Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
huê sắc
người bảo: mấy thằng huế [thâm] trầm
thiệt ra trầm tại âm thổ
thâm chưa chắc bởi nông sâu
cứ đến với nhau tự nhiên khúc khuỷu truông đèo
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 21
Từ lâu rồi, chú cứ tưởng cõi lòng mình đã chai sạn, lú lẫn. Nhưng không, thứ cảm xúc dị thường đó đột nhiên ngoi dậy bừng bừng ngũ quan chú trong khắc giây nầy, lúc chú xoè lòng tay sằn sõi, trơn lầy lăn dọc sống lưng người đàn bà dị chủng.
Còn Nói Được Thì Cho Tôi Được Nói
sẽ có lúc đất run lẩy bẩy
sẽ có lúc lũ người trần truồng tràn ra đường phố hát thánh ca
ôm nhau
hội chứng bỏ ngoài tai
những chiếc khẩu trang bàng quan khẩu nghiệp
nghiện tới nơi sinh động hàng quán chưởi thề
trạn bát khoa trương bằng cấp
trận banh chân đất tá lả chân giày
cách sinh tồn duy nhất là tự nguyền rủa mình
giờ chữ nghĩa tôi lại dày đặc nguyền rủa
nguyền rủa
kể cả bản thân tôi
kể cả dăm điều lố bịch
Một mình với bóng tối
Anh không chính trị không lưu manh
lại càng không bao giờ là Cách mạng
Không lừa dối không bốc thơm nhau
không hạ nhau không bao giờ thỏa hiệp
Ngày 3 tháng 7 năm 2013
Tóc và râu nấu canh
hầm xương cho ngọt, nhất là xương ống.
Óc trắng nấu súp
thả vào hai tròng mắt lúc máu sôi.
Nhớ anh, tôi đi tìm những trang sách
[N]hớ lại cái “ghê” trong truyện ngắn “Dưới Tàng Cây Trứng Cá” của thầy mà đám học trò bàn tán, tôi tìm đọc lại và phì cười. Truyện nói về một nhân vật nam, khi nhìn thấy cô bạn gái đang ngồi giặt quần áo, có những thứ đồ lót đã làm anh nhớ lại những lúc anh vò nát chúng trong tay. Đúng là tuổi học trò, và những tiểu thư còn thích ô mai. Ghê là phải!
cuộc trần ai
vui chi một cõi tạm
buồn gì một đời trôi
trăng tròn hay trăng khuyết
đù ỏa cuộc trần ai
Huyền thoại Cây Sồi Già và Người Đàn Ông Duy Nhất
[T]rên thân những cành nhánh ấy của cây Sồi còn sót lại một gã trai trẻ đang bị đu đưa như một con sóc, là kẻ sống sót duy nhất vì nhờ không chịu nổi cơn đói, hắn đã lặng lẽ leo lên để phỗng tay trên những quả sồi ít ỏi trong lúc đồng bọn đang còn bùm xúm bàn tán tìm cách nào để sống cho những ngày mai rất mù mịt.
Một người ngồi trong ghế bành
Nhưng liền ngay khi đó tiếng cười của nàng chợt tắt sau câu nói và mắt Diệp mở lớn ngạc nhiên hướng về chiếc ghế bằng da màu đỏ. Một người đàn ông đã ngồi trong ấy tự bao giờ.
Thức ăn đã mang lên và tôi bắt đầu bữa cơm tối một mình.
Nửa Đường
Anh Hoàng … bảo mày nên cho truyện chấm dứt lúc nhân vật nữ lên máy bay về lại nhà. “Để độc giả thử tìm lấy đoạn kết cho chính mình.” Tất nhiên là mày không chịu, không thể để độc giả làm hỏng giấc mơ của mày …. Không lâu sau đó, đến phiên mày hối hận!
Sổ Tay Nguyễn Xuân Hoàng: Em bé đứng chờ xe ở ngã tư ♦ Người bạn thân cũ, mùa Hè ♦ Cơn gió sau một cái chết
Ðứa con gái nhỏ của tôi mấy hôm nay đã bắt đầu đi làm mùa hè ở một tiệm trợt pa-tin trong thương xá của thành phố. Nó tìm cách chứng minh là nó có khả năng lao động, nhưng nó chưa biết giá trị mà nó thu nhập được từ mồ hôi của nó. Nó chưa biết giá trị của tình yêu mà tôi cho nó.
Đã mười ba năm, hơn?
