Thư Tòa Soạn »

23.03.2020

 

Ba Thành Phố của hai nghệ sĩ Maya Ersan và Jaimie Robson trong nhóm Mere Phantoms,
triển lãm tại Viện Bảo Tàng Mỹ Thuật Montreal (Musée des beaux-arts de Montréal, viết tắt MBAM), Canada, từ 21/9/2018-24/2/2019
Mere …

Read the full story »
Chào mừng bạn đọc đến với tạp chí văn chương Da Màu

“Sẵn sàng là thượng sách!”*

5.02.2020
The-Met_thumb.jpg

Trong cách thu thập những sắc, túi, ví, bóp, Mai muốn chúng vừa trống trải vừa tiềm ẩn, vừa vô dụng vừa khả dụng, vừa ở trong, và ngoài thời gian. Sự thu thập là một cách chế ngự không gian và thời gian. Trong cách thu thập, nhưng không dùng những thứ nàng thu thập, Mai cố duy trì sự căng thẳng tuyệt diệu giữa đam mê và viên mãn.

Phóng sinh

5.02.2020

Nó sẽ bán mấy con cá lớn, phóng sinh cho con nhỏ nhất, vậy là nghe lời má rồi. Không hiểu sao, vừa nghĩ đến phóng sinh nó lại vừa nghĩ đến tiếng xèo xèo trong chảo chiên…

Bèo Bọt

4.02.2020

Một người đàn bà tuổi ngoại tứ tuần, ốm tong teo, lưỡng quyền nhô lên cao đang khấn lạy, nước mắt tuôn lai láng. Sau khi rót rượu ra cúng, bà ta còn khóc thêm chặp nữa và thu mình trong góc căn lầu… chờ nhang cháy hết, cầm đũa ăn cơm.

Vốn tò mò, bà Nhưn Giáp muốn hỏi người đàn bà rằng: “Cô giỗ ai đó?” Nhưng ông chồng vừa thoáng thấy vẻ tò mò của vợ, vội vàng nắm áo kéo bà lại. Theo ông, chuyện muốn biết người được giỗ cúng là ai không cần thiết. Bà vợ ông có thể đoán ngược, đoán xuôi mà vẫn thấm thía cuộc đời bèo bọt như thường.

hai khuôn mặt

3.02.2020
clip_image004_thumb.png

Hồi lên bảy, chị bị chứng sốt thương hàn trầm trọng. Ba má chị đưa chị vào nhà thương Mỹ Tho để điều trị. Riêng bà ngoại chị thì đi cầu đồng cốt để biết tính mệnh chị ra sao. Một bà đồng ở cuối xóm tự xưng là xác cốt của cậu Hoàng Năm bảo:

– Không hề gì, con nhỏ có một cái “vong cô” lành phù hộ nó. Chẳng những nó tai qua nạn khỏi phen này, mà từ đây cho đến cuối đời, cái “vong cô” đó cũng giúp nó mỗi khi nó gặp tai ương.

Chuột và người

24.01.2020
clip_image004_thumb.jpg

Chuột đã đủ thông minh để nhận ra chân lý: Ở đời chẳng bao giờ có chuyện “ngồi mát ăn bát vàng,” nên, dù bị rát mông, mà có ăn, cũng nên trở lại. Nhưng, đồng thời cũng nhận ra rằng: “ăn để sống,” nếu phải chết vì miếng ăn, là điều vô lý. Do đó, nhất định không trở lại chỗ có thể chết, dù biết rõ nơi đó có ăn.

mỗi người đều có một cái giếng bỏ hoang trong đời

24.01.2020
clip_image001_thumb.jpg

Tiếng chân đuổi phía sau, tiếng súng, tiếng la hét. Chúng tôi bị đạn tiểu liên quạt ngang mặt, quạt ngang lưng, xé lẻ ra từng nhóm, rồi từng người. Một người đàn ông ôm vết thương ở bụng…

