Trang chính » Chuyên Đề, , Nguyễn Xuân Hoàng Email bài này

Viết về anh Nguyễn Xuân Hoàng

0 bình luận ♦ 25.08.2013

 

 

NXH-SJ-9-2012

Quan Dương , Lê Thu Ba, Trương Gia Vy, Nguyễn Xuân Hoàng
Hình chụp tháng 9/2012 trước Le Petit Trianon Theatre, San Jose

 

Nghe tin anh Nguyễn Xuân Hoàng bị vướng vào một căn bệnh hiểm nghèo mà cuộc sống có thể đếm được từng tuần thậm chí từng ngày làm tôi bàng hoàng và bất ngờ quá sức. Mới năm ngoái đây thôi nhân một chuyến đi Cali đến tham dự chương trình âm nhạc những sáng tác mới tại Le Petit Trianon Theatre, San Jose tôi còn gặp anh Hoàng và chị Vy tươi rói và khoẻ mạnh. Lần không hẹn nhưng tình cờ gặp lại đó anh tỏ ra mừng rỡ thân tình. Nhớ lại cách đây 10 năm lần đầu tiên tôi còn chân ướt chân ráo từ New Orleans bay lên San Jose được anh đón tiếp cũng y như vậy. Anh dư biết tôi là dân nhà quê lên tỉnh, để tránh cho tôi khỏi bỡ ngỡ, anh đã ân cần chu đáo như thể là anh từng quen biết tôi từ thời lâu lơ lâu lắc. Ngay lần đó tôi đâm ra cảm mến và cả nể. Anh Nguyễn Xuân Hoàng là vậy, lúc nào cũng niềm nở nên không lấy gì làm ngạc nhiên khi thấy trong cuộc sống của anh có rất nhiều bạn bè thương mến. Với tôi anh Hoàng đặc biệt hơn người khác vì gốc gác của anh là dân Ninh Hòa, địa danh này cũng chính là nơi tôi được sinh ra và lớn lên. Anh cũng là cựu học sinh Trường Võ Tánh Nha Trang thời trung học, đó cũng là ngôi trường cuối cùng của tôi trước khi bỏ lại giữa đờI chiếc áo trắng quần xanh để khoác vào người chiếc áo nhà binh. Suy ra giữa tôi và anh Nguyễn Xuân Hoàng là người cùng quê quán và học cùng một trường dù anh ra đời trước tôi gần một thế hệ.

Từ ngày được qua Mỹ định cư muộn màng, tôi kiếm sống bằng nghề công nhân. Tôi phải làm việc bằng tay chân cho một hãng xưởng đóng tàu, do đó công việc viết lách phải dùng đầu óc đối với tôi không phải là một công việc dễ dàng. Tôi hiểu điều đó bằng kiến thức vô cùng hạn hẹp của mình. Nhưng tôi thích thơ văn, đôi lúc rảnh rang không biết làm gì tôi cũng tập tành viết lách với mục đích giải tỏa bớt những suy nghĩ lan man thỉnh thoảng mắc mứu trong cảm xúc của mình. Nhờ anh, tôi làm quen với tạp chí Văn, tôi có thêm nhiều bằng hữu, bạn bè dễ thương mà trước đó tôi không hề dám nghĩ đến. Những lần nói chuyện qua phone với anh, anh luôn tạo cho tôi một cảm giác an tâm và thân thiện. Giọng nói của anh hiền lành từ tốn pha chất tếu của người Nha Trang. Anh luôn tỏ ra lạc quan và bình thản dù đôi khi trên con đường anh đi gặp phải không ít tiếng chì tiếng bấc của những người không cảm hiểu được anh. Với tôi anh là một người khiêm cung dạt dào tình cảm.

Trên một võ đài hai võ sĩ cùng múa may quay cuồng cố tung cho nhau những cú đấm rất là hung hăng, khán giả vỗ tay rầm rầm khen ngợi khiến ta có cảm tưởng hai võ sĩ đó đều là cao thủ mà tất cả ngón nghề trong thiên hạ đều nằm trong tầm tay của họ. Nhưng một võ sư không làm thế. Một võ sư chỉ ngồi im lặng quan sát. Anh Nguyễn Xuân Hoàng đối với tôi là một võ sư. Ngay cả những ngày tháng này có thể gọi là từng những giây phút còn lại trên đời này, anh vẫn lạc quan để đón nhận. Nhìn nét mặt anh bình thản qua những tấm hình chụp trên giường bệnh không ai nói rằng đó là một người sợ phải ra đi. Tôi chưa bao giờ được chết cho nên không có kinh nghiệm nói về điều đó, nhưng tôi đã từng được sống và trên thế gian này nếu sống chỉ là một sinh hoạt theo nhu cầu ngày hai buổi và cứ thế tiếp diễn đến ngày nằm xuống gọi là cái chết thì sống và chết có gì khác nhau? Vì thế cái chết chưa chắc hẳn đã là điều phải sợ.

Đêm nay tôi phải theo chiếc hộ tống hạm LPD 25 ra khơi trong vùng vịnh Mexico một tuần lễ để thử trước khi giao nó lại cho Hải quân vì đã hoàn tất. Chiếc chiến hạm này mà một số sắt dùng để đóng nó được lấy từ chiếc máy bay United Airlines Flight 93 bị khủng bố khống chế rơi ở Pennsylvania nhân sự kiện 9/11/2001. Khi ra đến hải phận quốc tế mọi tín hiệu sẽ nằm ngoài vùng phủ sóng. Như vậy có nghĩa là tôi không có phương tiện để liên lạc được với bạn bè trong bờ để biết tin tức về anh. Nhưng tôi biết chắc chắn rằng đêm nay và những đêm sau đó, mình tôi giữa biển trời mây nước bao la, trong tận cùng của một tia hy vọng nhỏ nhoi nào đó, tôi cầu nguyện Phật trời sẽ ban cho anh một nhiệm mầu.

Đó là diều duy nhất tôi có thể làm được cho anh.

 
New Orleans 12 tháng 8 /2013
Quan Dương

bài đã đăng của Quan Dương


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)