Thế hệ trước hẳn sẽ nhặt ra những gai nhọn mả thế hệ sau khi nhìn ra, một là tránh bước. Hai là đạp bừa vào đó để tự thân chứng nghiệm vết thương. Mình tin, anh Nguyễn Xuân Hoàng sẽ sẵn lòng truyền đạt những vấp ngã mà anh từng gặp phải, nếu ngồi trong một khung cảnh khác.
như cây cối
Anh đã đốt sạch bản thảo cuốn cuối, thực tiếc
thời bụi và rác, của ẩn dụ lẫn nguyên mẫu hiện thực, nguyên vẫn tự truyện
tôi đi qua phố ấy Phạm Ngũ Lão một khách ba lô
những lầu đài của giai cấp mới
Lời viết gởi Nguyễn Xuân Hoàng
này bạn văn xưa
còn không những nét dao trên đá
về số phận. của một người. một đời
và đốm lửa
Nguyễn Xuân Hoàng, nhà văn lững thững trong đời
Tôi được gọi là Đồ Nho để phân biệt với các bạn văn trong nhóm của Hoàng là Đồ Tây như Huỳnh Phan Anh, Đặng Phùng Quân, Nguyễn Quốc Trụ, Hoàng Ngọc Biên, và có thể thêm Nguyễn Đình Toàn. Những nhà văn đương làm mưa làm gió trên văn đàn Sàigòn lúc đó với phong cách văn chương mới…
Ở quán cà phê Starbucks
Người đàn ông tôi gặp trưa nay ở quán cà phê Starbucks tên B.
Ông và tôi quen nhau tình cờ từ hơn sáu tháng nay cũng ở quán cà phê này. Hôm nay ông ăn mặc khá giản dị, cái áo choàng lạnh màu xanh đã cũ, quần màu vàng kaki hiệu Dockers hơi rộng, bàn tay ông to bè…
“Tôi không còn thời gian!”
Chẳng thời gian nào đủ cho những người viết Việt trong lúc này. [H]ơn lúc nào hết, cả trong lẫn ngoài nước, cuộc sống như cơn triều cường không mưa bão báo trước, cứ từ dưới đất, cống, trồi lên cùng bao bùn, rác, bụi cuốn trôi đi những son sắt thuở mới vào đời.
Chuyện kể trên đồi cam
Nhiều khi tôi nghĩ hạnh phúc làm người ta mất trí nhớ. Quên như Nga không chừng cô ấy hạnh phúc. Tôi không mong cô ấy gọi tôi. Yêu người nào là muốn điều tốt cho người đó. Chỉ có nỗi đau khổ và bất hạnh mới làm Nga nhớ đến hai cha con tôi.
Nguyễn Xuân Hoàng – thân thiện và hào hoa
Khi đọc Nguyễn Xuân Hoàng tôi thấy thích ngay. Đọc Nguyễn Xuân Hoàng, tôi không bao giờ mong tìm ở anh những bút pháp hay không gian làm chấn động hoặc những tàn bạo, mãnh liệt cao độ… ngay cả khi anh viết về những bi kịch, những hoàn cảnh cùng cực trong cuộc sống.
Viết về anh Nguyễn Xuân Hoàng
Đêm nay tôi phải theo chiếc hộ tống hạm LPD 25 ra khơi trong vùng vịnh Mexico một tuần lễ để thử trước khi giao nó lại cho Hải quân vì đã hoàn tất. Chiếc chiến hạm này mà một số sắt dùng để đóng nó được lấy từ chiếc máy bay United Airlines Flight 93 bị khủng bố khống chế…
Nguyễn Xuân Hoàng
ông, Người Đi Trên Mây
tôi là là mặt đất
người chạy cùng người bay
cách xài đời có khác?
Gởi bạn Nguyễn Xuân Hoàng
NGƯỜI buồn đem nắng chia đôi
ĐI thôi cũng thế, về thôi cũng về
TRÊN hồn ai, mái hiên che
MÂY bay lãng đãng, ta nghe bạn cười
Nguyễn Xuân Hoàng, bao điều nói được…
Mới ngày nào đây
Gặp anh
Với chiếc jean xanh cài sơ mi trắng
Tôi bảo anh trẻ hơn so với tuổi
Chỗ ngồi hoang vu
Anh không về thật rồi
không tìm café bụi đời khác
chỗ ngồi đó
quê hương đó
đã hoang vu
Thơ Nguyễn Xuân Hoàng những năm 60
Và tôi còn chỉ mình tôi
Mây bay đầu núi kéo trời lên xa
Bàn tay thoáng nổi da gà
Thấm sâu lòng đất nhà ga luân hồi

Bình Luận mới