Đưa bóng xem pháo nổ ở cà phê Gypsy

24.01.2020
TC-PhaoNoGypsy_thumb.jpg

Ngày Xuân ta tha hương
Đưa bóng xem pháo nổ
Để thấy lòng có tết
Một chút còn hơn không

chiều qua đèo nhông ♦ ăn cơm trưa ở quê

24.01.2020

trưa nay bưng chén cơm này
thơm mùi tháng chạp biết mai còn về?
thân này đã lắm mỏi mê
tối lên giường ngủ sáng què cái chân

Cung Tích Biền – Nhà Văn Việt Nam Hải Ngoại

23.01.2020

Tên thật Trần Ngọc Thao, sinh năm 1937 tại Thăng Bình, Quảng Nam. Động viên học Trường Sĩ quan Thủ Đức năm 1963, ra trường đồn trú ở Hậu Nghĩa và Tây Ninh, từ 1968, …

VIẾT VĂN BẰNG TIẾNG VIỆT

22.01.2020
Viet-alphabet_thumb.jpg

Bản thân tôi, đặt chân lên ‘đất khách’ khi chưa tới tuổi trưởng thành, tôi không “thao thức bởi ý tưởng bị xé đôi.” Tôi bị xé đôi thật. Vì vậy, thôi thì mượn lời ông Nguyễn và ông Hà cho tiện việc, tôi viết tiếng Việt là một cách cất cao tiếng gọi đò, là bị xé đôi nhưng cứ sống, cứ làm như mình vẫn nguyên vẹn.

Đôi Đũa Cả và Con Sông Cái

22.01.2020
doiduaca_thumb.jpg

Người phụ nữ cưu mang sắp tới kỳ sinh nở, người ta nói: Đã “Cả bụng” rồi, tức là to lắm rồi. Con cái hư hỏng thì người Mẹ cũng phải chịu trách nhiệm vì “Con dại Cái mang”. Cứ việc gì cưu mang, có trách nhiệm thì được gọi là Cái là Cả, được giao cho người Mẹ hết. Nhưng người đàn ông mang chức vị to nhất trong làng quê Việt Nam thì được gọi là “Hương Cả.”

Như Cánh Mai Vàng

21.01.2020
DionDior-ApricotBlossom_thumb.jpg

Vũ biết như vậy là không phải, nhưng cứ mỗi lần Nhân và Giang đi vắng thì bất giác chàng lại nhìn vào cái lỗ nhỏ xíu trên vách thông qua nhà cô Hoàng Mai.

Chuyến Tàu Cuối Năm

20.01.2020
Người ngồi chiều cuối năm - Tranh Đinh Cường (sơn dầu trên giấy 18 x 18 in)

Tôi sống trong căn nhà bọc bằng một loại tôn, mang màu xám nhạt của sắt thép. Căn nhà dài và ốm như một toa tàu lửa, lại gần trạm xe điện, lúc nào cũng …

Cuộc khải hoàn của các nữ họa sư cổ điển

17.01.2020
clip_image030_thumb.jpg

Các nhà bán đấu giá tranh đã vào cuộc chơi sưu tầm và tổ chức đấu giá các tác phẩm của các nữ họa sĩ thế kỷ 16 tới 19 vào đầu năm ngoái, mệnh danh là “The Female Triumphant,” tạm dịch là “Cuộc Khải hoàn của Nữ giới.”

cuối năm, ở memory care center

17.01.2020

ở đây, mỗi thể xác ngồi trên ghế và xe lăn đều có tên
dù lắm khi vô nghĩa chẳng khác tên gọi vô danh

người bảo thế

17.01.2020

gù tôi. lưng. ghi trong sương
cỏm rỏm dáng bụi
bất tường
dáng

Tôi là một cái ví

17.01.2020

Nàng nhét tôi vào túi quần Jean
dù nàng nằm, đứng hay ngồi
thậm chí lúc nàng cởi ra
tiện bề âu yếm với một con chó (ví dụ vậy)

Chùm thơ ba câu

17.01.2020

Bên cửa sổ
Hoa mùa xuân trở mình
Run rẩy chết người

an nhiên để tồn tại

17.01.2020

ý tưởng về những chùm rễ ánh sáng
sự huyên náo lan tỏa của ban mai hy vọng
không thể tính được bằng thời khắc
ngày tháng trôi qua vốn dĩ hồn nhiên

