Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Ý nghĩ lột xác
Tôi đang sống trong cái lò
sưởi mọi nhiệt độ ẩm thấp
đổi màu da vàng
Mọi ngày phải ăn mãi ổ bánh mì tròn
Người con gái yêu tôi bằng bản mặt tháng Mười
Những con đường sẽ dài tới tận đít quần của kênh rạch
Và cộ xe sẽ làm ướt sũng bắp chân của địa đàng
Và cái thằng tôi, ắt hẳn, chết sướng trong hình hài ẩn sĩ
lối mòn đụng trận
phóng ào lên lưới
chừ xử lý cuộc đời như tai ương
hạnh phúc bằm nhỏ ôm mối buồn ti tiện
cho đến lúc tượng đài bứt hết khoen tai
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 49
Bấy giờ men rượu ba chén mới thật sự ngấm đầy huyết quản Chúc, khiến bước chân chàng chệnh choạng trên mặt đất lập lờ bóng tối. Lưng áo người con gái sáng loe loé, càng lúc càng xa. Chúc cố gắng định thần, mở lồng ngực hít lấy hương đêm rười rượi cỏ lá, sông nước quen hơi. Thính giác chàng bắt được loáng thoáng từ đám tiệc liên hoan giọng ai luyến láy điệu vọng cổ ngậm ngùi.
Buổi trưa ấy
ai ngờ màu nước trà chẳng thể tan loãng hết
vào màu thời gian
chính thời gian chừng như đã quá gắng sức
trong cuộc tỉ thí chẳng cân phân
NGÀY GIỖ
Năm 1979 cha tôi bị bắn nát nửa người. Người ta nói rằng người Trung Quốc đã nhặt lấy đôi chân của cha tôi để ngâm rượu. Đôi khi đó cũng chỉ là những lời đồn đại. Nhưng tôi biết rằng người Trung Quốc ăn thịt người không phải là điều bá láp.
Mẹ lại chuẩn bị cho ngày giỗ của cha. Bà đang rót máu vào phích.
Những giai điệu cuộc sống
Những bản nhạc được cài đặt tùy chỉnh
bạn có thể chọn
Cười, khóc, nhẹ nhàng, sâu lắng hay oán hận
Che đậy hay phô bày
Trưa ở sunset district
vào google gõ tên ca khúc
vừa nhìn hai chữ dịu dàng
rút mã tấu x
tôi xả một nhát
ĐỒNG CỎ THIÊN THAI
Các cuộc thảo luận của họ rất hàn lâm. Robbie không thể có ngôn ngữ trẻ con vì nó chưa bao giờ được nghe qua. Họ không trò chuyện; đúng ra họ để cho một hạt tư tưởng tự đâm chồi nẩy lộc rồi kinh ngạc quan sát những nhánh cành tự chúng đâm vươn. Họ sửng sốt trước trái cây kỳ lạ đậu ra từ câu chuyện của họ vì họ nào có điều khiển tư duy, cũng chẳng bắc giàn cho nó leo hay tỉa tót nó theo cái kiểu người ta thường làm.
Ngày không tắt vội
Buổi chiều đáng để mua dâm
Bão về không kịp giữa tâm sự tàn
Bức tường man rợ khóc than
Cầm tay em nói một hàng chữ nghiêng
ngày mười hai tháng mười hai 2013
khi người bạc tóc bắt đầu chết đuối
sóng không thể nào bắt kịp
sự già nua
Thứ sợ hãi từ bóng tối
Gương mặt ba hắn rất điềm nhiên, ba hắn bảo: “chỉ tại ba sơ ý, ba đã chặt ngón tay trỏ của bàn tay trái, sự sơ ý như thể thói quen, ba hắn sợ cái bóp cò súng từ khi thấy người ta bắn nhau, máu me dầm đìa, và cảnh người ta đưa chú S (hàng xóm) về nhà với thi thể không còn nguyên vẹn. Lẽ ra tay trái ba hắn phải cầm cái rựa để chặt ngón tay phải, ba hắn đã chặt trong vô thức của nỗi sợ hãi.
Hotel buồn
tôi đi tìm một lần cuối
một ánh sao rơi
đóm lửa của tàn thuốc
cũng rơi vèo trong vũng nước
THÀY GIÁO
Khuê mở rộng tấm giấy trên mặt bàn. Đúng tuồng chữ của trò Phước. Đó là một bức thư, thư gởi cho Khuê.
