Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Đêm chờ lão Santa Claus
đòi buôn mặt trời
trong cái thúng . lủng.
đòi vớt ánh trăng
trong bọc nylon tái . chế.
Quê nhà tôi
Ký ức của tôi thành Đồ Bàn là những đêm trăng sáng, chúng tôi quây quần bên hồ Sen trước chùa Thập Tháp để nghe các ông cụ bà cụ kể chuyện ngày xưa. Chúng tôi tách từng nhóm hỏi thăm những cụ già và ghi chép cẩn thận.
Em có đau không?
chúng ta đã đánh bóng
nhau
khá kĩ (chỉ vì lo sợ viển vông
rằng. sẽ trở nên thứ đồ
cổ lỗ sĩ!)
Khi làm thơ
Hồn chưa đứt lìa theo những phương chữ
Phương chữ tán tụng thiên cổ
rụng xuống
Rụng xuống càn khôn
Sếp lên cao ♦ Chúng ta là những kẻ được việc
chúng ta là những kẻ năng suất cao từng mang cao vọng đi trên dây cao
giữ thăng bằng chồng giấy trên đầu
không có lưới bên dưới
Quày quả miền xanh
Từ miệng cái giếng sâu
anh vẫn cố múc và gom đủ
cho riêng mình một tháng chạp
Hay bất kỳ một tháng giêng nào rất thuần thành.
Trên ngọn Everest: xưa và nay
Mai Thảo đặt tên cho ngọn núi trong truyện của ông là Ngọn Đỉnh Trời, nhưng đọc ai cũng biết đó là ngọn Everest. Truyện kể về một thanh niên đã leo tới gần đỉnh núi, nhưng quyết định không tiếp tục lên tới đỉnh nữa để Ngọn Đỉnh Trời mãi là một huyền bí, không thể chinh phục…
Ngày lạnh
mắm môi chỉnh nước
ấm thêm
trên mặt gương lớn. bỗng chốc
nàng trở thành chiếc bóng lơ lửng
Trong mùa Đông thất bại
Những ngón tay kim loại mọc lên từ chân trời
bầy chim giấu mặt thả một nghi ngại xuống đôi cánh
mùa tạ ơn bầu trời mất tích
đám mây bị triệt sản khe khẽ thở dài
Từ một mùa mưa
rõ ràng
tình yêu của tôi không phải những ly cà phê starbucks
hay những bữa ăn tối ở pizza hut
tương tàn ♦ tự sự thơ ba búa
xin tha cho lý thuyết thơ
một ai đó nói làm thơ như bửa củi
củi bửa thơ tôi tóe máu hòe
ậy. xin đừng
trôi
thời gian – con quái vật mất đầu cụt đuôi liu khiu những ngón vuốt xám xanh
cằn cỗi chải mong manh vào khoang bụng gió
tình yêu tôi hoài thai nơi đó
Bài học/A Lesson ♦ Giả thiết…/A Hypothesis…
Đạo mạo giết một con muỗi
Đạo mạo phát biểu chung chung
The dignified killed a mosquito
The dignified made a commonplace statement
hiện thể bất biến
phù sa châu thổ vùng miền núi non nghẹn thở
vô cảm mặt nạ phù điêu điên rồ ảo tưởng
lời nhân danh thượng đế dán lên giọt nước mắt
xác chết không biết phản kháng
Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 31
Bầy ốc mượn hồn còng nhởn nhơ để lại nghìn nghịt dấu chân trên mặt bùn đặc quánh phù sa. Chúng nô nức rủ nhau đi tìm bạn, mặc những đe doạ rình rập. Đàn hải điểu đói mồi xoạc cánh liệng lờ trên không. Ánh tà dương bức xạ đỏ loét lún nước cạn. Bờ bãi rỉ máu…
Quảng Cáo Định Mệnh
Mặt ngoài đời sống nhiều màu sắc nhiều quảng cáo nhiều hy vọng nhiều ảo tưởng
che đậy bên trong những con số vô tri đầy hứa hẹn
collage thiên đàng treo
những thớt lưng còm đạp ngược cây đa cây đề
mặt trời bầm ráng đỏ
máu oẳng-tà-roằng chụp úp sao dzàng
loi choi chân ma bùn mưa không tơi áo
nhằm ngày lễ tạ ơn
– ôi
mọi việc đơn giản thế sao? tôi đáp “thưa bác sĩ
gần hết đời rồi. tôi có làm ra đồng nào chưa?”
Chút chuyện về các đám mây
Bỗng dưng chẳng thể thoát ra khỏi
nỗi ám ảnh về các vẩn thạch.
Tôi tự hỏi
mình đã biết được bao nhiêu về đám mây Oort?
rặng biển
vuốt ve nỗng cát tình
như kẻ lang chạ kiễng chân ngoáy vào âm
chồm lên vực thoại
ú ù hạt cát
Viết cho em một sáng mùa đông
Những cơn bão được tưởng tượng nhiều hơn
trong bài thơ một đám mây còn dịu dàng diệp lục
anh bắt đầu trở nên yếu đuối
khi mùi hương của giấc mơ không thể trở về

Bình Luận mới