Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Ngày giả như không đi đâu lại hay
thường khi đang ở giữa đám đông người nhất là ở giữa bối cảnh trong lòng xe bus (trong cõi!) tôi chả hiểu bất kì thứ gì cho dù khá đơn giản đi nữa tôi cứ để mặc kệ nỗi cô đơn vây bủa lấy hồn có thể khi đấy chuyện cực hiếm hoi sẽ xảy diễn ấy là sự liên tưởng
chẳng biết để làm gì
tìm thời gian đã mất
khi thời gian đang còn
tôi không cần sự thật
để đựng trong hộp lon
Sỏi đá
Tại thời điểm đó chúng tôi đang sống bên cạnh một mỏ cuội. Nó không lớn nhưng bị khoét sâu hoắm bởi những chiếc máy khổng lồ từ một hố sỏi nhỏ mà một người nông dân chắc đã kiếm được ít tiền bán đá sỏi từ nhiều năm trước. Trên thực tế, nhiều hố cũng đủ cạn khiến bạn nghĩ rằng…
Khúc nội tạng thanh bình
Mâm cơm chẳng có chén
Xe không có đèn đêm trào dung nham
Trên Cầu Tre
Rơi sợi dây cườm mồ hôi
Em loạng choạng các đại gia sửng sốt những mảnh thiên thạch
Tháng tư, Sài Gòn nắng
cô chủ mang cái tên của một loại rượu rhum
oằn oãi với những ngày tháng trắng
những gã đàn ông đã mang niềm vui đi đâu
tưởng như cốc rượu nhạt đắng đã quá hạn
Câu chuyện của đêm… ♦ Câu chuyện của nàng…
Có một chút âm thanh ngớ ngẩn từ một người lớn tuổi như cô, nhưng cô muốn được rõ ràng: cô thuộc về những người muốn được một mình.Một giờ, hai giờ và rất nhiều giờ nữa, cô không cảm thấy khó khăn khi tẻ nhạt.
Lên đồng
Ta ngồi một mình trên nóc nhà
Buổi sáng,
trước ngày bỏ đi
Khói thuốc tan trong mây
Rượu đổ đầy máng xối
Cái chấm đen
Con mèo đứng im trong bãi rác
Cao cả nhìn những cái chết
Nó đã đi lại dưới bóng đêm rất nhiều vòng
Như một bánh xe hoạt động dài kỳ trong một phạm vi nhỏ
Vết lạ
Đừng trôi ngày đổi mặt
Môi vá đường chỉ chữ song hành
Ai đi đâu phố tung ngước lên trời
đổ vỡ bức tường
VỀ QUÊ
Mà này, Quê nhà xa lắc xa lơ đó / Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay. Thế thì bạn tôi, người đi trên mây, sẽ bay trên mây, tiếp tục phiêu du về phía muôn trùng. Và rồi chúng ta sẽ gặp lại nhau, nhất định thế.
NGƯỜI ĐỒNG CHÍ GÁNH CÁT
Mọi người đóng vai kịch của mình rất khéo. Buổi hội gồm đủ vẻ nghiêm trọng của một nhóm người họp lại bàn chuyện lớn và không khí thân mật của một lũ bạn, tuy tuổi tác có chênh lệch, ngồi lại với nhau vì một tình nghĩa khác hơn tình bạn thường. Nhưng tất cả đều chung một cảm nghĩ: tình cảm, ngôn ngữ, cử chỉ, thảy đều mòn bớt như món vật dụng ngày nào cũng cầm tới.
lúc chờ mặt trời mọc ở sông hồng
tình trạng loạn cương cứng
hiện khiến cá nhân tôi
hết mực khó xử ngày
tôi hết độc thoại thì
Cho những ngày trống rỗng đã quay về
những vết ố còn nằm mơ trong tuyết, sự giá lạnh của bông hoa chảy tràn lên cuống, và những màu sắc hồi hộp nở ra làm đau nhức nhiều những câu chữ bị ẩn dụ khéo léo. cứ thế, những ngày trống rỗng quay về, trên phiêu bạt của mùi hương
Con Bửa Củi
Cô không nghe, cô cứ mãi tìm con bửa củi, nó sẽ mang lại cho cô lộc, cô sẽ có con, không như vị bác sĩ kia bảo cô vô sinh vì cô đã uống thuốc tránh thai quá lâu năm, cô bị buồng trứng đa nang, rất khó có con, đó là kết quả khám bác sĩ sau khi cô quyết định có con. Mẹ cô thì bảo, cô bị vướng cõi âm, phải xua, tẩy trần cái màu xám đen ẩn hiện trước trán cô thì cô mới sinh con được. Cô ngoan ngoãn nghe mẹ nói. Đã hơn hai tháng cô ở đây.
