em ngồi lại
tất cả các dòng sông
đều chảy
tiếng thở dài trên
trang facebook
trắng
tầm mắt đã hút xa
rong rêu tím thẫm
hát
đôi lời buột miệng
như thì thầm
rồi
chính cơn gió bước tới
gỡ rối
nhưng
chỉ có thể là phần
phụ chú
cho ngày hôm sau
mắt thao láo
các trang đã in ấn sẵn
lem nhem
các trang còn
chưa in
sáng quắc những tầm mắt
trên
các vuông cửa sổ
hoài đợi trông
tất cả các dòng sông
đều chảy
và
tro bụi vẫn
tốc bay lên theo
gió
lời của các bộ xương
trắng hếu
(chỉ còn từng nắm)
gửi lại mai sau
từng
khuôn mặt tội nghiệp
hôm nay
và
lâu lắc vô chừng . . .
âm thanh
nơi chúng ta cố dựng đứng
lên sự sống
chỗ mặt hồ sụp lở loang lớn dần
nơi vào một đêm cuối tuần
ánh sáng khá tuyệt vọng
chỉ còn lũ đom đóm
cùng vài ánh chớp truyền thừa
ly yogurt đông đá
trang giấy ngước nhìn lên
thật mông lung
nơi vầng trăng thoi thóp
nghiên mực chạm nghiêng
từng giọt mực
đong đưa nhỏ xuống
va quẹt vào các dúm chữ rùng mình
bức tranh chép duy nhất trên tường ngẩn ngơ
giấu vội mặt vào rừng cây
nơi lũ quạ đen vừa kéo bầy
về làm tổ
các đôi cánh vỗ phơi phới vào từng trang sử lật vội
giấc ngủ các vị anh hùng tiền bối bị kinh động
họ giật mình choàng tỉnh đưa tay toan tuốt trần kiếm báu
nhưng lủng lẳng chỉ còn toàn vỏ đeo hông . . .
.