Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 45

 

 

NuiDoan-40

 

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.

 

(tiếp theo)

 

*

Cẩm dặn chị Ba Khởi, lúc chèo ngang quán cóc má thằng Được, nhớ tắp vô cho Cẩm ghé mua ít kẹo bánh làm quà cho hai đứa cháu nội bà Sáu Phồng Tôm. Thấy Cẩm, thằng Được tở mở ra mặt, hỏi han tưng bừng. Nó xin theo, nhưng chị Bảy Rạng không cho, vì quán đang chộn rộn thực khách. Thằng Được tiễn chân Cẩm ra tận cầu ván, tần ngần ngó theo tới khi chiếc xuồng chầm chậm chẽ nước khuất sau khúc quanh um tùm lau sậy, mới thôi.

Từ nãy giờ, nó suy nghĩ lung. Con Cẩm bữa nay có vẻ gì là lạ, không giống mọi bữa. Thằng con trai chậm bước trở vô, ngấc mặt ngó mông. Bước chân nằng nặng như trì níu thời gian ngược lại. Cái gì lạ vậy? Nó tần ngần nghĩ ngợi. Đứa con gái ấy nó gặp hằng bữa ở trường, trong giờ ra chơi, lúc tan học sánh đôi đường về, vậy mà chỉ sau một hôm không gặp, đã thấy dường như khác. Được lẩm ngẫm hình dung lại từ đầu tới chân con Cẩm. Mái tóc dài rẽ đường ngôi giữa thẳng tắp, giắt hai cái kẹp nhỏ rí hai bên trán. Áo bà ba màu mỡ gà gân bóng. Cái quần? Phải rồi, hôm nay con Cẩm bận quần sa-teng đen rộng, dài chấm gót. Nó sực nhớ giọng điệu chọc ghẹo của mấy thằng học trò khi thấy đứa con gái bữa nào đi học bận quần đen, áo lót: "Vú tròn tròn, đít tưng tưng. Mống chuồn như giặc!".

Thằng con trai khựng chân, tầm mắt ngơ ngẩn trông ra mặt sông chập chờn vẩy nắng. Rồi cúi mặt ngó xuống hai bàn chân mốc thít, móng đóng đất đen thui của mình. Nó giơ tay ngắm nghía. Mười đầu móng tay cũng đen thui, chưa cắt. Khi không đáy lòng thằng Được trợn trạo dấy lên thứ cảm xúc lạ hoắc lạ huơ. Không buồn không vui mà lơ đơ lẫn đẫn như nhiều sáng sớm, nó thức giấc theo thói quen. Trời ban mai chưa tỏ. Chuông chùa núi Phụng từ xa tan theo tiếng gà gáy gần. Nó siết lấy gối ôm, quắp chân vô lớp vải bọc mớ lông gà lông vịt cộm mềm da thịt. Ðược khép mắt khoan khoái, lần tay xuống bụng, nắm lấy máy mó. Khắc giây ấy, thỉnh thoảng, không hiểu sao gương mặt và vóc dáng con Cẩm bật ra trong vũng tối rạo rực những cảm xúc lạ hoắc của thằng con trai.

Thằng Ðược lủi vô lùm cây khuất, trật quần đái rắc rảy, như để trút bớt những khát vọng vô cớ.

– Được ơi, bớ Được… vô tao biểu!

Tiếng chị Bảy Rạng gọi con re ré. Thằng Được hoàn hồn, kéo quần lên, lủi mau vô quán.

*

Chị ba Khởi lơi tay chèo, lủi mũi xuồng xắn vô bờ đất bùn lở lói. Một con chó phèn ở đâu chạy ra, đứng chận đầu cầu chân dừa, ngỏng cổ sủa rân. Chị Ba Khởi và Cẩm còn dụ dự thì nghe tiếng ai nạt nộ gọi chó. Con thú ngưng sủa cấp kỳ, vễnh hai tai, nguẩy đuôi vẫy lia. Chốc sau, hai đứa nhỏ một trai một gái, vỏn vẹn trên thân cái quần cụt xốc xếch, da ăn nắng đen mốc, chạy ra đứng trố mắt ngó. Cẩm ngấc vành nón rơm, đoán thầm, hai đứa hẳn là con Xoài với thằng Ổi mà chị Năm Quắn đã nhắc nhở trong thơ. Thằng con trai rún lồi, bụng õng. Đứa con gái chân tay khẳng khiu như chàng hiu. Một đứa lên tiếng kêu chó. Con vật ngoắt đuôi chạy lại, đứng cạnh hai đứa nhỏ, thè lưỡi ngó. Cảnh tượng ngộ nghĩnh khiến Cẩm nhoẻn cười mà tâm tư nhói buốt.

