Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Văn học VNHN, ngược lại, được khởi dựng bởi những con người sống trong một tâm thế khác. Những con người sống trên đất khách, với tâm trạng xa nhà, pha lẫn buồn đau, giận uất, ít nhất trong giai đoạn đầu. Sau đó, với sự sống đã ổn định, tâm hồn ngoài cái khắc khoải cũ, đã bắt đầu tiến đến tâm trạng làm quen, hoà nhập ở một mức độ nào đó vào cái mới, để sống còn và phát triển…
tôi nói quả thận của tôi là một nỗi phiền muộn
nhưng cô gái làm massage không thể xoa bóp vào một nơi sâu thẳm như thế
Với tôi, sống hay viết thì cũng vậy. Viết là một dạng sống. Và sống, nhìn một cách nào đó, cũng là một dạng viết. Tôi viết nên tôi trong sự sống mình. Và tôi đã sống, và viết, quấn quyện, hoà lưu, với chính mình như thế.
Dù bức tường phân biệt chủng tộc của họ
Dù các chốt kiểm soát của họ
Tôi cứ tự hỏi,
Tại sao mình vẫn ở đây?
Tôi nghĩ điều khiến tôi cảm thấy buồn về những cô gái tôi từng biết đã già đi, là vì điều đó buộc tôi, lại một lần nữa, phải thừa nhận rằng những giấc mơ thời trai trẻ của mình đã mãi mãi không còn nữa. Cái chết của một giấc mơ, theo cách nào đó, có thể còn buồn hơn cái chết của một sinh vật nữa.
Các ngăn trí nhớ của chúng ta dành cho những tác giả văn chương, âm nhạc hay hội hoạ thường có nhiều mức độ khác nhau. Có những tác giả chúng ta biết rất rõ, …
Miện nhớ lại trận đánh cuối cùng của đời mình – trận đánh đã làm chấn động dư luận một thời. Riêng Miện trận đánh đó đã làm Miện mất đi một chân phải. Miện cúi xuống đưa tau mần mò cái đầu gối cụt lủn đỏ hoe. Miện nhếch mép cười, lầm bầm:
– Mẹ cóc, thằng nào nó tỉa mình mà độc quá.
Nhưng mà phàm nuôi chim hoặc là để nghe tiếng hót hoặc là để ngắm nhìn màu lông sặc sỡ tỉ như thưởng thức âm nhạc và hội họa vậy. Dưới nhãn quan “điên khùng” của loài người thì chim có hai cái đẹp: âm thanh và sắc màu. Đằng này anh lại đi chăm sóc một lũ chim câm. Còn lông lá thì, xin lỗi anh cứ như áo tơi chằm lá đã qua ba bốn mùa mưa.
Nghiên cứu đề xuất biểu tượng Triệu Ẩu không phải là nữ anh hùng theo chuẩn mực Nho giáo hay hiện đại, mà là nữ thủ lĩnh, người chủ trì các nghi lễ trong cộng đồng phi Hán ở Cửu Chân đầu thế kỷ III. Hướng tiếp cận này không chỉ trả lại cho nhân vật bối cảnh văn hóa – nghi lễ nguyên thủy…
Vấn đề văn bản Trương Vĩnh Ký
Ngày nay, nhờ internet, tác phẩm của Trương Vĩnh Ký được truyền bá rộng rãi hơn trước, riêng Thư Viện điện tử của Hội Ái Hữu Petrus Trương Vĩnh …
Dòng văn học hải ngoại là sự TIẾP NỐI cho dòng văn học Miền Nam bị bức tử. Dòng văn học mới này, với sự sáng tạo đa chiều, đa khuynh hướng, làm mới, cách tân cả nội dung lẫn hình thức, tiếp cận với văn học phương Tây mà không đánh mất bản sắc Việt, tạo dựng một sinh hoạt phong phú từ thơ, văn, hội họa, nghiên cứu phê bình…
1.
… Con tàu…. bay trên nước xanh pha sắc vàng, chòi đạp lên sóng. Tiếng máy tàu giòn đó, chợt khựng lại, nhỏ đi… “Tới rồi.” Ý nghĩ như sét đánh nẩy ra cùng lúc …
Giá trị Nhân Bản và Tự Do của nền văn học miền Nam 1954/1975 và bây giờ là Văn Học Hải Ngoại luôn chấp nhận những dị biệt, bao dung. Nói lên điều này vì tôi thấy có những nhà văn trong nước, từng viết truyện vu khống lính VNCH tàn ác dã man, lóc da, xẻo thịt quân thù… Dĩ nhiên, bây giờ họ đã viết khác đi. Và họ đã được ca tụng, khen ngợi trên những trang Văn Chương Hải Ngoại.
