Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Chiều. Góc phố với tô mì trộn
Chiều
Hình như trở bước
Loằng ngoằng những con phố xoắn sợi
Đỏ trong một tô mì trộn
Bọn người không ngủ
Tôi không khỏi hết sức kinh ngạc một lúc bỗng thấy ngồi ở trước mặt tới ba người bạn cũ. Thụy cũng là một trong số năm sáu người bạn học và sau đó cũng trở nên một nhóm bạn đồng hành trong một thời gian dài. Trong số có mấy người đã chết, chết ngay trước mắt chúng tôi. Hôm nay bỗng nhiên không hẹn mà tụ họp tại đây đông đủ những người còn sống, làm sao tôi không khỏi kinh ngạc và mừng rỡ. Mặc dầu cái vẻ bí mật của căn nhà và trong mắt ba người ngồi trước mặt, tôi không giấu nổi xúc động thường tình
Ra khơi
Ai buông tay chèo?
Ai quăng mẻ lưới?
Mũi khoan HD981 đã thọc vào lịch sử
Những vết thương ngày càng lở loét…
Thơ say trên máy bay
Tôi buồn quá bèn rút cây bút
Cái cây bút mẹ cái cây bút
Viết không thành tiếng không thành lời
Thành những trang câm của một thời
Sứ mệnh
Sứ mệnh ngồi trên dạ dày
An tọa
Chiếc bánh mỳ cường tráng
Em kiêu sa cắn nát vòng thắt lưng
Cởi khóa
Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 47
Chúc nóng nảy, muốn nói thẳng, rằng chàng theo cách mạng chỉ vì luỵ tình cô Năm, rằng lúc trước cô là một con đĩ làng, còn bây giờ cô là con đĩ cách mạng. Chỉ khác nhau ở điểm, làm đĩ làng cô được trả tiền sòng phẳng, làm đĩ cách mạng cô chỉ được đền bù bằng những lời hứa hẹn suông. Cô là một con đĩ vô sản. Nhưng Chúc dằn lại được.
Câu chuyện của ai bệnh nặng nhưng không bao giờ chết
Ông tôi bị bệnh
bệnh nặng
bao nhiêu đời con cháu không ai quản thúc
những đứa con hoang đàng
những đứa cháu hư hỏng
Sáng chúa nhật
thơ cổ vũ cho họ
đánh trước không phải tôi
muốn nói đánh trước dù
có mạo hiểm đi chăng
TRĂNG ĐỎ
Người đàn ông có cảm tưởng riêng mình đêm nay thấy vầng trăng đỏ, còn trăng của mọi nhà vẫn thế, không đổi.
Người đàn ông nhỏm dậy, tính vào nhà đánh thức vợ dậy, rủ ra ngắm trăng, thử coi con mắt của vợ có thấy trăng đỏ như mình thấy.
MỘNG MỘT ĐỜI
Người trai đến phố Hàng-Hòm tính mua một cái thùng gỗ lớn bắt gặp hai cái thùng bề ngoài cũ nhưng rất chắc chắn lại có khóa tốt với đủ hai chiếc chìa khóa của mỗi thùng. Nhà hàng cho biết đó lả thứ hòm tư trang réglementaire của binh sĩ Pháp. Tuy cũ nhưng khá rẻ người trai mua liền hai cái hòm lính, đem về xếp vừa đầy chỗ cho mớ tài liệu.
Câu chuyện về giấc mơ bị phù thũng
Anh ngốn hết những tháng ngày phù thũng
trệu trạo những mớ xúc xích, thịt hun khói
và một đống làu nhàu
rồi ngủ đông trong giấc mơ được làm tiến sĩ
Những miếng vá cuộc đời
Có nhiều lần hắn nhận ra
Cuộc đời là những miếng vá
Buổi sáng hắn vá xe đạp
Buổi chiều hắn vá hon đa
TÌNH THƯƠNG TRONG NGOẶC KÉP
Khi nhân viên cảnh sát hay tin bằng điện thoại ập tới thấy người con gái nẳm sóng soài, úp sấp, chết nơi sân sau ngôi biệt thự, máu chảy một dòng từ miệng, một …
TRUYỆN KHÔNG THỂ VIẾT
(dự định nhan đề trước đó THỜI THẾ THẾ)
Với một người viết đáng buồn nhất khi thấy cần thành thật với chính mình và quyết định không thể viết tác phẩm thèm viết. Ðã một …
Gió bão yêu ngày
Em đã nói ngây dại và bí hiểm
Cảnh cởi truồng của tĩnh vật đêm sâu
Chùm hoa sữa trên đầu chiều phiến diện
Có một mùi dụ dỗ chúng ta đau
Chờ hỏi Nguyên Sa
nhã ca làm con gái
thấy hay muốn bắt chước
tôi mua đôi hoa tai
đeo thử thấy coi được
Tôi đang ở đâu trên miền đất nào
cũng gần 40 năm trụi trơ số kiếp
dẫu gì mặt đất cũng im ru
vẫn ngủ trong căn nhà không số
trên miếng đất không bao giờ có chủ quyền
còn nguyên… ♦ bếp núc
—ở chiếc bàn góc bếp thân phận của một trang sử thất lạc
đang lêu lổng trên mảnh đất đã nhân đạo cưu mang nó—
ngồi nhâm nhi dăm món ăn chế biến
từ những biến động
thức nào cũng đắng chát khó nuốt
Đối thoại về số phận
Sự an nghỉ, bất động hàng hàng ngôi mộ
Giống phế tích, giống hệt trò chơi đến hồi kết
Lạ sao nhiều cặp uyên ương chọn nơi nầy chụp ảnh
Sự tương phản kịch liệt, sống – chết
cước phí 2014. ngày sáu tháng năm
nếu như có hai cái mồm
cái nghêu ngao
cái để ăn. và ngậm
nếu như có một ca khúc
thông suốt hai chiều lịch sử
HẠ MÀN
Khu vườn trôi vào vùng tối. Tôi nhìn ra xa, tầm nhìn không thoát ra và cũng chìm nghỉm trong thứ màu âm u của trời đêm.
Mấy người giúp việc không lên gọi tôi. Không có điện thoại. Tôi khom người xuống, tay chống trán. Vài suy nghĩ lướt qua, tắt ngúm.
Tôi vào phòng. Vừa đi tôi vừa lẩm bẩm “9h sáng, khách sạn số ba, phố G, 9h sáng, khách sạn số ba phố G, 9h sáng…”
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 46
Cho dù chưa lần nào cô Năm thốt lời yêu thương chàng. Mà ngược lại, đã đôi phen cô buông tiếng bóng gió:
– Hồn tui trọn đời nguyện dưng cho cách mạng, còn xác tui như cái bến nước cho ghe xuồng mười phương tắp lại. Tui nói thiệt để chú em chớ có thất vọng.
Biết vậy, nhưng làm sao Chúc không khỏi se gan thắt ruột khi hiểu ra, cô Năm Bạch Liên là đối tượng cho các đồng chí giải quyết những dồn nén sinh lý.

Bình Luận mới