Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Chờ nguyễn thế hùng ghé đi uống rượu
tôi về côn sơn
nguyễn trãi dường biết
mình sắp chết
hễ chạng vạng liền lấy bản gốc
bình ngô đại cáo
Con chim ồn ào… ♦ Bài thơ dành cho…
Giữa cánh đồng nước nôi thăm thẳm
Em yêu ai?
Con chim ồn ào đã mất tích
Bấy giờ là hàng loạt trí nhớ rỗng không
KBNH[*]| EM: BỒN TẮM (Phần 1)
Gã mặt nạc cáu:
“Trông lộng lẫy thế kia mà há mõm ra là làm bố mất cả hứng. Dầy dầy cái…”
Em quắc đôi mắt đẹp mà đầy uy lực bắt gã nhìn lên hàng chữ đỏ như một quân lệnh viết trên nền vàng treo trang trọng trên tường giữa nơi trang trọng nhất trong phòng Bạch Lễ Tân:
CẤM KHÔNG ĐƯỢC NÓI ĐẾN LỒN!
ATTENTION: NO TALKING PUSSY!
tales
tại sao hạt đậu thành công
thêm thắt vào cổ phần kích động
hãy chia sẻ sự thực dụng cơ chế
món khoai tây đổ xốt nhão nhoét khoái khẩu dân còi
Giấc mơ về những chiếc ghế
Có thể đó là một chiếc ghế đẩu
nó đã bị mòn một chân
vì bạn thường nghiêng về một hướng
và bạn đã lắc lư theo những lời tung hê
Những nỗi rời rạc
Ngoài kia dậy sóng trùng khơi
Vòi rồng cong qua Hải giám
Màn hình nhìn tôi ảm đạm
Ngỡ đâu điện sắp tắt rồi!
Không đề II
Vĩ cầm ướt mượt lông
Tơ giăng đợi tiếng cồng
Ta ngồi trông địa phủ
Vuông đen nhú tuyệt cú
Bốn bài thơ
ngồi ngắm lòng tay nứt trắng
ngồi soi mắt đỏ vào gương
ngồi chạm râu cằm đâm sướng
ngồi nhìn rừng ngút tà dương
Chiếc Cầu Thang
Cô vào cầu thang để lên lầu hai tìm phòng biên tập. Cái cầu thang bằng gạch, xây rất chắc chắn. Khi cô vừa đặt bàn chân lên bậc thứ nhất, cái cầu thang …
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 45
Không hẳn trâu, cũng không hẳn ngựa. Không giống chó, cũng không phải mèo. Không ra thằn lằn, cũng không phải rắn mối. Thảy thảy được bàn tay khéo léo và đầu óc dồi dào tưởng tượng của thằng Ổi nhào nắn, như nhà phù thuỷ biết lắp ráp từng bộ phận cho muôn loài, khai sinh một giống thú mới.
Tranh Kagaya
và bất cứ nơi nào trên trái đất nếu bạn đặt ngón tay cái lên mặt trăng
sẽ có cùng kích thước
sức hút của bạn có thể sắp đặt lại vị trí của nó
thật kì diệu, tầm nhìn của những linh hồn có thẩm quyền
Khái niệm 22
dưới hàng cây bị ám sát, bóng người được cải trang
chúng ta đậu xuống một gốc sồi già
đôi mắt người mọc lên cơn bão sơ sinh
đứa trẻ cuối cùng băng qua dậu thép gai
Gặp gỡ
Buổi sáng phơn phớt gió
Quán cà phê Chiêu lả tả bông điệp vàng
Tôi cuộn mình lại dưới nắng ấm
Bạn phương xa về
lời của hoàng hôn
tôi đã chết dí trên facebook từ 4 giờ
tức 7 giờ việt nam
giờ đã O giờ
giở kiếng ra
sẽ không nhìn tỏ bất kì gì
đại mộng ♦ khuê phòng ♦ phần mềm
xe lửa gật gù mở con mắt trái
thấy nàng tóc đỏ mở con mắt phải
thấy cô tóc vàng nhắm hai mắt lại
hương chìm thoang thoảng mở bừng hai mắt
ngồi đồng ở café trên đường van ness đọc trốn chạy của alice munro
. . . tôi hỏi mấy đứa
mãi sau này mới biết chúng chỉ thứ tép riu
là- tao có phải cha già dân tộc
chúng đồng thanh hô “không!”
Nghĩ ngợi khi bị nhà phê bình… ♦ Đốt sách
Tôi muốn ăn mận, nhưng cứ lần lữa.
Mặt trời lặn. Lửa
tắt. Không còn sáng
tôi vẫn chờ. Một lần nữa từ trong đêm—
những lời ấy: tôi đần độn thế ư.
Hội ngộ
Có chiếc cổ đi chơi
Cổ thì đi chơi còn người ở lại.
Đầu cũng ở lại, như dây dọi thẳng giữa đôi vai. Cổ đi chơi rồi mà không trở về nên đầu đành phải lung liêng trên thân người. Thân người đẹp cắm trên đôi chân như mây bện.
Đôi chân cắm giữa một bãi lầy giữa thành phố, ngập ngụa giòi bọ và rắn rết.
Núi Đoạn Sông Lìa — phần 44
Trong trí nhớ Cẩm, cánh rừng chuối rậm bóng âm u thoắt bừng lên những luồng nắng chói rạng huyễn hoặc như giát lân tinh. Ngôi miễu thờ ông Ba Thê phát quang sáng rỡ như kho tàng cất giấu những châu báu thời gian. Cẩm thấy mình nhỏ lại…
tháng tư, trở sến
những con mắt tháng tư
bơi giữa ngày khô nẻ
vũng ký ức bốc hơi
siêu thoát giùm ta nhé
Âm hộ của những pho tiểu thuyết
chẳng biết tự khi nào
những miếng ăn vụng thực tế đã dần len lỏi
vào các pho tiểu thuyết bà vẫn thường cho là hư cấu
NHỮNG THÁNG NGÀY NHIỄU NHƯƠNG – Phần 2
Khi Buôn Mê Thuộc mất, tôi đã biết Miền Nam sẽ không giữ được. Báo chí Sài Gòn tường thuật lại những cảnh chạy loạn của Cao Nguyên. Những con đường từ cao nguyên nối liền với đồng bằng, người chạy loạn nhiều vô kể, vợ con của lính, các gia đình lánh nạn cộng sản. Rồi tiếp theo những tỉnh Miền Trung mất.
Một ngọn nến cho Trâm
Khi mấy đứa con gái lớn của anh, tuổi từ 21 trở xuống, lao xao về chuyện đi ở, anh quắc mắt nhìn chúng, nói: “Nhà này không ai đi đâu hết!” Và tụi nó đành ngồi nín khe. Rút cục cả gia đình kẹt lại. Chúng tôi, những đứa em của anh đi thoát vào mùa xuân 1975, gồm chị Năm, anh Sáu, tôi, và Tám…

Bình Luận mới