Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Lan ngồi im lặng lắng nghe Tư Lễ tiếp tục vừa đi vừa cất giọng:
“Cô ơi! Đôi chiếu này tự tay tôi dệt lấy, tôi đã lựa từng cọng lác sợi gai. Nhưng khi tôi đến nơi thì cô đã rời bỏ quê nhà sang xứ khác, tôi đứng trước cổng vườn xưa với nỗi buồn man mác, còn đôi chiếu này tôi biết tặng cho ai?”
Hát đến đây, Tư Lễ ngưng, bước đến bên Lan.
Gió biển thổi phần phật, chung quanh tàu là một hình lõm nổi màu tím. Biển màu tím, nền trời màu tím, mây màu tím, chỉ có mặt trăng tròn sáng rợn trên cao. Sao nhiều kinh khủng, chưa bao giờ Biên được thấy nhiều sao như vậy. Cả bầu trời đêm tỏa sáng bát ngát, lồng lộng vần vũ mây và tiếng sóng ào ạt rào rào làm Biên tự dưng quên mất thực tế
…có thể là những dòng tiểu sử của nhiều thế hệ khác đã mất… được bật ra không phải những giai điệu dân ca hay hò vè, hát ví, bật ra từ tâm hồn thi ca, từ giọng điệu riêng của Nguyễn Thị Hải. Có lẽ đó là một nước Việt xưa đã mất?
Nhà cách hồ năm phút đi bộ nhưng hè miền núi trời lạnh té đái nên bọn trẻ chỉ xuống vọc vọc; mới nhúng nhúng vài cái tay chân đã móp, môi mỏ tím rịm. Cũng bày đặt mang đồ ăn trải khăn trên cỏ làm picnic bờ hồ nhưng răng đánh bò cạp làm sao nhai. Ngày nào cũng bắt hai ông đi bộ từ bờ hồ ra tòa Đô Chính để chơi xích đu cầu tuột rồi sẵn tiện ghé qua siêu thị 8 à 8 mua rau cá thịt trứng về chế biến theo kiểu nửa tây nửa ta qua ngày
Darwin nhận thấy rằng những chủng loại đã được thuần hóa ngày nay có thể được phân chia ra nhiều các tiểu loại hơn các chủng loại trong thiên nhiên. Thí dụ như có rất nhiều các giống lúa, cam, táo, v.v. trong nông nghiệp so với các giống lúa, cam, táo, v.v. hoang trong thiên nhiên.
Tàu thật trở thành Tàu giả, hay Tàu lai trở lại làm Tàu thật? Biên thật sự thắc mắc. Cho đến buổi trưa Mỹ Tho, Biên vẫn tin nó là người Việt, mà chỉ đến buổi trưa này Biên mới ý thức cái tên thật Lưu Gia Biên của nó đầy Tàu, nhưng là một thứ Tàu không được công nhận, giản dị vì là Tàu Quốc gia. Quốc gia?
chạy mau lên giọt máu
trôi mênh mông trong huyết quản thầm kín
hôn kín đáo vào sâu thẳm của núi
lang bạt trên từng phân vuông thời gian
bị quăng ném trên đường phố nơi người ta đang biểu tình
có cảm tưởng mấy tay ủy viên bộ chính trị
(đều là bóng ma!) đang đi đi
lại lại
phía sau / trên đầu
những người biểu tình
‘thành đô’ hiềm nước nổi nênh
để khiếp nhược đảo lấn lên
đặc khu là kế dưng nền đất quê
dân quê phản đối ngu hề
cuốn rèm lên nghe miếu đền rực rỡ
mình chỉ còn ngắm nhìn nhau
trên bệ thờ trang nghiêm
sau cuộc đùn đẩy thần kỳ nhân loại
Tuy Darwin tuyên dương phương pháp khoa học mà ông sử dụng để dẫn đến lý thuyết của ông, ông cũng đề cập gián tiếp đến sự thiếu chắc chắn hoàn toàn trong những khám phá của khoa học. Đây là một tính chất đặc thù về các khám phá và lý thuyết…
Ở chỗ công an này, căng thẳng như có ngàn con mắt dòm ngó tôi từng động tác, tôi vẫn đỏ mặt và nóng bừng. Thế là tôi đổi ý. Tôi quyết định nộp tên mình. Và giữ lại cái tên mới. Cái tên nửa Tây nửa ta đó. Kệ. Tôi chạy ùa ra đường. Tôi vừa được giải phóng. Giải phóng khỏi một cái tên.
Theresa thích đi ra ngoài, nàng thích ở nhà. Theresa thích tự do, nàng thích bận bịu. Theresa làm đời chàng nặng thêm. Còn nàng, nàng làm đời chàng nhẹ tênh. Nàng còn kỳ diệu hơn: sản xuất ra một thứ briton-con hoàn hảo, Tyler
Gần trưa một chiếc Peugeot 504 sơn trắng đỗ trước cổng. Một viên công an mang kính gọng vàng, đeo đồng hồ Rolex và xách cặp táp Samsonite bước xuống nói chuyện với ông Trương Hồng. Sau đó có lệnh tập họp di chuyển. Không khí tự nhiên nao nức cả lên. “Ði, đi… xuống tàu”.
