Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Hồ Thu
Tôi chỉ mới mười hai. Nhưng tôi biết tôi yêu cô bé biết bao. Đó là thứ tình yêu nảy sinh trước mọi ý nghĩa của thân thể và đạo lý. Đó là thứ tình yêu chẳng khác gì gió và biển và cát mãi mãi nằm bên nhau. Tình yêu ấy hình thành từ những ngày dài ấm áp cùng chơi trên bờ hồ này,
“NƠI QUÁN CÀ PHÊ CỦA TUỔI TRẺ LẠC LỐI”
Là nhan đề cuốn truyện của Patrick Modiano, nhà văn Pháp, giải Nobel Văn Chương 2014. Vào truyện, tác giả dẫn người đọc vào quán cà phê Le Condé, tả ngạn sông Seine. Theo bước chân Louki, nhân vật nữ xuyên suốt cuốn truyện và quán cà phê, tôi thấy nàng như chiếc bóng,
NHẬT TIẾN THỀM HOANG VẪN MỘT TRÁNG SINH LÊN ĐƯỜNG
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng – chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến – Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường.
nắm cửa
Nàng rụt tay lại, chắc bên trong cũng chỉ là một căn phòng trống toang hoác. Có thể nó chỉ là giấc mơ. Có thể chẳng phải. Nhưng, rõ ràng nàng nhìn thấy cái nắm cửa ấy vẫn đang nằm gọn trong lòng bàn tay mình
Trong giấc mơ loài khỉ
có vô vàn nhánh cành
để tha hồ làm xiếc mà chẳng cần phải giả hình
có những cuộc giao hoan thật minh bạch
chẳng cần thiết phải sợ lộ dạng
Bầy người hoang tưởng
Nhân loại tạo ra mọi vật. Họ muốn mọi thứ
cái ghế ngồi đến lúc phải đứng lên
giường nằm bỗng thân thể ngồi dậy miệng mở
tự tình nói nhau nghe
trung-việt việt-trung (phần 12)
Khổ nỗi, từ trong văn hóa và tư tưởng, Trung vốn là khuôn mẫu cho Đại Việt. Người Trung đã, đang, sẽ là gì; người Việt cũng đã, đang, sẽ thế nấy. Bị xâm lược, phải thần phục cũng bởi tính ‘khuôn mẫu’. Chính nhờ ‘thế giới phẳng’, chúng ta có cơ may phá khuôn mẫu ngàn năm Trung-Việt Việt-Trung. Nên chăng coi đó như cách thoát hiểm ngoại xâm, họa bành trướng từ láng giềng phương Bắc?”
ngụy biện
nơi chất mật hổ hoàng
hồn phách đụng trận
tôi nghe sự hòa dịu của đắng cay
vị ngọt lâm thời
Lúc nhỏ ♦ Cộng sinh ♦ Văn hóa diễn văn ♦ Món giả cầy
Kính thưa anh Bảy anh Ba
Kính thưa các chị sau là các em
Kính thưa phụ nữ thanh niên
Kính thưa toàn thể thành viên của mình
Những tan rữa, màu xám thối
nhữnglinhhồn đang d~ ị~c~h~c~h~u~y~ể~n qua mùa Hè
giọng hót của thành phố mệt mỏi
một cái cây lớn dần lên trong (tử.cung.của.nắng)
Yeah! Chúng tôi là một.
bạn hãy chẻ hai
một từ vựng khác
sẽ lôi ra được một từ vựng khác
đồng ý hay không
NHỮNG TRUYỆN RẤT NGẮN
Người ta kể rằng hôm ấy trời mưa suốt ngày, nước sông Thương sông Luộc dâng đầy các bờ bãi khi bọn chúng buộc giây chèn đá ném ông xuống mặt sông trong một chiếc bao tải túm miệng. Người ta kể rằng không một tiếng la hét vọng ra từ chiếc bao tải từ mặt sông hay từ đáy sông, nơi một con cá lớn đang chờ ông ở đó. Làm thế nào một nhà văn có thể bị nuốt chửng bởi một con cá?
thổn thức tiếng ve
tiếng ve nghe rất chi gần
nấp nơi đâu cũng ran lần lần ta
con đường thôn bóng tre ba
bốn năm đứa túm tụm à í ơi
cũ. như là
nó làm sao ấy, mấy cái truyện
nó thế nào ấy, những câu thơ
tôi bận đồng phục. đeo sống mũi
đời nay. tiếng nhạc rất mơ hồ
buồn. như xác chết sơ sinh
hãy mang theo. chút mặt trời ấm. đi về phía núi vành khăn. vườn không khóa cổng cuộc hẹn. sẽ vẫn đúng giờ. đợi. chỉ hai chuyến bus dừng lại. lao về phía núi…
HOA GỬI MUỘN
Ngày tôi thành hôn ở Sài Gòn, lại nhớ Cát Dung lần nàng nói về hôn nhân: “Nó đến vào lúc người ta không ngờ, như kẻ trộm.”
Nhiều năm sau mặt hàng vẫn chưa đóng mác
có làm sao thì mới có con được!
đấy- câu tôi nói khi tháo bao cao su
tẩy chay
một cặp thỏ đựng trong va li
nhà thơ nói thiệt
yêu nước, hám tiền, ham sex
là việc của nam phụ lão ấu
mê gái
là đặc sản của nhà thơ
Ký ức về một dòng sông
Em bưng bê
Chối bỏ cuộc gọi lưng chừng
Người dưng buồn như tỏi một múi
Là những kiểu cách bận rộn và đói nghèo
trung-việt việt-trung (phần 11)
Trung thật ra cũng phải gờm Đại Việt ta ở nhiều mặt. Ví dụ: Trung là nước đang khát dầu để trỗi dậy, Đại Việt ta lại án ngữ con đường nhập khẩu dầu này. Đó là một! Đại Việt ta chặn đường thông ra biển của phần lớn mảng tây nam Đại lục; nếu có xung đột vũ tranh thì đầu kéo nền kinh tế Trung
Trở lại
Tráng lên mặt gỗ, bụi, một trải đều, phẳng, những ngày đi vắng
Căn phòng, chiếc cửa, màn mành, một nửa,
Những tờ tin cũ, thế kỷ nhật trình—
Đã đi qua lúc nào?
Trong mùa Hạ lơ mơ giấc ngủ
Trong ngôi nhà của ký ức phiền não
những đồ vật lang thang quanh bóng đêm ngược đãi
chúng ta thấy trận bão khóc điên cuồng phía trang sách ngả màu
lời kinh tàn tạ bay lên trong tiếng quạ đói
miền thao thức của biển
không có gì chìm được dưới cát
rất lâu
vết bỏng mùa hè
hôn lên xâu chuyền bọt sóng
Người Gù
Cũng đâu đấy, đàn đàn người quần tụ, lắc lư trên bàn nhậu như lật đật. Cái hầm sách cùng hai hàng bia mộ là điềm gở của Phố. Một thứ lạc hậu, hão huyền và nằm ngoài lề thời đại này.
linh đinh nỗi buồn
cát đã hồng từ ngày được sinh ra
mượn đôi chân chạy ngược lên đồi
đuổi theo bọn trẻ đang yêu
mới hay mình quá cũ

Bình Luận mới