Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Loài chiên và quỷ dữ
Những khát vọng tự do bị băm thành hằng hà mảnh vụn
Vũ trụ tư tưởng bị bóp nghẹt bởi bàn tay quỷ dữ
Hơi thở sặc mùi đớn hèn
Phía xa hơn
đó đây những khẩu hiệu nguy nga
đã xích chặt thì quá khứ và hiện tại
như bầy chó trong tay những thợ săn tội lỗi,
tương lai như những cú xả ngược thường xuyên
chẳng sao ♦ bia ♦ đà điểu
sài gòn nước ngập lung tung
chẳng sao, nhà tớ chỉ dùng xe hơi
bây giờ trộm cướp như rươi,
chẳng sao, nhà tớ có người bảo kê
Cái giếng
Ông cha đạo ăn uống ít đi và cầu nguyện thường xuyên hơn. Nhưng những bài kinh bằng tiếng La Tinh mà ông đọc với giọng van nài tha thiết cũng không đem lại cho ông bình yên là mấy. Cứ nhìn xuống đám con chiên là ông nghĩ rằng họ có cái gì không thật nữa. Và họ không chịu xưng tội, không chịu xưng hết tội họ phạm đâu.
Sống
Eve cứng lòng tự chọn hạnh phúc đời thường. Bà tìm tòi học hỏi, thắc mắc hoài nghi. Sống theo ý muốn, bà bất chấp lời răn dạy của Chúa để ăn thử “trái cấm” từ cây nhận thức. Nhờ ăn trái cấm, bà có được tiếng nói…
như thế ♦ người có biết
khi cười miệng nở như hoa
mắt sáng như sao trên trời
tay vỗ về âu yếm đời
trái tim dịu dàng thổn thức
NHỮNG VÁN CỜ
Tôi lại quên tôi là một tu sĩ. Trong tôi cũng có cái khát vọng chiến thắng như ông vậy. Trong một trận thư hùng quyết đấu, chỉ có sống hoặc chết, thắng hoặc bại. Cái bản ngã của tôi không muốn bại trận.
trung-việt việt-trung (phần 18)
Bốn tiếng đồng hồ sau “Nhật lệnh phát động chiến tranh” của Tập Cần Bính được công bố và như một cơn dịch được lan tỏa trên toàn thế giới, “Lời kêu gọi gửi đồng bào và chiến sĩ cả nước” của Ban lãnh đạo tối cao Đại Việt cũng được phát đi khắp nơi.
Anh chị em chúng ta
chiếc bàn
ăn . . . bó lúa
mùa gặt . . . đường
chỉ bàn tay . . . chính xác
đầu đạn . . . lối thoát đàn
tan ra và chết
Họ không nhìn lên. Nhưng tôi nhìn xuống. Tất cả họ đều đội vành khăn trắng trên đầu. Tất cả họ đều mặc áo sô. Một người trọng nhóm của họ thì thào: “anh tìm ai? Anh tìm người đàn ông mặc áo Jacket cũ thường nằm bên vỉa hè à? Hắn chết rồi.
cho ngày. và những ngón tay
đọc và viết luôn
cho tiếng ngáp của thị trấn
cho từng tiếng ho
của những cây cầu quá luống tuổi
Điều bảo ban của tuổi
Thời gian nhổ chiếc răng đau vất ra ngoài cuộc
tôi linh cảm điều bảo ban của tuổi
thất thơ mất bóng lui về
Sáu/Tám. Gần hết tháng 9
anh đi năm ấy tiền phương
yên ổn. lũ cô hồn đương vẫy vùng
nơi nơi. khuya giăng dây mùng
một thể loại khó hiểu
Họ thích đọc tự truyện vì đó là cách đến gần sự thật nhất. Khi đọc một tự truyện người ta muốn tin vào những gì có thật. Không ai thích đọc một tự truyện quá nhiều hư cấu. Bởi điều này khiến họ bị hoang mang
CÓ MỘT MÙA TỰU TRƯỜNG
Tôi muốn nhớ mãi mùi cỏ dại khi băng qua nghĩa trang, tâm trí đầy màu sắc của đào và lê, nhìn những cuộn khói bốc lên từ đống lửa người thợ săn, sự bồi hồi nhẫn nại của cảm giác cứu chuộc, sự thăng bằng giữa công việc thường ngày vụn vặt và sự thơ mộng
Hung tàn
Mới 5 tuổi đã bị bà nội, mấy mụ hàng xóm, gã đàn ông chuyên nghề cắt mồng đốc dạo đè banh háng chị kiếm tìm hột thịt – kintir – để cắt khoét, đâm nát, khâu vá. Đớn đau ngất người. Lúc đó, ai che chở chị? Allah đang ở đâu?
Giáo Sĩ
Thời đó, các xóm lương đã gọi giáo đường là Lăng Cha Cả, ai cũng biết giáo sĩ De Rhodes chết từ lâu lắm, vong hồn chưa siêu thoát, còn đợi ngày phán xét cuối cùng chưa xẩy đến, hãy còn quyến luyến Ðông Dương vùng đất ông đã đến truyền giáo và lập chữ viết bản xứ. Tất cả giáo dân kính trọng quyết định của toà thánh, cho phép vong giáo sĩ trở về cai quản địa hạt Cao Bằng, nhưng nhà thờ chính toà đã mục nát lắm.
Đêm ngủ với nỗi ♦ Huyễn tưởng
Đêm ngủ với nỗi buồn
Ngày đẻ ra niềm vui đất sét
Một hôm tình người đứt ngang động mạch
về gom rong rêu phủ xuống bờ tư tưởng
Tiếng hát đen
Những quả bom sát thủ
Những người anh em lầm lẫn điên cuồng
Những đứa trẻ khóc bên xác mẹ, bò lê trong máu
Kêu gọi côn đồ hãy rửa tay bằng nước mắt.
trung-việt việt-trung (phần 17)
Chúng ta biết cách nói cho thiên hạ hiểu rằng người Trung khi lâm trận đều có mục đích phòng vệ. Chính Ngũ Giác Đài hồi năm 2010 từng đệ trình lên Quốc hội Hoa Kỳ những lời sau: ‘Trong lịch sử chiến tranh đương đại của Trung, giới lãnh đạo Bắc Kinh đã gọi các cuộc tiến công phủ đầu là các chiến dịch tự vệ chiến lược.’
Mùa đông… ♦ Nằm nghe… ♦ Sau tất cả…
Mùa đông còn lại gì nào
cô đơn và trơ trọi
bên một quả đồi nhỏ
con đường xa lạ

Bình Luận mới