“Thưa Thày, em tới trường đặng kiếm Thày nhưng Thày đi khỏi. Em lén viết thư này, coi xong Thày đốt đi. Nguy hiểm lắm, Thày nên bỏ trường mà đi. Đêm qua anh Hai em có về nhà. Nghe như mấy ổng tính giết Thày đó. Thày phải đi đi. Nội em la quá xá, sáng nay anh Hai em lại đi rồi. Nhưng em lo cho Thày quá.”
Những hàng chữ viết vội, lem nhem từng cục mực, tỏ lộ sự tha thiết của đứa trẻ đối với thày giáo.
Cái chết của nhà thơ
bắt chước điệu bộ lucy bò trở lui
khá nặng nề tôi gầm mặt
thè lưỡi liếm đĩa sữa tươi
thị lộ vẻ chừng không hiểu chỉ chỉ
Bóng đêm
Em lững thững về cùng lời tóc trối trăn
cái chết của ánh sáng tẩm liệm những vụn vặt ban ngày
thành thật nhất là tiếng kêu la của đồng hồ và tiếng nỉ non từ trong tâm thức
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 48
Chỉ còn ba hôm nữa là tới ngày tập kết. Anh Hai thủ trưởng cho phép tổ chức một bữa tiệc từ giã mà anh đặt cho cái tên nghe lạ tai: Đêm liên hoan. Sẽ có đốt lửa ngoài trời, ăn uống rậm đám và trình diễn văn nghệ tự nguyện. Đây cũng là cơ hội để các đồng chí chia tay với thân nhân, bè bạn. Trước đó vài tháng, nhiều buổi đám cưới tập thể được tổ chức gấp gáp như thể chạy tang. Bản thân Chúc cũng được anh Hai ngỏ ý cáp đôi với cô nầy cô kia, nhưng chàng khéo léo thối thoát.
bài thơ đánh mất
Ngày xưa có một người hút thuốc phiện, vai chính trong truyện này, y thuộc loại người có tâm sự, ngoài tứ khoái ai cũng biết y còn cái thú thứ năm giống hệt như những nhà thi sĩ chính cống nằm đó mơ màng những đâu đâu rồi nhỏm dậy đẻ ra thơ. Suốt đời y chưa làm được một bài thơ nào cả và y lại là thứ con nhà kiêu hãnh nếu không làm được thơ như ai thì không thèm làm thơ ngẫu hứng đăng báo hằng ngày hay đưa ra làm khổ thực khách trong những dịp vui
Bóng Hoa
Truyện khởi từ một điểm nhỏ. Tại sao khi không lại lấy O làm đầu mối cho truyện? Phải chăng tại mỗi khi từ tòa soạn đi xuống ngang qua khu trị sự người đàn ông đều bắt gặp hai con mắt đó? Hai con mắt lớn sáng như hai ngọn sáp ở giữa cõi mù mờ những bàn giấy, những con người, đám đông vô danh không quan hệ và chẳng mấy liên lạc. Khởi sự O chỉ là một điểm nhỏ. Mở đầu truyện, người đàn ông cầm bút nghĩ đến O. Và hai con mắt trên trang giấy bắt đầu chằm chằm thu hút.
thơ gương
hãy để ánh tự làm sáng
đừng cho gương nhại bóng
mình. kẽ hở đời chen vội
đồng lõa bình minh
bú mớm hoàng hôn tội ác
Sàigòn của tôi
Bóng mát của Sàigòn ngày xưa là hợp thành của chính bao nhiêu cái vô tâm của người Sàigòn. Người mới đến cũng mang cái vô tâm của mình hòa trộn vào mớ vô tâm chung. Sàigòn ngày xưa quyến rũ không phải vì ai, do ai. Có một quy luật cởi mở mặc nhiên ai nấy cùng theo và hết sức tôn trọng. Cái chén nhỏ tư lợi hẹp hòi của mỗi người làm sao so sánh được với lượng vô biên của một miền phù sa chỉ thèm tranh đua với riêng biển cả.
Đằng sau một ổ bánh mì
Tôi nghe mùi hành trong nước uống
Con heo kêu hết một chu kì tiếc thương
Tình cờ thôi, những âm giai ỡm ờ từ răng và lưỡi
Một loại ban mai đã xảy đến

Bình Luận mới