Hảo dị ứng mấy chữ anh yêu em hoặc em yêu anh. Nó có vẻ kịch làm sao. Nhưng Hảo chịu cái lối tỏ tình bằng ngoại ngữ này. Nghe dễ chịu hơn dù có hơi bày đặt, dỏm dáng.
Và nói như vậy là bạn không sành văn chương, bạn không rõ bản lĩnh của chữ nghiã, bởi vì chữ nghiã rất cứng đầu, nó không quỳ lạy trước lời “nhận định” của bất cứ cá nhân nào, không phải vì bạn là một ông quan lớn hay một nhà phê bình đại tài mà bạn có thể phán rằng: cái nền văn học này có, cái nền văn học kia không
Lúc các bánh xe của máy bay chạm mạnh xuống phi đạo, bất giác tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ tay: đúng 12 giờ đêm. Cú va chạm mạnh không làm đám hành khách đang …
Đó là tháng 6-1989, lần đầu đến New York và vào một bảo tàng viện nổi tiếng ở đây, tôi tình cờ, tới chỗ treo một bức tranh trừu tượng khổng lồ, cao khoảng 2 …
Mời anh dùng nước.
Đây không phải là trà, thế nước uống gì vậy anh?
Cái này là nụ vối, người ta gọi là trà nụ vối, hay là trà vối. Pha như pha trà. Uống tiêu …
VỀ VĂN HỌC HẢI NGOẠI
Theo anh/chị, có phải biến cố 30/4/1975 là nguyên nhân phát sinh ra Văn Học Hải Ngoại? Nếu có thể, mong anh/chị nêu lên vài đặc tính của Văn Học Hải …
– Chị có viết lách gì không?
– Thỉnh thoảng tôi cũng viết.
– Nghe nói gần đây chị có một số bài viết đăng ở các tạp chí phản động nước ngoài. Các bài ấy chưa được đăng trong nước có nghĩa là chưa qua sự kiểm duyệt của nhà nước. Chị làm như vậy có ý gì?
Lúc tôi lách thằng nhỏ chở con kia tống ga cúp
cái ào qua đầu xe, nó lạc trớn bay tuốt bên kia
đúng lúc hai ông bà già nhú nhớ trờ lên, em xém
văng lên kiếng xe, dây an toàn giật lại,
cái từ ấy có thể là chia tay
cũng có thể chỉ là giá như
một âm thanh không đủ cấu trúc để phát thành tiếng
Chúng tôi ghi lại để phản đối việc mô tả dân tộc chúng tôi thuộc hạng bất xứng, nếu không muốn nói là phi nhân, theo lời của cái gọi là phương tiện truyền thông “khách quan” phương Tây, dù họ gần như không nói được tên chúng tôi và không kể được câu chuyện của chúng tôi.
cánh cửa bấy giờ mở toang, ánh sáng mờ chiếu vào, cậu thấy một bóng đen đổ dài in lên bức tường đối diện. Một hình dạng quái dị không ra con người. Bốn chi khẳng khiu dưới cái đầu to tướng, uốn éo như không xương, đôi tai vuốt nhọn hệt con yêu tinh. Cậu bật dậy chạy ra cửa,
Một âm thanh, một hình ảnh, thậm chí một mùi vị, hay bất cứ một yếu tố nào đến từ ngoại giới, đều có thể đánh động tâm hồn con người, đưa dẫn nó vào “cuộc giả trang” của những ngày tháng cũ. Của tuổi trẻ. Của quá khứ. Của những giấc mơ đầu.
A sound, an image, even a scent—any fragment from the outside world—can stir the human soul, leading it into a masquerade of old days. Of youth. Of the past. Of first dreams.
Theo mắt nhìn của anh thì phong cách lái xe của phụ nữ đại khái có thể chia thành hai loại. Quá sức thô bạo hoặc quá sức thận trọng, chỉ thế thôi. Mà loại sau thì đông hơn nhiều so với loại trước, và chúng ta nên biết ơn về điều đó.
Bình Luận mới