Chị Ba Khởi hất nón lá úp sau gáy, giơ khăn chặm mồ hôi trán, vói giọng:

– Hai đứa coi chừng chó, đừng để nó cắn bậy, mệt đa!

Đứa con gái vọt miệng:

– Nó thấy người lạ, sủa bá quơ chớ hổng cắn đâu!

– Thiệt hông đó? Răng cỏ chơm chởm thấy bắt ớn.

– Răng chó nó vậy chớ nó hiền khô à!

Cách đối đáp nhậm lẹ của đứa con gái làm chị Ba Khởi chưng hửng.

– Hai đứa là gì của Bà Sáu Phồng Tôm vậy?

– Bà nội tui ra rồi kìa!

Vừa lúc nghe giọng bà Sáu ong ỏng mừng rỡ:

– Mèn ơi, tưởng ai, dè đâu chị Ba với lại cô Út. Xin lỗi nghe, tui đương lăng xăng ở trong bếp. Mời chị Ba, cô Út vô nhà uống nước. Xài, chạy vô bếp bắc ấm nước lên bếp cho nội. Còn Ổi lo giữ con phèn, đừng để nó cạ bậy, lấm quần cô Út nghe con!

Lúc Cẩm theo chân bà Sáu Phồng Tôm vô nhà, thấy mình cao đã quá vai bà. Cẩm nhớ lại trưa nào… Mới đó mà đã rành rành những đổi thay. Cẩm đảo mắt ngó quanh. Túp nhà lá sơ sài cửa vách hiên cột xây trên nền đấp thấp. Lu nước dựng bên trái. Trước sân, bàn thờ ông thiên trơ trụi chén cát cắm nhang, bên dưới dựng lũ khủ mớ tượng đất hình thù lạ mắt. Đó đây vài bụi bông trang điểm sắc lạc lõng. Một cây trâm bầu xoã bóng, ngăn cơn nắng xối xả.

– Tui thấy cô Út trổ lứa đẹp gái quá chừng!

Bà Sáu Phồng Tôm vừa nói vừa cầm lấy tay Cẩm, lắc nhẹ. Lòng tay bà chai sần lao lực. Cẩm đỏ mặt, chớp mắt ngồi xuống ghế đẩu chông chênh. Chị Ba Khởi chêm vô:

– Ờ, hai cô con gái của dì Tư vừa đẹp vừa giỏi. Cô Châu hát tân nhạc hay ác. Còn cô Cẩm kể chuyện nghe mê luôn.

Con Xoài bưng bình tích trà mẻ vòi, ba cái chén sành dầy cui bày ra bàn. Bà Sáu cắm cúi rót trà ra chén.

– Mà con Bảy Quắn coi cũng ngộ đứa đó chớ…

Nói tới đó, chị Ba Khởi biết mình lỡ lời, ngưng ngang. Bà Sáu Phồng Tôm hấm hứ, không nói. Cẩm vọt miệng:

– Bà Sáu à, con có đem theo chút kẹo bánh cho hai đứa nhỏ.

Rồi Cẩm tươi mặt lấy nửa chục bánh ích nhưn dừa, nhưn chuối; trút nhúm kẹo đỏ vàng bọc giấy kiếng ra mặt bàn. Bà Sáu lớn tiếng kêu con Xoài, thằng Ổi ra nhận quà. Trong khi con Xoài lanh lợi vòng tay cám ơn Cẩm, thằng con trai đứng trơ mặt vịt đực, hai mắt ngó hau háu mớ kẹo bánh. Cho tới lúc bà Sáu lên tiếng biểu cám ơn, nó mới mở miệng lặp lại, khó khăn như trẻ con mới tập nói. Bà Sáu Phồng Tôm kéo thằng Ổi lại gần, giơ tay vuốt đầu tóc cháy nắng hoe vàng, thấp giọng than thở:

