Nghệ thuật sửa thơ của Linda Pastan
5.09.2014

Sửa chữa bài thơ là nghệ thuật “tự làm chủ bút”. Sửa chữa được gọi là nghệ thuật vì nó có thể làm cho bài thơ hay hơn hoặc dở hơn, sáng hơn hoặc tối hơn, giá trị hơn hoặc giảm sút. Tự giám định bài thơ của mình là chuyện làm khó khăn, nhưng có hai yếu tố…

7PM, thứ Bảy
5.09.2014

những cơn mưa đã phá hủy [đâm
chết] cuộc hẹn hò cuối cùng. bên ngoài
mùa hạ mắt lá lân tinh bị vùi
dập. vết thương mù màu. á p t h ấ p n h i ệ t đ ớ i. 7PM

monkey
5.09.2014

đọ sức trên võ đài
chỉ có một không hai
mĩ trung đang tranh cãi
ai đứng làm trọng tài

Mute
5.09.2014

gãy gập bàn tay
khều từ trong lối hẹp phố cổ

những lời dậm dật
đã thơm trăng

mùa chết/ phần 102- 92
4.09.2014

Cũng đã có nhiều lần gã đàn ông người Kinh tiến tới và nắm lấy nắm cửa chính của căn phòng. Gã muốn đi đến một hành động nào đó mà gã không thể gọi tên. Gã cũng đã mường tượng đến khung cảnh bên ngoài căn phòng khi gã mở toang cánh cửa ra. Nhưng tất cả vẫn chỉ nằm trong sự mường tượng của gã.

Hoan lạc
4.09.2014

em có biết tại sao có nhiều lúc tôi ngậm miệng
một cách cam chịu không?

chung quy cũng tại con ruồi

Đưa tang nỗi buồn
4.09.2014

Bước chậm hơn
để kịp nhìn ra phía sau lần cuối
rằng để thấy chuyến đi cần dài hơn
cuộc sống không muốn cam kết tội lỗi với nỗi buồn

gửi theo trần duyên tưởng
4.09.2014

từ sâu thẳm thời gian vang tiếng gọi
hình hài xưa chắp chới giữa sắc màu
tiềm thức ngủ ngàn năm xanh mắt lệ
kinh tâm trầm lay rụng giọt đêm thâu

BỨC TƯỢNG
3.09.2014

 

Tôi là một bức tượng. Tôi được tạc từ đá và đứng dưới chân núi.

Tôi đã nhìn thấy không ít cậu bé ngày trước nhảy chân sáo và ít lâu trở thành một cụ …

sông tiền đường ♦ hu hu
3.09.2014

có thằng học trò bá láp
làm bài luận văn nói thúy kiều
nhảy xuống sông tiền giang tự tử
ai ngờ đó là lời tiên tri thế kỷ

nơi đây, chẳng phải thiên đàng!
3.09.2014

quảng trường nơi đây
tự do và an toàn
không có xe tăng cũng như vệ binh đè bẹp một diễn biến
chỉ có đàn bóng bay tự do cùng lũ chim câu hòa bình

Nàng họa sĩ ♦ Con đường ♦ Cử chỉ
3.09.2014

Này cô gái của anh
Như một đoá hoa buồn lắm
Không cho ai nhìn mắt mình
Anh cũng nghe lời

Nói Chuyện với Nguyễn Hoàng Anh Thư
2.09.2014
Nói Chuyện với Nguyễn Hoàng Anh Thư

Về cấu trúc tinh thần, nhiều khi tôi muốn xây dựng truyện theo hình dạng một khối lập thể có trục xoay ý tưởng (…) Có truyện thì kết cấu như những bậc thang. Câu chuyện cứ thế bước lên bước xuống trong chừng ấy nhưng kết thúc lại là bậc cuối cùng và chực ngã.

Da Màu–phần 3
2.09.2014

Tên thượng đế da màu đã phỉnh phờ tôi.

Hắn ra vẻ có uy quyền mà thật ra chẳng dám quyết định gì. Ai thèm làm một tên da trắng hạng bét như thế. Chính tên thượng đế da trắng đã đưa ra những đề nghị béo bở hơn mà tôi còn không màng. Một cuộc sống da trắng trung lưu, nhà rộng có vườn ở ngoại ô, tài khoản ngân hàng triệu bạc,

Thơ ba câu
2.09.2014

Đỏ rực nụ hôn
Thắp lửa ngày tiễn biệt
Bến nước cá quẫy mình biệt tăm.

Thu
2.09.2014

Đêm khuya khoắt
Gác xưa lục bục thanh âm
Con mèo trắng
Ngõ vắng

Ở đây không có khẩu hiệu
2.09.2014

từ lương thiện trở thành kẻ ăn cắp
ăn trộm
của công (ở ta) khoảng cách gang
tấc

Nhật Ký Thằng Điên – Chương 4: Búp Bê
1.09.2014

-Đừng giỡn nữa, anh. Em đói quá rồi. Chết mất. Đi một cái thôi, anh.

Cái giọng nài nỉ ỉ ôi nức nở khiến hắn phải ngó xuống. Một con búp bê xinh đẹp là chính xác địa chỉ đỏ. Con búp bê bị nhúng nước, ướt nhão tơi tả dầm dề từ ngón chân lên tới đầu. Con búp bê nõn nà héo rũ, run rẩy xác xơ như sắp chết thật.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)