Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
trung-việt việt-trung (phần 20)
Đại Việt có Biển Đông mang tầm quan trọng hết sức lớn lao trong sự phát triển trường tồn của mình. Lúc này hơn bao giờ hết, Biển Đông là quyền lợi cốt lõi, là máu của máu người Việt, là thịt của thịt người Việt. ‘Sông có thể cạn núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi.’;
mười năm, thơ
lúc mở lòng ra hứng một mình
bên trời thu tịnh nở huyền kinh
là lúc chín cả mầu oan trái
mười năm. thơ ở lẫn cùng tình
Tiếng sấm
chuyến xe lửa. chở anh tới ga sài gòn. cách đây ngoài năm mươi năm. đã rời bến chưa. mà sao anh còn nghe còi hụ
và căn nhà ở con hẻm xóm nguyễn ngọc sương.
Gửi Ukraine…
Tái bút cho những giảng giải giả dối yếu dần
phải thay bằng nắm đấm
có nhiều người ngã xuống giữa đám đông
không cầu mong chạy trốn
mưa sài gòn
sài gòn có những cơn mưa màu đen
của em bé bán vé số
đang trú mưa bên cạnh quán cơm
đã 3 giờ
Rồi chỉ trong chừng mực
bao nhiêu gánh thơ
của biết bao thi sĩ
có cả những quyển còn nguyên chữ ký tặng của tác giả
được rao vẳng xa từ quang gánh ve chai
NGHỀ ĐUỔI QUẠ
Hẳn nhiên là ở chùa xưa nay ai cũng học bài học vỡ lòng là phải biết trân quý hạt cơm như hạt ngọc, do công lao khó nhọc của người nông phu làm nên. Nhưng trân quý đến cỡ thầy tri sự này thì chữ “cơm chùa” sẽ không còn ý nghĩa nữa.
Bên Nội
Cứ thế xe đi trong núi, núi trong cây và cây trong mùa thu, chúng tôi đi về phía Yellowstone. Từ thành phố Helena, qua Norris, chúng tôi dừng lại ở suối nước nóng lộ thiên đặt giữa một khu đất không lớn lắm nhưng sát bìa rừng
Nghiêm. Nhắm Mắt.
Giữa những lúc Nghiêm, mơ mộng rất cần thiết, tưởng tượng thoát nặng nề, phiêu diêu thoải mái.
Nhìn sự Nghiêm trên mặt một người, nhìn thật kỹ, đừng nháy mắt, nhìn thật lâu. Sẽ thấy họ cười thầm.
Thú dữ trên con đường 24
Những ngón tay không trọng lượng lại kéo nhau đi trên con đường hai mươi bốn.
Đi tiếp.
Và tuyệt vọng đi tiếp. Giữa nguy hiểm thú dữ.
Hãy thận trọng – Tôi lo sợ nhắc – Đừng quên xoá dấu vết.
khi ký ức thức dậy
vết thương lưu lạc còn mang theo lý lịch
những bàn chân đớn hèn
lê la cùng lũ bò nhởn nhơ trong thành phố
dường như cái bóng tôi mưu toan trốn chạy
Poem – Circular Quay 9-2015
Chuyến tàu tầng-đôi đa sắc đa văn xộc xệch, tư lự, trườn tới: mở chiều;
hớp gió đậm mày xì xào câu chuyện cũ trên một hở nửa siêu thuốc bắc,
Trời trồng
ngàn đôi mắt kính râm chờ đợi
một chút xôn xao
trên trời kia đám mây hình cỗ xe tạo thành cung tên giáo mác búa liềm trâu ngựa
trung-việt việt-trung (phần 19)
Hơn ai hết, người Việt hiểu chủ nghĩa bành trướng Đại Hán ở các đặc tính cơ bản và cụ thể:
Đó là hiếu chiến, hống hách và hoang tưởng. Tưởng mình lớn mạnh, nắm lẽ phải, cư xử hách dịch, ít nhìn toàn thể, manh động phiêu lưu.
Đó là ngụy thiện, ngụy trang thói tàn bạo qua lời lẽ đạo lý, nhân từ, qua thói lừa dối với thủ đoạn thâm hiểm ‘ăn thịt người’.
Đó là trọng danh hơn trọng thực, sống bằng uy tín chính trị, xâm lược để bảo vệ danh hơn giành lợi thực, suy tính về danh vọng hơn tính toán về thực tế; thường là nguyên nhân gây ra hành động mạo hiểm.
Thời khắc của cú mèo
như ánh nắng ngày
vẫn có thói quen luôn chuộng những va quẹt
chẳng có mùi khô của những chiếc lá
thời đang rụng
tuỳ khúc. về một nơi chốn
hỉnh mũi. đón một làn hương
sương trong buổi sáng an thường buổi mai
ong-ve-điều-tiếng, lúc này
nhẹ nhàng như áng mây bay trên trời
Cảm ơn
Cảm ơn Võ Phiến, Bình Nguyên Lộc
Rừng bần rừng mắm gốc mù u
Hũ mắm cua chua, mùa ốc gạo
Những thứ giản đơn nhớ tít mù
GIẾNG
“Cha em đang bơi trong giếng.”
“Bây giờ ư? Giếng này cạn kia mà.”
“Em hay mơ thấy ông ấy bơi. Này nhé, cha em bơi ở lưng chừng giếng. Chẳng có nước, ông ấy liệng bơi như đang bay vậy.”
“Đấy chỉ là mơ.”
“Đêm trước, ông ấy báo mộng nhắc em giữ hộ ông ấy đôi dép, đừng lập bàn thờ vì cha còn sống
Khi thơ nhập viện
gã viết một bài thơ hậu hiện đại
ngay khi thế giới lâm vào đại dịch con chữ
và những nhà thơ hàng loạt nhập viện
rao bán sự sống tâm hồn
trăng & thơ
con bướm chiều nào. theo cậu bé. về căn gác của rơm rạ
ngủ
trong mùi. của cỏ lá mùa hè. mơ
trăng
ĐÊM HOÀ ĐỒNG
Ông Tư nói muốn như quát:
– Mấy người tính xuống thăm âm phủ sao đó?
Ông Tư đòi coi cái đầu rắn. Cái đầu rắn loe loét máu gói trong lá bông súng. Phơi ra ánh lửa, ông chỉ cho cả bọn đang kinh ngạc, sợi lông trong mũi con rắn.
Đọc lại “Một ngày để tùy nghi” của Võ Phiến
bằng kiểu đặt để
khác- hòng dễ vào giấc
trưa
tôi muốn thượng đế chết đi

Bình Luận mới