– Từ bữa cái con đó bỏ đi, nó hổng chịu ăn, khóc ra rả ngày đêm tới khan tiếng. Rồi nó đổi tánh tưng tửng, sanh tật làm biếng nói, đợi nhắc mới bặp bẹ nhái theo. Có người kêu tui mua gà ác hầm thuốc bắc cho nó ăn. Tui làm theo. Tui còn dẫn nó tới thầy bùa, thầy pháp nhờ trừ tà ếm quỷ. Hao tiền tốn của chớ có hết đâu. Lóng rày tui nghe lời người khác, nấu nước sả, vỏ chanh, vỏ bưởi với lại đường phèn cho nó uống, thấy có bớt.

Con Xoài vọt miệng:

– Nó vọc đất hoài hà, nội ơi!

Đầu thằng con trai chợt ngẩng lên, mắt loé sáng, con ngươi rực ngời như thấy hiện tượng lạ. Cẩm có cảm tưởng, thằng Ổi muốn nói, muốn kể gì đó để phân bua biện bạch. Nhưng thiếu chữ. Hoặc bị bàn tay ai vô hình bịt miệng. Bà Sáu Phồng Tôm nâng mặt thằng cháu nội, giọng dịu nhiễu:

– Nặn đất bao nhiêu đó, chưa đủ sao con?

Rồi bà day qua Cẩm và chị Ba Khỏi, cười lí nhí:

– Nó ưa moi đất, nặn tượng. Hổng biết ai dạy.

Cẩm nghĩ tới mớ tượng đất lon con bày dưới chân bàn thờ ông thiên ngoài sân. Chưa kịp hỏi thì con Xoài đã mau mắn sà lại níu tay Cẩm, nhe hàm răng sún, tài lanh:

– Cô, cô, con dẫn cô ra coi nhe!

Không đợi Cẩm trả lời, nó đã kéo tay Cẩm đứng lên, lôi ra sân. Thằng Ổi phủi tay bà Sáu Phồng Tôm, chạy theo. Con Xoài dang chân ngồi bệt xuống bên đám tượng đất, toan xoè tay nhón lấy một cái, thì thằng Ổi từ sau đã lẹ làng phóng tới, hất tay chị ra. Hai con mắt nó long lên, cổ họng gầm gừ thứ âm thanh nửa người nửa thú:

– Úi, phủi, phủi! Cấm, cấm nghe!

Con Xoài cười hăng hắc:

– Xấu ỉn, ai thèm.

Cẩm gấp chân chồm hổm, xoe mắt ngắm. Thằng con trai quay sang Cẩm, sắc mặt dịu xuống. Nó nâng niu cầm lên một pho tượng con, đặt trong lòng tay mở, trịnh trọng giơ trước mặt Cẩm, miệng chúm chím. Vệt nước mũi vàng sệt lấp ló. Nó hít cái rột, thu vô. Cẩm đón lấy tượng đất, không tin ở mắt mình. Hình tượng có đầu mình tay chân hẳn hoi. Cái bụng ưỡn tròn, lỗ rún tí hon tròn vo, cặp đùi ú na ú nần, hai bắp chuối ngắn xủn, đôi bàn chân ngang phè. Cánh tay trái cong lên áp ngực, cánh tay phải duỗi ra, bàn tay xoè ngón như muốn cản ngăn ai, điều gì bất trắc. Tứ chi pho tượng thiếu cân đối, nhưng sắc sảo kỳ lạ. Cẩm rợn người cảm nhận cái thần lực ngời ngời toát ra từ nhúm đất đen xỉn. Mà không phải chỉ tượng người nầy, cả những tượng thú khác đều tương tợ như vậy. Nhiều con thú có hình dáng dị thường ngộ nghĩnh, Cẩm thấy lần dầu trong đời. Không hẳn trâu, cũng không hẳn ngựa. Không giống chó, cũng không phải mèo. Không ra thằn lằn, cũng không phải rắn mối. Thảy thảy được bàn tay khéo léo và đầu óc dồi dào tưởng tượng của thằng Ổi nhào nắn, như nhà phù thuỷ biết lắp ráp từng bộ phận cho muôn loài, khai sinh một giống thú mới. Ðiều làm Cẩm phải rùng mình xúc động là kiểu cách thằng Ổi sờ mó, đụng chạm những pho tượng đất. Cử chỉ nó tưng tiu như sợ làm chúng đau, âu yếm như ẵm bồng trẻ sơ sinh. Cho Cẩm cảm tưởng, mỗi pho tượng là một sinh vật vừa được thằng con trai ban cho sự sống, cúng cơm cho mỗi đứa con một cái tên ngộ nghĩnh.

