người mù tự do
11.06.2016

tiếng mặt trời đi qua lặng lẽ
dòng sông đục ngầu đi qua lặng lẽ
con đường đầy vết thương đi qua lặng lẽ
mặt trăng như con ngươi bầm máu đi qua lặng lẽ
đồng tiền đi qua lặng lẽ
mồ hôi và nước mắt đi qua lặng lẽ
cành đồng trống rỗng mùa gặt đi qua lặng lẽ

kính chiếu hậu * lên chùa đọc thơ
11.06.2016

tôi nhìn thấy những chuyển động đung đưa
trong không gian
trên bầu trời đầy mây trắng đục của mùa mưa tháng 6
những bánh xe toé đầy nước vây quanh
con đường như khóc
như sóng
như những nỗi buồn in dấu bên trong
không hiện ra bao giờ

Cao Hành Kiện Hành Trình Một Ngày Dài

♦ Chuyển ngữ:
10.06.2016

tôi nói tới bằng cách nào đi gần với thực tại, càng gần sát càng tốt. Đây là một phản ứng trước khuynh hướng hậu hiện đạị. Tôi cực kỳ chống lại những lý thuyết loại nàỵ. Chúng cho rằng không có ý nghĩa trong thế giới và không có cả sự thực, tất cả chỉ là một mớ tiếng nói vô nghĩa.

chả lẽ lại hồng hoang?
10.06.2016

nhiều người thấy lom khom
bước ra
từ họng cá hô há miệng
la liệt chết

tôi dắt tôi lần lựa
bước ra
qua hai hàm răng cá bắt đầu tan vụn
tôi dắt tôi. tâm trạng như kẻ phi tang

Neva
10.06.2016

Vì người chẳng về được
nên tôi tới
vì người chẳng về được khi sống
nên sông này
vì người chẳng về được giờ tim nói, mình dừng đây nghe
So I arrive
Because you could not return while alive
So I face this river
Because you could not return when your heart spoke, I stop and listen

kẻ lạ trên thiên đường- chương 3&4
9.06.2016

Còn thằng Lộc ra đi mang theo cả con người tôi. Giờ tôi chẳng biết tôi là ai? Thằng Lộc là tôi hay là thằng Lộc? Làm sao nó ra khỏi nước Mỹ mà người Mỹ không nhận ra nó? Tôi hơn nó nhiều tuổi chứ ít ỏi gì. Nó to cao, trắng trẻo. Tôi gầy gò, xanh xao.

Chuyện Ma
8.06.2016
Chuyện Ma

Đây là một chuyện xảy ra thật, do tôi mắt thấy tai nghe vì tôi là nhân vật chính trong cuộc.

Hồi lúc đó tôi đâu khoảng 10 tuổi. Nhà tôi ở Sài Gòn

thư gửi bạn (huy tưởng)
7.06.2016
thư gửi bạn (huy tưởng)

Gởi anh thêm mấy chữ sau câu chuyện Đỗ Toàn của chúng ta. Paris đôi bữa nay qua màn hình như đang ngập dần trong nước sông Seine. Nhớ Paris đêm nào cuối tháng 5 năm 2000, đêm cũng là tầm tã

Nói chuyện với Tru Sa về Ảo Giác Mù
6.06.2016
Nói chuyện với Tru Sa về Ảo Giác Mù

Viết, với tôi không bao giờ là tiến thân, không bao giờ vì kim tiền, không bao giờ để có ghế trong hội nhà văn. Viết, đấy là con đường tranh đấu duy nhất và hiệu quả nhất để tránh sự hóa thân thành đà điểu rúc cát. “Đừng Sợ hãi” – nhà văn Võ Thị Hảo đã trao tôi chữ này và đấy cũng là nguyên lý viết của tôi, giết cái sợ.

giản thiểu/minimalist
6.06.2016

Có ra đi, có chẳng thèm tới
bạn bên trời là bạn cơi mây
giản thiểu buổi thơ, người chẳng thiết rượu
câu hài ngựa tải nhoẻn cỏ [đủ để] gây men
Because we leave, we arrive, like it or not
Friends from a distance are folks knocking at my door of bursting clouds
Keep the reading to the necessary list of three, but then found out someone

annam@ chú giải
6.06.2016

cúi
xuống 90 triệu
người phẳng
một mặt sàn lưng
ghế chồng lên ngự
tọa
treo quảng cáo “muôn năm”

chân trời có đủ thứ của con nít
6.06.2016

Chân trời có đủ thứ của con nít
có hẳn mùa thu bánh mì thịt
trong chỗ bản tin vịt cỡ mùa xuân.

Biển xa
5.06.2016

Sẽ không còn những ầm ào
gọi nhau buổi chiều buông
sẽ không còn những róc rách
vỗ về đêm thâu
và sẽ không còn
vành môi liếm mặn trên da thịt sóng sánh mạn thuyền câu

rồi đâu lại vào đấy!
5.06.2016

Thẩm thấu tận cùng ngõ ngách tăm tối tư tưởng lũ cừu…
(Những gã đồ tể căm hận nhìn gã bằng đôi mắt vằn máu
Và dĩ nhiên bề ngoài án ngự trên bờ môi ăn bẩn là nụ cười sống sượng như hòn vôi nung dở
Dăm ba kẻ não phẳng xuýt xoa: hắn đóng kịch thật tài!)

