Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Tôi tới phế tích của Babel còn nhận ra những dấu tích trong tác phẩm của Pieter Bruegel (the Elder), người đã đưa Babel đi từ một huyền thoại ra một thứ khác. Có ai đó đã chỉ ra rằng Breugel đã vẽ Tháp Babel bằng những kiến thức về kiến trúc từ Giác Đấu Thành của Rome được xây dưới triều đại Vespasian và hoàn tất với kẻ kế vị, Titus
Về lại văn phòng, hắn gọi điện cho chủ quán Mèo Đen. Người đàn ông Mễ chuyên cung cấp các thứ hàng nóng cao cấp cho giới đại gia trong thành phố. Hãy thử một thứ mới này. Không phải cỏ, nấm, hay bột trắng, ông ta nói, đây là một linh dược hiếm hoi của thượng đế. Nó là một hành trình đi vào đầu óc, mở rộng trí não,
Không hề có cảnh “từ bắc vô nam nối liền nắm tay” như Trịnh Công Sơn đã từng mơ mộng ngày nào! Chạy. Hễ còn chạy được là chạy.
thấm vân: “sắp 30/4 rồi. vậy là đã 43 năm. 43 thanh xuân đời bọn mình bay cái vèo.”
mía: “ ừ lẹ thiệt. 43 năm trước tụi …
Ngày mai trận sống mái
ngày mai ta phản công
máu sẽ đổ thành sông
xương chất lên thành núi.
sự tháo chạy của kim đồng hồ
khiến lịch sử tưng bừng đại hội
giây nhảy lên làm thủ trưởng
phút được bổ nhiệm làm chính trị viên mặt bằng
Em chỉ ra bất cứ khoảng trống nào
tôi đều nhớ kỹ
một con đường một hàng rào một phút một chữ
đều có chiều cao
thành phố này còn nhiều chỗ bí mật
CÁO PHÓ
Chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin cùng thân bằng quyến thuộc,
qúy thông gia cùng qúy bạn hữu gần xa
Vợ, Mẹ, Bà Ngoại của chúng tôi là:
Bà DUY LAM NGUYỄN KIM TUẤN
Nhũ danh …
Biết được “con đường” mẹ bò lê trong đêm đen, từ chiếc giường ngủ tới chỗ bàn thờ đã xiêu đổ, là nhờ những dòng máu quạnh quẽ, chỗ đậm chỗ nhạt, trên nền nhà. Đó cũng là “con đường mở rộng”, phóng lớn dấu vết được lịch sử nhận ra, là những xác người bày biện, là bao khổ đau riêng chịu, trải từ Lăng Ba Đình tới thềm nhà của mẹ.
Mẹ này là Mẹ của tôi.
Tin Buồn
Vô cùng thương tiếc được tin
Bà Duy Lam Nguyễn Kim Tuấn
Nhũ danh Chu Thị Thịnh
đã từ trần ngày 25 tháng 4, 2018
(nhằm ngày 10 tháng 3 năm …
tranh Vương Ngọc Minh
Tự Sự Chiếc Môi Tháng Tư- 2018- 36inx 48in.
những ngày giữa tháng tư, tôi đã quên bẵng đi là kể từ cái ngày có chuyện chụp & chép này, cô …
Tướng Giáp và những người chủ trương cuộc chiến này nghĩ gì về cuộc thảm sát đồng bào Quảng Trị do quân đội của họ gây nên? Những hình ảnh về đoạn đường máu này có phải là những chiến thắng thiết thực nhất của những người Cộng sản không?
Anh thích đọc sách nhưng kiêng khem như người sợ mập. Chữ nghĩa thường làm anh khắc khoải, lại có nguy cơ phình ra thành những nỗi buồn. Không hơi đâu tìm cách giải mộng, Tich ngủ lại dễ dàng ngon lành như một nông dân vừa xong việc đồng áng.