có rất nhiều điều không hiểu nổi trên xứ sở này
nơi dũng cảm và công lý là điều xa xỉ
nơi sợ hãi là thái độ, tự nguyện hoặc bắt buộc
nơi dối trá là cách sống bằng kinh nghiệm
nơi không ai tin ai
giựt sộp ♦ lưỡi bò nấu đậu
coi nè cu tí chịu chơi
chẳng phải thần lực
cũng xơi tới bờ
cháp luôn cả cái lưỡi bò
Tiểu Thuyết Siu Cô Nương: Chương 13- Chương 14- Chương 19
Giữa những chùm bóng tối rải rắc trên mặt đường, Mộ thấy thấp thoáng một chiếc xích lô như bỗng hiện ra. Thấp thoáng giữa bóng tối, Hiểu đứng bên xích lô giơ tay vẫy chàng. Mộ đóng cửa sổ lại và đi xuống thang lầu, nhè nhẹ bước, rồi mở cửa ngoài rất nhẹ để bà mẹ khỏi nghe tiếng. Ra tới đường, chàng mỉm cười một mình trước cử chỉ lén lút vô lý của mình. Bốn mươi tuổi đầu nhưng có lúc vì thương mẹ, cháng thấy như mình còn là cậu bé mười tám mới bắt đầu nghe theo tiếng gọi của ngoài phố. Ngồi trên xe, bên cạnh Hiểu, Mộ hỏi:
-Tính đi đâu thế này?
-Lại Siu cô nường ngồi tán dóc một lúc.
Những điều anh không thể nói
xa xa những người chữa bệnh rao bán sự sống
xa xa những tu sĩ rao bán đức tin
xa xa mấy thằng văn nghệ nửa mùa rao bán chút nhân cách dối trá còn sót lại
hồ muối. sông. và đường nghẹn biển
tràng kinh sư đá gầm đẩy tan xiềng gông
núi cứng nhọn mới
những vần trắc có khi cheo leo hiểm trở
thơ bỏ núi xuống đèo
Giấc ngủ trên những đôi chân
Đó là giấc ngủ
trên những đôi chân mệt rã
với nỗi lo chưa tháo kịp
từ manh chiếu chật hẹp
Nơi nào đó, chúng ta là ký ức
Muốn nói mớ thật nhiều và thật lâu
từng cánh hoa cúc rã cuống phân hủy trong cổ họng
anh đã thấy hồn của nước lớn lên
xác ngày cũ bập bềnh không ai vớt
Nhìn lên
Tôi mãi bước trên con đường uốn cong chữ S
móc nhau
nối xích lại gần
để biến dạng một hình lưỡi câu
đu đưa trước cuống họng khát giữa tiếng rền than
CON NGÕ VẮNG
Đất hà thành. Chật. Nhiều nhà cửa. Thừa mứa người. Và luôn thiếu giường nghỉ. V. không thường ở Hà Nội. V ghét mùi hoa sữa, cảm thấy dị ứng nếu thấy cảnh một toán người chen chúc mua kem, áo quần thanh lý, điểm ăn thử, xây thêm nhà và nói về gia cảnh…Chỗ của V là quán trà trong ngõ. Nhiều năm nay V là khách quen của quán. V không thường đến theo ngày hoặc theo tuần. Chỉ bất chợt V lỡ xe ở Hà Nội, và tìm đến quán trà.
Tôi
Tôi định nói chuyện nhưng lại thôi
Giữa màn đêm đầy ắp dự định của bọn họ
Và những đám mây bất ổn
Hổ lốn những hương vị này
vũ điệu ảo tưởng của một ngày
ly café sáng
thần kinh bắt đầu nhảy múa
mào đầu cho vũ khúc ảo tưởng
một ngày, mọi ngày

Bình Luận mới