Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Một chuyện nhỏ ngụ cư trong lòng phố
Trên đường Hàm Nghi sáng nay
Một cô gái Việt, một người đàn ông ngoại quốc và một chiếc xe chở rác thường nhật.
À, tôi vừa nhớ thêm. Còn có hiện diện của Nhan sắc, Sự đổi chác.
Sài Gòn…
Cây đốn cây người đốn người
Phố đốn phố phường đốn phường
Đêm đốn đêm chiều đốn sáng
Đường đốn đường trắng dã tâm đen
Vô đề, khởi trong một ngày hạ cháy ♦ Áo nơm
Tự do được phép nằm trong cánh cửa
thoả sức tung hê
nó trườn qua những vệt đinh
rướm máu
Quanh đồi
Sáng nay tôi thấy một con chim bay lên đồi. Và thế là sau bữa ăn trưa tôi thủng thỉnh lên đồi.
Nhà tôi nằm lưng chừng đồi, nên việc chống gậy lên đồi chẳng phải là quá khó khăn cho một người bảy mươi tuổi. Nói đúng hơn là bảy mươi mốt, ngày hôm qua.
những bài thơ đêm
vết thương do đạn bắn
rơi vào ngực tôi một cách tình cờ
tấm thẻ bài của người không có não
Thời đen đủi
thế giới chỉ mới khoảnh khắc đã chùng trong bóng đen
thế giới chỉ mới khoảnh khắc cố giương những đôi mắt trắng
và nhe những hàm răng ngả bựa vàng nhếch nhác
Những đóa loa kèn trong giấc mơ
bài thơ viết trong sớm ngược sáng
có tháng Tư cháy từng giác quan thơm
Con búp bê cầu nắng ốm li bì từ năm ngoái
nở nụ cười xuyên tạc vào giấc mơ
Anh ♦ Trong đêm tôi bật cháy
ôi những ngón tay ứa mềm da thịt
tôi vuốt tôi nghe đêm rất nồng nàn
cơn-xác-thân hun hút muộn màng
hồn sắp sáng nơi chân đời vỡ rạn
Mắc kẹt vòm sâu em
bay hạ cánh vòm sâu em co thắt
đợi từng giây tim đập tưởng chạm cả chuyến bay đêm dông bão
anh cong lá vào thu
trong cõi trần xác thịt hồn vía phù du
đường vòng
Chập chùng đàng xa là màu xanh mùa hè của rừng Vincennes. Chỉ cần 7 phút đi bộ đã chạm bìa rừng; tiến sâu vô 5 phút là hồ Daumesnil nơi đại gia đình ngỗng ngan thảnh thơi lềnh bềnh lạch bạch, mặc ông đi qua bà đi lại. Đảo một vòng từ Les Épinettes qua Maréchal Lattre de Tassigny…
Giả danh ♦ Khi mùa thu
Trùm đầu bằng sự ngu muội
Ký ức rêu xanh
Hàng ngày tôi hiện diện ở đây
Như kẻ đánh mất hình bóng
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 55
Hổng hiểu từ đâu, khi khổng khi không bả lạc chưn tới chùa Phụng, xin sư ông cho tá túc. Mà cô em biết hông, đâu phải bả đi một mình, bả còn dắt theo thằng con trai, làm thiên hạ rỉ tai nhau… úi trời, tùm lum đủ chuyện. Một đồn mười, mười đồn trăm. Người ta kéo tới chùa Phụng rần rần…
Sáng
Già chưa đủ chưa sợ chết
Bệnh chưa đủ chưa sợ nhà thương
Yêu chưa đủ thường mơ người khác
Buồn chưa đủ chưa ham chơi
Sự hỗn mang và… ♦ Nghiệp báo
cỏ dại sẽ mọc nhiều vô kể
quanh thân
tất nhiên
sự hỗn mang sẽ hỗn mang hơn
Chiếc sừng hươu
– Bạn cần hoàn hảo ư? Mấy chục năm rồi tôi ở đây chẳng ai xem tôi là hoàn hảo cả. Nó sần sùi và cũ mốc. Giá mà tôi được ra ngoài nắng để phơi – nhánh gỗ mục , cái sừng hươu giả cất tiếng. Nó được treo trên bức tường này đã hơn mấy chục năm rồi.
Lý Thuyết
Khi những cột bê tông trống rỗng
diễu hành qua quảng trường đêm
Là lúc tôi hát lên tường bài ca trọn gói
Ngụy trang bằng giấy cách âm
Chỉ một vết cắn
những con rắn chuông lẽo lự
luôn trườn bò qua những nơi nó từng hứa
sẽ không xâm phạm
di sản
hằng ngày tôi thu thập những bức ảnh vượt thời gian
ở bãi rác của bóng tối
một con mèo lăn trong bùn
một đứa trẻ tóc xoăn nhìn qua cửa chớp
Con chữ thứ 17 của vần quốc ngữ
có thể bạn run khi chiếc lưỡi uốn hình chiếc móc câu
ra rả tiếng cuốc kêu
trong lùm cỏ
mà bạn nghe nhầm như tiếng bìm bịp ra ràng
cong như chùm râu của đổng trác
Ngày mặt trời khóc ♦ Đồng thoại mùa thu
mặt trời vẽ nhung đen
mắt buổi chiều
ốm yếu
nghe hoa sứ rụng
về cội
Nắng dương cầm
Tháng Bảy nắng dương cầm muốn khóc
Dung nhan người còn lại lá bay
Trời thấp xuống trời cao lên níu bóng
Xin chào nhau bi âm trong lòng tay . . .
viết rời ở san josé
đốm má hồng au dương cầm phiếm
nữ nhi về đâu bát ngát đại hồ cung bậc sáng nao hồn lý ngư
chiếc vảy bạc đeo sương cổ ngấn
đan kịp tay mười ngón thao chuyên khuôn dạng trẻ thơ
Giấc mơ chưa hẹn
Cuối ngày
nín thở qua cầu
thoát một vì sao xấu
chúng ta mang bên mình
tấm bẩn đồ rách nát

Bình Luận mới