Những điều xảy ra từ thời phong kiến xa xưa đó không phải không xảy ra ở thời cận đại. Đơn cử trường hợp hủy diệt uy tín, danh tiết của văn tài dân tộc là nhà văn Phan Khôi. Thế lực triệt hạ nhà văn Phan Khôi đã dùng tới khái niệm “ý kiến quần chúng không bao giờ sai”, huy động hầu hết các bạn văn, bạn đồng nghiệp của Phan Khôi vu khống phản lại ông
thử tưởng tượng
lần đó thật sự là lần cuối cùng
đó là khứa cá cuối cùng
con mực cuối cùng
hư vô- hệt miếng vảy cá
lượn dập dềnh
ánh mắt tôi cứ đảo (nhìn!) theo
ý nghĩ thì nhấp nhô
Ông vừa là trưởng ban chấm giải, vừa là người gởi bài dự thi, nên theo đúng qui trình, ông phải tự thông báo cho mình về việc ông vừa được giải thi ca năm nay.
nhưng tôi vẫn bị nhầm bởi những cảm giác chờ đợi. có lúc tôi nghĩ rằng mình đang chờ đợi những kế hoạch sắp đến của một mùa ánh sáng. cứ liên tiếp như thế như thế, tháng 4 của tôi trôi qua nặng nề quá đỗi, trầm cảm mùa xuân.
Đánh máy lại những trang bút ký của các phóng viên đã theo chân quân đội tái chiếm những vùng đất đã mất, không phải để ghi công cho những người lính. Vì ghi bao nhiêu cho đủ? Đánh máy lại, để tri ân. [Trần Vũ]
Bắt đầu bằng công việc giảm sút
Chưng cất xuống một chữ
Tử thần yêu cầu nhiều loại khí ga, cấu tạo, còn cả những loại thịt
Nhưng không cần gì chuyện biểu lộ
Đây là kết thúc
hay …
Lần đầu trong đời tám mươi tuổi, lão Trần mới thấy một cái chết do voi chà. Đó là một xác người được Cái-cối-định-mệnh làm biếng giã qua sơ sài. Xương không nát vụn mà bể ra từng đoạn thòi lòi. Thịt không nhừ, nhuyễn giống như chị làm thịt bò viên. Mà là từng mớ lẫn lộn trong bụi lá, cỏ rừng. Nó réo gọi sự kịch liệt rùng mình.
Xã hội miền Nam, dưới một chế độ nay đã hoàn toàn biến mất, ngày ấy trong chiến tranh, đầy những khiếm khuyết, những âm mưu, những lầm lỗi, vẫn là một nền dân chủ đang hoàn thiện, vẫn là một xã hội có tính chất dân sự cao nhất cho đến nay, chưa hề được đánh giá một cách công bằng, thì nay đã được thơ ca [Trần Dạ Từ] nhìn nhận lại.
Chúa là đàn bà. Thế nên ta mới tạo tác Eva, giống hình ảnh của ta. Nàng cười khúc khích. Sáng Thế Ký viết sai. Ta không tạo Ađam trước. Ta tạo Eva, để cai quản muôn loài. Được mấy ngày thì Eva than phiền phần ngực nặng, đi lại thấy vướng. Lúc đó Eva có ba vú
Đó là một ngày thần thoại
Mưa lên từ nhánh sông
Mùa đông chảy thành trăm con đường
thế kỷ ơ hờ khép mắt
em có nghe điệu boléro xỉn đục buồn thảm
những người chạy xe ôm đang hát trên cầu
họ kéo buổi chiều dài ra
chìm với chiếc gương không còn soi đủ. mọi con đường rải lá mùa đông. chiếc cốc câm không rượu
lưng kì đà, ống dẫn nước ra vườn rau
bầy loăng quăng làm mù mắt chữ
tháng tư
người đàn bà sang trọng xách chiếc giỏ
chứa con chó lông xù màu trắng (ừ nhỉ, năm Mậu Tuất)
vuốt ve như báu vật, đứng xếp hàng trong siêu thị
Bình Luận mới