Ga Hoang

16.01.2020
train-tracks-in-HN_thumb.jpg

Tắm xong, ông tôi nằm xuống ngôi nhà mới và ngủ, lần này là mãi mãi. Người thanh niên đi rồi. Đứa trẻ cũng theo tiếng đoàn tàu. Con trăn sắt nuốt theo tất cả, trừ tôi. Không biết ai đã đặt vào tay tôi một nhành ngọc lan. Hoa thơm hơn mít chín cây. Lấp đất đi thôi, tôi nói, và đặt lưng, một giấc ngon và ấm trên đất quê hương.

Lược Sử Máy Cày Bằng Tiếng Ukraine


♦ Chuyển ngữ:
15.01.2020
Marina Lewycka

Trích đoạn tiểu thuyết – Marina Lewycka
Chuyển ngữ – Hoàng Chính
Lời người dịch: Marina Lewycka ra đời (1946) trong một trại tị nạn ở Kiel, Đức Quốc khi Thế Chiến II chấm dứt và lớn …

Vai Phụ

14.01.2020
Thanh-Nam-at-his-wedding-with-Tuy-Hong_thumb.jpg

Người ta làm việc bình thản như khi ta thay bức ảnh cũ trên tường. Tất cả mọi người không còn một ai nhớ đến Liêm nữa. Chỉ có tôi …. mỗi lần đi coi hát nhìn những vai trò không quá mười phút trong một vở tuồng, tôi lại nhớ tới Liêm, nhớ đến những con tầu suốt đời làm cái việc đẩy những con tầu khác vượt khỏi những đoạn đèo dốc…

ppp.pianississimo

13.01.2020
clip_image001_thumb.jpg

Mãi đến sinh nhật 24, nhờ tiền lương đi làm dành dụm cắc ca cắc củm tôi mới có thể tự tặng cho mình một cây piano 300.000 đồng, thời giá thập niên một ngàn chín trăm bảy mươi, mua lại của một ông Hoa kiều Chợ Lớn…

Mùi kí ức

10.01.2020

về quê, vẫn còn thấy được kí ức xám,
trên từng suy tư sâu thẳm, có lẽ,
ngoài khuya êm ắng làm dịu giấc mơ chậm rãi,
ốc sên ma…

cuối năm, chờ mẹ về chợ

10.01.2020

chiều về chậm trên con phố ngã ba mũi tàu
cây cối xanh hỗn tạp dọc theo con lộ gồ ghề
mưa bụi lún phún rơi rớt
mẹ tôi ngồi chen chúc trên chiếc xe thổ mộ

Taibele và con quỷ

10.01.2020
image3_thumb.png

Anh ta cũng nhắc cho nàng nhớ là có buổi sáng, khi thức dậy, nàng thấy có dấu vết bầm trên ngực. Nàng cứ tưởng đó là do ma cắn. Thực ra, đó là dấu vết do môi của con quỷ Hurmizah để lại sau một cái hôn, anh ta bảo thế.
Một lát sau, con quỷ leo lên giường Taibele, và ăn nằm với nàng. Hắn giao hẹn với nàng rằng kể từ nay, hắn sẽ đến với nàng hai lần mỗi tuần, vào tối thứ tư và tối lễ Sabbath, là những tối mà bọn vô đạo[7] có quyền đi khắp mọi nơi.

Phu xướng phụ tùy

9.01.2020
il_fullxfull.380213212_npl1_thumb.jpg

Câu chuyện pho tượng đồng đen chưa dứt. Nó trở thành một đề tài thỉnh thoảng được mang ra kể cho bạn bè nghe. Chị vợ suýt soa:

‘Tiếc thật. Cái tượng đáng giá cả nghìn đồng, anh ấy mua rẻ có một trăm mấy, bây giờ bảo hiểm nó đền mấy cũng lỗ nặng.’

Bạn hỏi:

‘Thế cảnh sát có tìm được ai không?’

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)