ ♦ Di Dân ♦ Hè Sàigòn
Ở xứ này họ nói tôi sẽ chẳng bao giờ xinh, nhưng tôi muốn mình
đẹp—
Cái đẹp kinh hồn làm đàn ông phải chết,
cái đẹp dấy khơi ngàn chiến hạm.
cây cầu
ở đó phía cây cầu mỗi lúc những dòng người qua
bạn nằm xuống nối những miền ký ức
vụt khỏi tầm tay nỗi nhớ
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 27
Lần đầu tiên trong đời, chàng nhận ra vùng thổ ngơi hoang dã rộng lớn từ từ bị những rẽ đất tư hữu cắt mẩu manh mún. Vận nước đương thời tối sáng long đong. Lòng chàng cũng bất phân lắm nỗi trong ngoài. Mây trổ đốm lên mặt ruộng xâm xấp nước, đơm bông từng chùm trắng nõn.
Thỡ
làm thơ là thở
không đúng, phải là thỡ
hít vào bụi bặm vi trùng
thở ra cho máu đỏ, dặn dò tim đập canh thức nỗi buồn
Những nường gái nọ
Họ đã nói về
Những điều cái chết thấy: bình minh dạng sợi
Cây đàn guitar dựng đứng
Như một tôn giáo
mùa thu ở lại
trên thân thể ta có những vết bầm đã đến từ bấu víu
tình yêu
ôi những cơn điên
mùa thu buông xõa
thị trấn mùa thu ♦ hư giác
người đàn bà với căn bệnh loạn dưỡng chất trắng não đã đem những giọt máu của mùa thu vào thính giác của loài thực vật tạo ra mây. những đám mây đó luôn biết cách trở nên cuồng nộ hay tái sinh âm thanh đã chết. tôi đến thị trấn vào buổi chiều…
Làm Sao Yêu Một Lữ Khách Thời Gian
Đừng.
Hay ít nhất, tìm mọi cách để đừng yêu – làm gì thì làm,
đừng theo cái anh chàng bàn tay đầy cát bụi sao trời,
cứ nắm tay mình và hứa sẽ đưa mình bay xa.
vằng vặc nhân dáng
ngày và đêm như thể
vây phủ thơ không lối ra
khi tâm thất tôi còn lêu lổng bên kia mặt tối của trăng
thì em bên đây
Tấm áo thơ rách nát
Một khi ngôi đền ở giữa trái tim
phát cháy
Câu hát ầu ơ bốc lên
thành khói nghe rõ từng thanh âm.
trốn
trốn tiệt những đường cong
rầu lòng bố cáo thất tung ánh sáng
cày cục giống con nòng nọc xoay tròn một đời lắt léo
tá lả tình nhân neo đơn
Aline, Cô bé gốc Việt được làm Thi Sứ và mời vào Bạch Ốc
Danh tính các Thi sĩ Học sinh Quốc gia (National Student Poets) năm 2013-2014 đã được chính thức công bố vào ngày 23 tháng 09, 2013. Nhóm này được tuyển chọn trên toàn nước Mỹ, gồm 5 thanh thiếu niên, trong đó là một cô bé gốc Việt 15 tuổi, Aline Dolinh.
Cánh đồng ô liu
trên cánh đồng ô liu Newhaven
muốn viết câu thơ
xanh biếc tôi cánh đồng ô liu dịu dàng trĩu quả
nhưng sợ ai đó gào lên
Chiến tranh ♦ Khi chợt nhìn thấy em ♦ Tổng quan địa cầu
Tự trang bị cho mình
Một thứ khí giới bằng đất sét:
Chính Nghĩa
Con chó từ phía quyền lực
Xông tới…
Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 26
Khuya qua Cẩm chiêm bao thấy ba trở lại nhà. Sáng ra, lúc nghe chuông sớm chùa Phụng khoan thai từng hồi len qua cửa sổ mở hé, Cẩm mơ màng tỉnh giấc. Chuỗi mộng lành còn đậm nét trong tâm trí, chan hoà ảnh sắc và âm thanh. Không gian chưa sáng tỏ.
thói đời… ♦ sang sảng… ♦ sinh hoạt
hôm kia có một đóa hoa
mỉm cười. rồi đi mất biệt
nhà ở chốn nào không biết
người ở với nhau rất mệt
Hoa cúc chết
Bóng tối của tôi, mùi khét từ đám cháy cũ, những con chim kí họa bay lên
giấc mơ không xương sống đậu trên phảng gỗ
gương mặt bong ra đầy vết ố
Mê cung
Ngọn tháp cao hơn mọi thứ ở đây, nhưng dù lâu đài có to lớn hơn và ngọn tháp được xây cao thêm, nhô tới những vì sao thì nó vẫn chỉ có thể đứng bất động một chỗ. Chân lâu đài chôn sâu dưới đất và mãi đứng yên.
Đừng viết sử thành thơ
Đừng viết sử thành thơ, vì vũ khí chính là
Sử gia. Và tên sử gia chẳng hề ớn lạnh
Khi đặt tên nạn nhân và chẳng buồn nghe
Tiếng đàn thùng kể lể. Và lịch sử là liều thuốc mỗi ngày
Đốm lửa, cơn gió và khoé nhìn của Nguyễn Xuân Hoàng
Từ một cuộc điện đàm giọng anh Hoàng chập chùng, nhẹ và mỏng như mây, tôi đang nói chuyện với “Người đi trên mây” có mái tóc bồng trải cụm rừng trắng ra vũ trụ. Tôi nhắc nhở đến những sáng tác của anh, có lẽ tôi gợi anh trôi về lãng đãng đại dương ký ức.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 25
Quán vắng khách, chị Bảy Rạng lựa chỗ sáng, ngồi co chân trên bộ ngựa ván ghép, kêu thằng Được tới nhổ tóc sâu tóc bạc. Ngoài lộ đất, nắng đầu trưa đổ chan chan. Không một bóng người. Bữa nay thằng Được tan lớp về sớm vì cô giáo cáo bệnh nằm nhà. Nó thích lắm, cứ bu quanh chị Bảy…
ngưng bích
dáng đứng lầu xanh
trăng đầu thềm biệt lệ
bâng khuâng ngùi thịt da cung cúc
nếp đan cọ gần. thiêm thiếp…
buổi sáng xâm xoàng
hệt mê cung (vũng nước đái
ổ gián!)
tất nhiên nàng đã lập gia đình
đọc chả giống bài thơ- đúng không?

Bình Luận mới