Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
“Nơi ta định đi thì không đi đến và nơi ta định đến thì mịt mờ không thấy đến đâu.
“Đó, ngươi tự biết ngươi đang làm gì và đi và đến đâu rồi đó nhé.
Tiếng nói rớt xuống đáy vực sâu hun hút. Chỉ còn nghe tiếng gió thổi xô vào những gờ đá tảng, tiếng sóng vỗ ầm ì ồ bên dưới. Hắn nhướng mắt nhìn lên, trời đầy những đốm lửa nhỏ li ti. Hắn ngoái dòm xuống dưới, một vũng tối đen đậm, mênh mông.
Gió vờn lá đại kỳ phất phới trên cao
Trên chót vót đỉnh đồi nhìn xuống lũng thấp bên kia biên giới
Mây xám quyện hàng hàng
Vùng biên tái quạnh hương máu và nước mắt
quen với điều chớt nhả
nhưng không thể nào lân cận được
những cái loa
lời nói nhiều khi ăn vạ
Chỉ là mớ lý thuyết của nỗi buồn
mô phỏng
từng đợt sóng dài
kéo những chiếc diều từ đáy đại dương
[Lấy búa làm món quà tặng của quốc khách] sẽ là cơ hội để TBT Đảng Cộng Sản VN khẳng định trước Hoa Kỳ và thế giới rằng: “Chúng tôi có thể không hoàn hảo trong việc sử dụng tiếng Anh, nhưng chúng tôi là bậc thầy trong lãnh vực sử dụng cây búa một cách tuỳ tiện, dù trên con người, hay con bò”.
-Ta bay.
-Bay? Bay bằng gì?
-Bằng đôi cánh dân tộc xơ xác của ta.
-Đôi cánh dân tộc – thằng cha bĩu môi – là cái thứ thổ tả gì vậy?
-Là từ một sai lầm nho nhỏ do một chiếc nỏ mà ra.
phất phơ loa quen tiếng vẹt
bắt chẹt thể diện hành quyết
người trong ngoài tủ nghe điếc bề trên
thấy chữ trong sương (và
sương thì đang ăn sương!)
mình nghĩ thêm ở đó
(chữ đang ăn sương!) có
Xuất phát từ một nền văn học non trẻ, chết ngay trong lúc trưởng thành, dưới hoàn cảnh lưu vong ngặt nghèo, thơ vẫn tiếp tục đi con đường riêng của nó, và bảo vệ được tính chất đặc thù của miền Nam và của hải ngoại trong việc nhận thức chiến tranh, tìm kiếm, đánh giá lại, nghi ngờ, tháo gỡ, giải thích, xác định, tra vấn.
Chủ nhân đã ra người thiên cổ sau một trận đau đớn ê chề thân xác chảy ra một lớp máu vàng vàng từ ngàn ngàn lỗ chân lông, triệu triệu tế bào. Lớp máu vàng sệt ấy bám trên chăn chiếu, ám vào vách tường, sàn gỗ thành loại mùi lưu cửu xú uế thổ tả muốn nổ tung đạn pháo thần công hai lỗ mũi; ruột gan phèo phổi muốn nhảy tót ra ngoài trốn chạy. Sự tình xú uế bị bít kín sau khi các loại dầu thơm rải khắp nhà
là loài vịt nhớ nhà sói hoang đói thơ
sóc con thèm ngôn ngữ
là loài cá nhà táng lặng lờ đi tìm lại ngôi mộ đã trầm tích
quẩn quanh bằng hai cánh tay không ngón
ngày dội vào bức tường
ảnh động
loài ma mị thức dậy sau giấc ngủ dài
mọc cánh
cánh đồng mùa nầy chỉ còn trơ gốc rạ
người đi hun chuột đồng
chập chùng bóng trong những chai
rượu nếp ngầu đục
Bây giờ, tôi đã khó để gặp lại cô giáo của mình- nhà văn Võ Thị Hảo. Nói mình là học trò của cô thì chưa hẳn đúng vì tôi chưa làm lễ bái sư, hay cụ thể có sự gắn bó quá nhiều để gọi đấy là sư đồ. Như những ai được cô giảng dạy, truyền cảm hứng, tôi luôn nhận mình là học trò, và tôn cô Hảo như ân sư.
Ngọn gió cụt đầu hiu hắt lướt qua. Bầu trời cao vòi vọi. Chỗ hắn vừa rơi xuống, lô nhô những mái nhà địa phủ, một thành phố ma rực rỡ giữa ban ngày và âm u heo hắt về đêm. Những hàng cây săn lẻ, lệ liễu, những ụ mái vòm cắt tỉa hàng dương lù lù mộ địa đội những chiếc nón khổng lồ. Hắn tự hỏi: Những chiếc nón ụ vòm mái ấy có chở che cho những người bước qua thế giới bên kia và còn lại bên này?
Màu sóng sông cuồng bạo
Tiếng gió đêm rít dài
Mặt trời đi đâu vậy
Dân đen oán vì ai
Tiền đồn Tbone
Tôi chờ gì không biết
Thôi thì uống trà. Đùa với mũ sắt
Quay trên đầu ngón tay.
Dong thuyền ra hòn Đốc
Uống đế với dân chài
Hàng dừa reo đùa gió
Biển bình yên lạ kỳ
Triều Giang Nancy Bùi, hội trưởng VAHF, cho biết trong một cuộc chuyện trò với tôi trước ngày phim ra mắt, “[Phim] đề cập tới những hoàn cảnh tị nạn khác nhau của nguời Việt Nam, gồm những người ra đi vào lúc miền Nam mất vào ngày 30 tháng 4 năm 1975, và những đợt tị nạn ra đi sau đó như các bộ nhân, thuyền nhân, tù nhân chính trị sau này qua chương trình HO.”
Ban đầu hắn cũng có nhân dạng, hình hài, tên gọi. Nhưng thời gian càng lùi về sau thì những thứ từng tồn tại trong con người hắn bắt đầu và từ từ biến mất.
Hắn không còn hình hài, tên gọi, tuổi tác…
Mọi người chung quanh, từ người lớn đến trẻ con, từ những người có danh phận chí đến những kẻ khố rách áo ôm thảy đều nhìn và gọi hắn là thằng điên
Hẳn từ đâu đó trong một trại điên
Hắn thoát ra và nắm chính quyền
một ấn phẩm được kéo dần lên sân khấu biện minh
cho tiếng hát của siêu hình đặt ra câu hỏi
chúng ta trần như cỏ dại
trên một lối mòn bỏ quên
ăn những cọng rêu xanh mưa đá
hát bài hát của bầy chim sẻ núi không thấy chân trời
tôi đuổi theo bóng hồng tước trên dòng sông huyền huyền
băng qua đồi ngoan cong vênh hổn hển
lõa màu hoa đượm sắc
của thân thể nàng đang rộ giao mùa
Tôi bắt đầu học mẹ đếm ngày tháng. Nhưng, tôi đếm kĩ hơn. Tôi không bỏ phí bất cứ một giây phút nào cả. Tôi sợ thời gian cuồng quay nuốt chửng tất cả mọi khoảnh khắc tôi còn được nhìn thấy mặt trời. Chồng tôi vẫn bộn bề với những công việc không tên…
nỗi bất an chồm dậy
quá khứ bịt mắt
dòng máu luân lưu qua trái tim bầm dập
những kẻ đã đi qua đời tôi
đã vào cuối đường hầm
Bình Luận mới