Cái chấm đen
27.06.2014

Con mèo đứng im trong bãi rác
Cao cả nhìn những cái chết
Nó đã đi lại dưới bóng đêm rất nhiều vòng
Như một bánh xe hoạt động dài kỳ trong một phạm vi nhỏ

Vết lạ
27.06.2014

Đừng trôi ngày đổi mặt
Môi vá đường chỉ chữ song hành
Ai đi đâu phố tung ngước lên trời
đổ vỡ bức tường

VỀ QUÊ
26.06.2014
VỀ QUÊ

Mà này, Quê nhà xa lắc xa lơ đó / Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay. Thế thì bạn tôi, người đi trên mây, sẽ bay trên mây, tiếp tục phiêu du về phía muôn trùng. Và rồi chúng ta sẽ gặp lại nhau, nhất định thế.

NGƯỜI ĐỒNG CHÍ GÁNH CÁT
26.06.2014

Mọi người đóng vai kịch của mình rất khéo. Buổi hội gồm đủ vẻ nghiêm trọng của một nhóm người họp lại bàn chuyện lớn và không khí thân mật của một lũ bạn, tuy tuổi tác có chênh lệch, ngồi lại với nhau vì một tình nghĩa khác hơn tình bạn thường. Nhưng tất cả đều chung một cảm nghĩ: tình cảm, ngôn ngữ, cử chỉ, thảy đều mòn bớt như món vật dụng ngày nào cũng cầm tới.

lúc chờ mặt trời mọc ở sông hồng
26.06.2014

tình trạng loạn cương cứng
hiện khiến cá nhân tôi
hết mực khó xử ngày
tôi hết độc thoại thì

Cho những ngày trống rỗng đã quay về
26.06.2014

những vết ố còn nằm mơ trong tuyết, sự giá lạnh của bông hoa chảy tràn lên cuống, và những màu sắc hồi hộp nở ra làm đau nhức nhiều những câu chữ bị ẩn dụ khéo léo. cứ thế, những ngày trống rỗng quay về, trên phiêu bạt của mùi hương

Con Bửa Củi
25.06.2014

Cô không nghe, cô cứ mãi tìm con bửa củi, nó sẽ mang lại cho cô lộc, cô sẽ có con, không như vị bác sĩ kia bảo cô vô sinh vì cô đã uống thuốc tránh thai quá lâu năm, cô bị buồng trứng đa nang, rất khó có con, đó là kết quả khám bác sĩ sau khi cô quyết định có con. Mẹ cô thì bảo, cô bị vướng cõi âm, phải xua, tẩy trần cái màu xám đen ẩn hiện trước trán cô thì cô mới sinh con được. Cô ngoan ngoãn nghe mẹ nói. Đã hơn hai tháng cô ở đây.

có rất nhiều điều không hiểu nổi trên xứ sở này
25.06.2014

nơi dũng cảm và công lý là điều xa xỉ
nơi sợ hãi là thái độ, tự nguyện hoặc bắt buộc
nơi dối trá là cách sống bằng kinh nghiệm
nơi không ai tin ai

giựt sộp ♦ lưỡi bò nấu đậu
25.06.2014

coi nè cu tí chịu chơi
chẳng phải thần lực
cũng xơi tới bờ
cháp luôn cả cái lưỡi bò

Tiểu Thuyết Siu Cô Nương: Chương 13- Chương 14- Chương 19
24.06.2014
Tiểu Thuyết Siu Cô Nương: Chương 13- Chương 14- Chương 19

Giữa những chùm bóng tối rải rắc trên mặt đường, Mộ thấy thấp thoáng một chiếc xích lô như bỗng hiện ra. Thấp thoáng giữa bóng tối, Hiểu đứng bên xích lô giơ tay vẫy chàng. Mộ đóng cửa sổ lại và đi xuống thang lầu, nhè nhẹ bước, rồi mở cửa ngoài rất nhẹ để bà mẹ khỏi nghe tiếng. Ra tới đường, chàng mỉm cười một mình trước cử chỉ lén lút vô lý của mình. Bốn mươi tuổi đầu nhưng có lúc vì thương mẹ, cháng thấy như mình còn là cậu bé mười tám mới bắt đầu nghe theo tiếng gọi của ngoài phố. Ngồi trên xe, bên cạnh Hiểu, Mộ hỏi:

-Tính đi đâu thế này?

-Lại Siu cô nường ngồi tán dóc một lúc.

vác guốc
24.06.2014

cái thời phim nhựt tàu
đột phát rồi tàn mau

thế nên ngày hôm nay
tôi chỉ chơi phim mĩ

Những điều anh không thể nói
24.06.2014

xa xa những người chữa bệnh rao bán sự sống
xa xa những tu sĩ rao bán đức tin
xa xa mấy thằng văn nghệ nửa mùa rao bán chút nhân cách dối trá còn sót lại

hồ muối. sông. và đường nghẹn biển
23.06.2014

tràng kinh sư đá gầm đẩy tan xiềng gông
núi cứng nhọn mới
những vần trắc có khi cheo leo hiểm trở
thơ bỏ núi xuống đèo

Giấc ngủ trên những đôi chân
23.06.2014

Đó là giấc ngủ
trên những đôi chân mệt rã
với nỗi lo chưa tháo kịp
từ manh chiếu chật hẹp

20 năm Văn học Hải ngoại
20.06.2014
20 năm Văn học Hải ngoại

Nền văn học nào cũng có lúc lên lúc xuống, lúc ra khơi, lúc bế tắc; song sự bế tắc ấy, nếu có, là thảm kịch của nhà văn, chứ không phải là tội lỗi của nhà văn. Có khi chỉ vì anh ta tự trọng. Có người cả đời cầm bút, sống nhờ ngòi bút, không thể trở thành tác giả của loại báo chợ

II-VĂN HỌC VIỆT NAM BIỂN NGOÀI -Cuộc di tản ra khỏi Việt Nam, tháng 4. 1975/ Sống và viết trên một quê hương mới
20.06.2014

người cầm bút hải ngoại bị tha hóa chính vì mưu sinh không do ngòi bút. Đó là nguyên nhân chính tạo ra tình trạng ít sáng tác, ít tham gia. Ngày nào chính ngòi bút có thể cho mình phương tiện để viết, tôi sẽ trở lại tham gia trực tiếp hơn, sáng tác nhiều hơn…” (Viên Linh, 20 năm Văn học Hải ngoại, 1994)

Nói Chuyện với Tru Sa về “Con Ngõ Vắng”
20.06.2014

Tôi không mong gì lời khen ngợi và chỉ hứng thú nếu người đọc văn của mình hiểu khớp những gì tôi viết ra. Đây có thể là một truyện ngắn rất hay, rất chán, rất thú vị, rất ngớ ngẩn hoặc rất gì đó…Thì phải do độc giả nhìn nhận, chứ tôi không thể bắt họ theo mình. Với tư cách cá nhân, là người viết thì truyện ngắn này quá buồn chán.

Nơi nào đó, chúng ta là ký ức
20.06.2014

Muốn nói mớ thật nhiều và thật lâu
từng cánh hoa cúc rã cuống phân hủy trong cổ họng
anh đã thấy hồn của nước lớn lên
xác ngày cũ bập bềnh không ai vớt

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)