Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 41
Dưng không núi đoạn sông lìa Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.
(tiếp theo)
*
Gió khuya thốc lên ràn rạt vườn chuối bên mương cạn. Con Mừng mở mắt chưng …
Chân dung
Rượu không thể chế đầy bộ não
thung lũng thời gian vàng
đôi tay dài hơn chân lèo khoèo
Đôi mắt to hơn miệng móm mém
nắm. xương trắng ♦ dấu chân mộ địa
em ngồi lại
tất cả các dòng sông
đều chảy
tiếng thở dài trên
trang facebook
Cell-Phone
Những đôi giầy đã mang anh vào đám tiệc, đi gặp gỡ bạn bè, lang thang trên những con đường, loanh quanh ở công viên, lên thuyền, xuống bến, đi qua những thành phố rất lạ, những quốc gia rất xa. Nhưng bây giờ anh đi về một nơi lạ nhất, xa nhất, anh lại không cần đến bất cứ đôi giầy nào.
Nụ cười bỉ ngạn
Kỷ niệm lẽo đẽo về nương bóng đêm
phía trái ngực nhân loại thôi thúc bao nhịp ký ức
nhúm chữ ngọ ngoậy trên chân dung nhòe
người ngồi
một ngày nhặt nhạnh từng góc kín
màu rêu. sắc thổ áo giang trần
nắng đã chui vô tường giấu lại
đời thếp buồn nơi một vết nhăn
Đam mê
Khi họ thành hôn, họ sẽ có nhà bên Hồ Sabot. Không gần cha mẹ cậu quá, không xa quá. Dĩ nhiên đấy chỉ là nhà mùa hè. Thời gian còn lại họ sẽ sống nơi nào cậu làm việc. Có thể bất cứ đâu – Peru, Iraq, Lãnh thổ Tây Bắc. Grace thích thú khi nghĩ đến di chuyển – nhiều hơn là thứ cậu nói đến, với niềm tự hào ghê gớm, là “nhà của chúng ta.” Cô không cảm thấy chuyện nào là thực, nhưng cô cũng không cảm thấy ý nghĩ giúp dượng cô, hoặc sống như người đan mây của thị trấn trong chính căn nhà nơi cô đã lớn lên, là thực bao giờ.
Mống Mắt, Quỳ Vàng và Nón Vua
Tôi không cần khen tranh họa của Van Gogh
Vô ích
Khi những chiếc nón vua Imperial Crowns
Chỏng quơ, chúc ngược
Những ngày của chúng ta có mùi buồn 1
Ô cửa sổ mà cô gái đã kể cho tôi nghe
đã kích thích trí tưởng tượng
một mình ngồi vẽ vết son môi cô gái sẽ thoa vào năm sau
trên gương mặt ẩn dụ
Phản chủ từ được không
“Chúc mừng” quay về phản thoả hiệp
sa vào thoả hiệp mỏng
cánh tay mọc sau lưng kéo mạnh
lá gan bớt gan
nỗi cô đơn của một ngôi sao sáu cánh
2 giờ 24 phút sáng
nấu nước ăn oatmeal
mình cẩn thận cho nửa xác con bướm đêm vào
trộn đều
đoạn giả làm cái bàn thờ
Suyễn
Cơn gió đêm qua như cơn hen suyễn
Con mèo đi hoang giữa thành phố không người
Đền đài của những người đàn bà ẩn dật đang cầu nguyện
kỳ tích ♦ diễn ca
hãy tẩn liệm kỳ tích và sống như người văn minh
hỡi anh bạn trong xứ sở người lùn
cố đẩy tưởng tượng lên cao
đừng để ý tưởng cùn mằn tủn mủn
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 40
Nóc kho lẫm lợp ngói úp ngửa âm dương, cột kèo gỗ trơn, vách bổ kho đen thín, xây trên vuông đất nện, cao ba bậc thềm. Chỉ thấy độc nhất một cửa ra vô, ngày mở đêm đóng. Tàn đa cổ thụ xoè lá che bóng âm u bên cạnh. Rễ mẹ rễ con loằng ngoằng lưng rắn bò quanh đất…
Dung nhan
Để tôi cảm thấy thoải mái, Mai Liên đã yêu cầu bà chủ nhà gọi điện thoại đích thân mời chúng tôi. Nhưng trái đất thật là nhỏ, chồng tôi khám phá ra ông chủ nhà là bạn học trung học cũ ba mươi năm trước, về sau học y, và hiện tại hành nghề tại tỉnh này.
Trôi dạt
Tôi không chịu nổi cảm giác định-mệnh-an-bài
Càng không chịu đựng nổi trạng thái bị-thao-túng
cuốn xiết tôi trôi dạt khỏi mình
Khải huyền tháng Ba
Dưới ổ bụng của con cá vàng một căn phòng di mộng
bóng người trôi chột dạ thanh âm
tiếng cười lơ đãng của những cây vạn tuế
thế, vẫn chưa đủ à!
bọn tôi lầm lũi đi
gù lưng thồ cơm áo
để tránh gió bão
vài người phải rẽ ngõ khác
Nói gì thì ♦ Chuyện tình thầm lặng
Căn phòng này chỗ tôi
Ra vào nằm ngồi nghỉ
Ngơi thức ngủ đụ ỉa
Ăn chơi giỡn giả ngây
Thai phu
Đúng ra không cần bảo đây là một chuyện gần như thật, được viết từ những giấc tôi vừa mơ. Và tôi rất ghét các loại chuyện mơ được kể theo kiểu giấu đầu hở đuôi. Tôi là tôi cho hở ngay từ đầu.
… Tôi đến Khoa Phá Thai của bệnh viện đó.
Cạo Đầu Sư Phụ / Shaving My Master’s Head
“Nào ai thầy ai?” ta lên giọng . . .
Cạo sạch – không sơ sót một cọng!
In the end there is no end,
Every follicle unrepentant.
ký ức
cơn bão vẫn quét ngang
những mảng hồn tan hoang trần trụi
nhằm nhò gì sóng gió dập vùi
chúng ta đã từng ở đây
cuộn mình lên. xanh rì ♦ gieo thử
chỉ một phần đời oan hồn
đậu lại ngoài tường rêu ngôi đền
cũng đã đến giờ
em cứ thử gieo đi
Влюбленность – Yêu
Ta quên rằng yêu không chỉ là ngoảnh mặt
nhìn nụ hồng cười nắng hắt say mê.
Yêu chính là chập chờn sóng bể
ngụp đêm sâu lặn thăm thẳm không đáy bờ.

Bình Luận mới