cây dao rọc giấy
đâm vào khoảng không
tiếng kêu lách tách
hôn lên lớp phủ ngoài
mát lạnh
dăm mươi năm cái sợ
thơ thẩn thẫn thờ
trò chơi quay cù
khéo luyện đôi tay dẻo
đừng để nó trốn thoát
Tôi đã khóa kỹ rồi
Buồn ơi.
7.15
.