Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
trung-việt việt-trung (phần 9)
Tiến sĩ Ngô Vĩnh Lang, tác giả các bài bình luận trung lập cho rằng: chuyến công du Trung này không dở tệ, càng không “quy hàng Trung” mà ngược lại tạo bước tiến cho Đại Việt tiếp tục đấu tranh với Bắc Kinh trên hồ sơ Biển Đông; chính sự kiên tâm của phía Việt cùng áp lực từ Mỹ-ASEAN đã buộc Trung phải tái lập cam kết hòa dịu
Những bức tường
tôi ngồi ăn bầy cá thủy tinh, trong thành phố nôn mửa ra mùa hè khuôn mặt u tối, những cột đèn cao áp bị cưỡng hiếp, tỏa ra chùm ánh sáng rên rỉ, người đàn ông cầm chiếc tông-đơ,
Hoa Cát Du
Nơi đây phố Thủ Dầu Một
Cho Bình Dương thoáng dốc đồi
Em ơi hoa nào thảng thốt
Hoa hay cát sững ngang trời.
Đừng Hỏi Vì Sao
những cặp rơm mượt cọ xát lá
kích thích vực thẳm niềm vui sướng
cung hát leo thang cao độ
em vươn mình về phía cánh đồng hoa
BẠCH CÚC
Cúc không thể nào nhầm được. Cô sợ hãi. Cô nghĩ bữa ăn sáng của hai người đã thực sự kéo dài mười hai tiếng đồng hồ. Nhưng nỗi ham muốn nồng nàn mạnh mẽ kéo cô khom người xuống trước mặt người đàn ông. Cô từ tốn hôn trả, nhưng chiếc quần lót đàn ông màu cà phê sữa có những sọc ngang đỏ tía làm cô chững lại, ngẫm nghĩ.
ai đánh thắng ai
tôi biết chắc một điều
anh sẽ tiến thẳng vào Sài Gòn
bởi vì không có con đường nào khác
còn tôi chạy ngược trở ra
Ở nơi không thể khác
ở một nơi không thể khác
bác lý lịch, tru di
có dốc tâm thành ý
vẫn là trơ gốc ngụy
Thằng người nộm chết thiêu
đôi mắt
(chẳng nhớ mình thuộc căn phần đồng nát)
quen nhìn trừng trừng vào lỗ đen
tọc mạch
soi mói đít chim
HƯƠNG ĐÊM
Tôi tìm nơi có nước rửa mặt, đi vòng ngôi nhà bây giờ ngó thật lạ, không giống ngôi nhà hồi đêm. Trong căn bếp phía sau, một phụ nữ ngồi chăm chú đẩy những nắm rơm nhỏ vào bếp nấu. Người ấy chúi đầu xuống đám lửa, ánh lửa chấp chới trên da đầu trơn trụi không tóc
ngay từ hồi khuya ♦ hoảng hồn
những giờ gần đất xa trời
có khi nào nhớ những lời tâm tư
ai là bạn ai là thù
Bức tranh cho một bạo chúa
Thật buồn cười là bức tranh sáng sủa nhất của mi
được vẽ từ nỗi sợ của một người họa sĩ
với đôi mắt buồn và cây cọ run run
clef de sol
không trông mong gì biến cố
tự vì kẻ sách động đã đầu quân làm trọng tài
cho sự giằng co
giữa cái sống. và chết
XÁC ƯỚP
“Nhà văn thích tự sát lắm.” – Tôi nói.
“Cuộc đời nhà văn chỉ có cái chết.” – Nàng nói. Một nụ cười hé trên môi nàng – “Họ gánh cái chết thay chúng ta. Máu họ đổ thành chữ và đấy là kinh thánh.”
Mặc Niệm Những Ngón Tay Đau
Bạn tôi vẫn đều đặn gõ trên bàn phím mỗi ngày. Anh để yên cho một bọn người cầm búa phang xuống bàn tay mình đến nát nhừ mới thôi. Tôi nghe vài kẻ trịch thượng tụng ca về lí lẽ của đời sống phồn vinh bằng lời gỉa dối.
TRƯỜNG CA DẤU TÍCH
cứ thế, trôi đi giữa trăng sao, cả trăng sao, cả tôi và em, những dấu tích, làng Cù, châu thổ phù sa con sông ấy, những đám mây mùa đông vần vũ những nỗi nhớ sẽ òa vỡ
trung-việt việt-trung (phần 8)
Từ thập niên 1950 Mai Thao và nhóm Sáng Tạo đã đòi lập Cộng hòa văn chương thế kỷ 21. Rồi [Miguel} Asturias trong diễn từ Nobel 1967 từng bàn tới việc ‘giành chỗ đứng trong Nước cộng hòa văn chương’. Mươi năm trước đây, báo mạng Tiến Về cũng khẳng định việc xây dựng khối Thịnh Vượng Chung của văn học nghệ thuật Đại Việt. Thì ra làng văn Đông-Tây đều tỏ vẻ sính tuyên ngôn?”
Sài Gòn mưa tháng sáu
Sài Gòn mưa thật tuyệt
ngắn và dữ dội
như tình yêu đôi trẻ
góc vỉa hè còn ẩm ướt, nếu có một bông hồng thì
Những cơn mưa ghé ngang thành phố
trưa hôm qua có cơn mưa ghé ngang thành phố
để lại lòng đường những khúc sông
những dòng nước lạc mất đường ra biển
bất chợt tôi. cánh tường vy không màu
cửa tiệm cà phê 6 giờ sáng
khói bốc mùi hương cũ thơm lừng
vẫn chẳng ấm nổi ký ức trên đường chạy loạn
tiếng nước sôi hối hả reo
vô ngôn đêm
Đêm thấy tôi la đà / nửa giọt níu với / mật uống sương hoa giọt kinh tối / câu mật niệm đà la / thỏa thức giọt sương đêm níu sáng
Khát nước
Ngày lũ rùa dưới hồ gươm mọc ba đầu
sáu tay
tôi tính sẽ không đi đâu- nhưng
đội cấn cứ thúc vô bảy núi- tôi tát má bên trái
mười lăm năm đi dạy
mười lăm năm tưởng đẩu đâu
mới vừa đây đã bên cầu chơi vơi
học trò lũ lượt xa khơi
còn em vẫn một mình bơi sông chiều…
MƯỜI HAI BÀI LỤC BÁT CHƯA KỊP VIẾT TỰA ĐỀ,
Quyết rồi!
Về nấp sau vườn
Bắt cho được cái vô thuờng ló ra
Quyết rồi!
Chuyện Làng Buổi Giao Thời
“[Đ]ể gột sạch cũng như đền bù những tội đồ xấu xa trong quá khứ, thằng đen cho quảng bá khắp Đông dương một yết thị có in hình chả và nhận được tới một trăm bảy mươi sáu hồi đáp kèm ảnh chụp trẻ lai da đen. Trong số đó có một tấm thuyết phục hơn hết, vì mặt đứa nhỏ mang dấu tích giống hệt chả…”

Bình Luận mới