bài 1 * bài 3
4.06.2016

cầm quyển sách trắng đen
thấy mình dềnh lên ở một hố đen
những tấm bê tông đen, những chiếc xe máy đen
len lỏi qua những bóng người đen kít
những câu nói cũng đen đen tự thuở nào

bạch hóa đồng xuân * ảo ảo
4.06.2016

tôi bay lãng đãng như trăng
trăng màu bạt tuỵ

tôi sống ngu ngơ như nước
nước tan chảy về đâu

tôi thở an vi như cá
cá trồi đầu chết kinh mang

DƯƠNG NGHIỄM MẬU VÀ MÊ LỘ CỦA NGƯỜI ANH HÙNG
3.06.2016

Trong số những truyện ngắn của ông đăng trên tạp chí Văn, năm 1972, có một truyện mang tựa đề : Chuyến trở về sau cùng(Giai phẩm Văn 1972), rất đáng được chú ý, vì ngoài cách đọc thông thường truyện còn gợi một cách đọc khác : cách đọc theo biểu tượng, khiến chiều kích của truyện được mở rộng để đạt đến những khái niệm bất ngờ.

trong tù không bún cũng không hoa*
3.06.2016

thực ra
Obama
ăn bún chả
Hà-nội
như từng gặm bánh mỳ Sài-gòn
quận Cam
như mớm yêu vợ
quán bình dân kiểu Mỹ
như tự tay làm sandwich
bữa từ thiện Lễ Tạ Ơn

yêu kẻ ngoại tình
3.06.2016
yêu kẻ ngoại tình

Chồng thời vẫy lá cờ mê
Vợ bồng con đứng bên lề hú vang
Mẹ già góa bụa bao năm
Xăm xăm chùa cũ đăm đăm ngó chừng

thánh chiến trong ngày
2.06.2016

thở trên
thở duới
đàng nào
sông lôi ra cạn
tào lao biển về
chim mù trắng xóa hòn đê
cá ung thư vảy
mọp mê dưới lườn

kẻ lạ trên thiên đường- 1&2
2.06.2016
kẻ lạ trên thiên đường- 1&2

Tôi có biệt tài giả giọng nên thu hút được khá nhiều khách hàng cho công ty. Tôi cũng quyến rũ được một số bạn tình qua điện thoại. Tôi thu âm giọng nói khác miền, khác giới tính, khác tuổi tác rồi nằm nghe, tự kích thích như chẳng phải là tôi mà là ai đó. Đặc biệt giọng trai trẻ, nhả nhớt lời lẽ trăng hoa lượn lờ khắp thân thể tôi.

bóng tối
2.06.2016
bóng tối

mỗi đêm như thế, tôi cưu mang trong mình một xác cá . loại cá bơi trong bóng tối và chở giấc mơ biển cả . cô đơn là chiếc bào thai nằm trong bụng tôi nhiều năm . tôi bơi . . . tôi bơi . . . tôi bơi . . . hoang tưởng như một vở kịch không có nhân vật .

từ truyện ngắn Đỗ Ngọc Thạch, trở lại một số cái khó của văn học: phần 3. Phương pháp nghệ thuật hay lối viết robot? & phần 4. Chức năng của văn học… & phần 5. Kỹ thuật viết…
31.05.2016

Maugham thì bảo: “Truyện ngắn phải sao cho người ta không thể thêm vào đó chút gì cũng không thể rút ra chút gì.” (Ngang ngửa với thơ rồi còn gì!) Hai cụ tổ nói và bảo, chỉ đúng trở lên. Dưng mà lên đến thời tiền hiện đại thôi. Rất nhiều truyện ngắn hiện đại và đa số truyện ngắn hậu hiện đại cứ lung tung beng “gió theo lối gió, mây đường mây”

Từ truyện ngắn Đỗ Ngọc Thạch, trở lại một số cái khó của văn học- phần 1. Cổ tích hóa truyện hiện đại và hiện đại hóa truyện cổ tích & phần2. Tự truyện như là thi pháp thể loại
30.05.2016

Nhưng các nhà văn muốn tạo cổ-tích-mới sẽ có thể từ đó mà sinh sự. Bằng cách lệch-cổ-tích của riêng mình.

Đỗ Ngọc Thạch cũng là nhà văn như thế!

Về thể loại, ông thường cho truyện ngắn của mình[viii] được cổ tích hóa theo đủ ba dạng quen thuộc mà nhà nghiên cứu văn hóa dân gian Nguyễn Đổng Chi[ix] từng chỉ ra: Thần kỳ/hoang đường; Thế sự/sinh hoạt; và Lịch sử.

tiếng em cười / tu risa

♦ Chuyển ngữ:
30.05.2016

Đấu tranh đã mệt nhoài
Anh trở về nơi đây
Mắt mỏi mệt vì thấy
Đất này chẳng đổi thay
Nhưng chợt tiếng cười em
Ùa vào và bay cao
Mở tung cửa đời sống
Để đưa anh bước vào

kỷ niệm ngày sinh của nhiều thành phố
30.05.2016

Quá nhiều ngây thơ sống sót.
Có gì đó vương vất, một buổi chạng vạng không dứt
trên bãi chiến trường đang tháo lui, làm hoen ố
chất rượu của sự côi cút. Mỗi bức tường
che một cửa hầm, mỗi cuộn khói là một người đàn bà
được chụp ảnh lõa lồ bởi bọn đàn ông cùng gia tộc.

đẩy xa đi
29.05.2016

trong cõi giới ta
những con ngươi hướng dương đen thẫm mọc lênh đênh giữa không trung
ấu trùng ánh sáng nở thành hàng triệu trạng-thái-có-thể hô hấp
nhưng sự ngần ngại như chiếc ghim phơi đồ
treo hãm những cặp bóng vào sợi dây cố định
những khuôn mặt trở thành thân thể, trở thành linh hồn
dát mỏng trong lớp kiếng giữa những cái khung bị còng

những đêm thù búng máu
29.05.2016

Một nhát đao.chém ngang đất nước
Bóng thù đi.rờn rợn sơn hà
Nghe không.hạo khí lên từng bước
Giục lòng.chan chứa lệ.bi ca!…

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)