– Một đoạn văn đẹp, tao cần một đoạn văn đẹp.
Tên cướp đã đi vào quán từ lúc nào chẳng ai hay, cắm phập con dao xuống mặt quầy bar. Tôi đang pha chế, giật bắn người, làm rơi ngay cái ly xuống chân, run lẩy bẩy:
– Dạ, ở…ở…đây, chỉ có r..ư..ợ…u thôi ạ.
Cuối thập niên 70 cùng với những ghe vượt biển mong manh còn xuất hiện những thuyền nhiều tầng được Công an Biên phòng hộ tống ra tận cửa biển, do chính nhà nước đứng ra tổ chức dưới tên gọi Vượt biên Bán Chánh thức. Với chính sách bài Hoa, chính quyền muốn triệt tiêu “đội ngũ Hán gian” nhưng trong thực tế là những gia đình Hoa kiều đã sinh sống nhiều thế hệ trong Chợ Lớn và có cả những thanh niên Việt mua khai sinh Tàu để ra đi.
Còn trường hợp của Beethoven, tôi ngờ là nếu như thêm vào hay bớt đi chục hạt, Beethoven cũng không hay. Tôi đồ rằng Beethoven phải tự tay đếm đủ 60 hạt café cho ly café mỗi sáng không phải là do ông là người tinh tế về khẩu vị, mà chính là ông không chắc được café ngon ra sao nên mới phải đếm. Đếm để yên chí rằng café ấy ngon.
Tập bản thảo những màu âm xô giạt… của anh chứa nhiều hơn thơ, chúng là lịch sử đời một con người, người đứng nhìn hết bao biến thiên của thời cuộc, thế sự, tình đời, lẽ trời, sự vần xoay, sự biến hóa. Nhưng mà – và điều này là quan trọng – anh không muốn nó nhiều hơn thơ đâu. Nó là thơ thôi.
trí nhớ lau gương mặt tôi hết mọi vàng vọt
bầy chim sơn ca là ý tưởng
không thể mang sánh cái dự luật đặc khu kinh tế
thị phồn
Một đêm mưa gió chập chùng
Điện cúp cả nhà tối hoẳm
Bố hỏi trả tiền chưa Thắm
Con thưa, xong tự hôm qua
Là tập thơ nhỏ nhất trong ba tập, nhưng lại gặp nhiều khó khăn nhất trong việc xin phép xuất bản trong nước. Có lẽ từ một vài câu trong tập thơ, làm các ‘quan lớn’ khó chịu? Nhưng cuối cùng tập thơ cũng được ra mắt…
Anh ta nhìn bầu trời nhòa nhạt ánh đèn điện sáng bệch, vẻ mặt anh ta ngơ ngẩn hồi lâu. Người phụ nữ có thể đã bấm số điện thoại gọi anh ta; cái điện thoại của anh ta có thể đã reo lên; có thể cái điện thoại của anh ta im bặt, vì có thể người nào đó đã nhặt được cái điện thoại, không bắt máy
Sức của tôi bây giờ là sức của một con bướm mỏng mảnh, thấy bay là là đẹp mắt vậy đấy nhưng cũng có thể sẽ rơi xuống đất nếu một cơn gió (nhẹ) thổi ngang, mỗi buổi sáng thức dậy nhìn ngó mình xem có gì động tĩnh không trước khi ngồi vào bàn, một cơn gió nhẹ cũng làm mình xao xuyến.
Người viết kịch bản văn học là Phó Giáo sư Tiến Sĩ Nguyễn Thế Kỷ đã chưa viết được về cuộc đời một nghệ sĩ lớn của nghệ thuật cải lương. Viết về cuộc đời nghệ sĩ lớn phải là viết về “sự nghiệp nghệ thuật”, chứ không phải viết về một thầy đàn yêu nước. Qua kịch bản, tác giả đã biến người nghệ sĩ dân gian thành thầy đàn chiến sĩ yêu nước, nhưng lại khá ít nhiệt huyết với sự nghiệp nghệ thuật
Chị bảo mẹ tôi, em đã lỡ hứa với người ta rồi. Nhưng chị yên tâm chờ tới lượt khác em sẽ để dành cho chị. Tôi nhớ giọng nói ấy: dịu dàng, mộc mạc, không ra vẻ xin lỗi cũng không ra vẻ chào mời, thản nhiên nhưng không lạnh lùng, cách nói của một người không hài lòng với số phận nhưng cũng không căm ghét chi số phận ấy.
Vì hoa Đào ở Nhật nở tuần tự theo lịch trình khí hậu từ ấm đến lạnh nên khách du có một thời gian khá dài khoảng từ giữa tháng Ba đến cuối tháng 4 để ngắm hoa, nếu chạy theo lịch trình hoa nở từ Nam chí Bắc.
Quyển sách nầy đem đến nhiều tranh cãi lúc mới được xuất bản, và vẫn còn được tranh cãi ngày nay. Đó là vì cái nhìn của Darwin đưa ra một thách đố trực diện cho niềm tin của nhiều người.
Bình Luận mới