– Cô, con mó! Cô, con trựa! Cô, con thườn lườn!

Con Xoài vọt miệng cắt nghĩa:

– Nó nói, mó là con của mèo với chó đẻ ra. Con trựa có ba là trâu, má là ngựa. Còn thườn lườn là thằn lằn, tại nó nói ngọng thành ra vậy đó cô!

Thằng Ổi nghiêng mặt chăm chú. Con Xoài kể tiếp:

– Nó còn kể con nghe, bữa nào trăng tròn nhớ nhắc nó thắp nhang cúng tượng. Làm như vậy đủ mười hai lần, tượng mới bay lên trời, đầu thai làm người.

Cẩm muốn khóc lắm, nhưng cố nén, không cho nước mắt trào ra khoé.

– Coi ngộ lắm! Ổi giỏi quá!

Thằng Ổi ngấc mặt, xoáy tròng mắt hột nhãn ngó Cẩm, cà lăm:

– Cô, cô… thích… thích?

Cẩm gật đầu cười. Thằng con trai quơ đại một cái, đưa cho Cẩm, mau mắn:

– Ổi cho cô con mó.

Không ngăn được nữa, Cẩm phó mặc cho hai dòng lệ ấm lăn dài. Tia mắt thằng Ổi trĩu xuống:

– Cô đau… khóc…?

Con Xoài vảnh môi xía vô:

– Hổng phải đâu. Cô muốn cái khác.

Thằng Ổi vội vàng bưng pho tượng lớn hơn đưa cho Cẩm:

– Con nầy lớn, đẹp… đẹp. Cô thích… thích?

Cẩm gật đầu lia lịa. Vừa lúc chị Ba Khởi và bà Sáu Phồng Tôm từ nhà trong bước ra. Cẩm đứng lên, lau vội nước mắt, cười lỏn lẻn:

– Con thấy thương hai đứa nhỏ quá bà Sáu à.

Bà Sáu lảnh lót:

– Tui cho cô Út một đứa đem về nuôi. Đứa nào chịu theo cô Út, nói nghe coi!

Hai đứa nhỏ ngó nhau ngơ ngác. Con Xoài lắc đầu cương quyết:

– Con ở nhà với bà nội, không đi đâu hết.

Thằng Ổi bắt chước:

– Ở luôn! Không… không đi đâu hết.

Rồi không ai ngờ, nó buột miệng không vấp một chữ:

– Con ở nhà chờ má đi chợ dìa.

Bà Sáu Phồng Tôm chưng hửng, cúi xuống xốc nách thằng cháu nội lên hun chùn chụt:

– Ờ, ờ, con ở đây với bà nội, với ba, với chị Xài. Ở luôn!

Chị Ba Khởi bắt qua chuyện khác:

– Ba mấy đứa nhỏ đâu rồi, bà Sáu?

– Bữa nay nó đi vét mương cho người ta. Ờ, tui quên dặn chị Ba nó, lứa bánh đợt nầy phơi chưa đúng nắng, chị đem về nhớ để chỗ khô ráo, không thôi lên mốc.

Cẩm rút túi lấy ra phong bì gấp tờ giấy một đồng đưa cho bà Sáu:

– Con biếu bà Sáu để bà sắm sửa cho hai đứa nhỏ ăn Tết. Của ít lòng nhiều, bà cầm lấy cho con vui.

Khoảnh khắc ấy, Cẩm thấy mình lớn hẳn ra. Như con chim tới lúc đầy đủ lông cánh, một bữa đẹp trời, dạn dĩ lao vào cõi không gian ngút ngàn. Vòm trời mênh mông rộng mở, không một gợn mây mù. Câu hát nghe được ở đâu, khi nào bất chợt vang vang trong hồi ức Cẩm: "Chúng em là đàn chim nhỏ, tự do trong trời xanh… Chim ơi, tự do ơi, bao la…"

 

(còn tiếp)

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)