Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
là thứ đếch gì mà phải suy nghĩ ♦ liên tưởng
chị em ta rửng mỡ tập tành như thúy kiều nằm ngửa trong công viên
hai chân co đạp vào không khí như thể bơi ngược sóng tiền đường
phơi nắng bên bờ
dốc cạn một ngày ̶ ̶
xây biệt phủ hoành tráng trên cát trộn máu và nước mắt.
bầy dã tràng lao động mệt nhoài
vật vã với triều cường
Cuộc đời lưu dân miền Tây ♦ Thấu cảm
Ngã ba sông Vàm Nao, thuyền xuôi ngược như dao cắt lòng
Sân chim mùa mưa rơi lại chiếc lông chim óng mượt
Và, bác Ba Phi vừa thức dậy trong câu chuyện dân gian
Nhạt nhòa khúc mơ / La Chanson de Lara
“La Chanson de Lara” (tiếng Anh “Lara’s Theme”) là tên gọi chung cho một giai điệu do nhạc sĩ Pháp Maurice Jarre sáng tác cho phim Bác sĩ Jivago (1965). Nhiều người đã viết ca từ cho giai điệu này…
Hồn Trương Ba Da Hàng Thịt (phần 5)
Chị con dâu: Thầy bảo con, cái bên ngoài là cái không đáng kể, chỉ có cái bên trong nhưng con sợ lắm thầy ơi, bởi con cảm thấy, đau đớn thấy.. Mỗi ngày thầy một đổi khác dần, mất mát dần, tất cả cứ như lệch lạc, mờ dần đi, đến nỗi có lúc chính con cũng không nhận ra thầy nữa…Con càng thương thầy, nhưng thầy ơi, làm sao giữ được thầy ở lại, hiền hậu, vui vẻ tốt lành như thầy của chúng con xưa kia? Làm thế nào thầy ơi?
Hồn Trương Ba Da Hàng Thịt (phần 4)
Xác hàng thịt: (Buồn rầu) Sao ông có vẻ khinh thường tôi thế nhỉ? Tôi cũng đáng được quý trọng chứ! Tôi là cái bình để chứa đựng linh hồn .… Khi muốn hành hạ tâm hồn con người. Người ta xâm phạm thể xác.. Những vị lắm chữ nhiều sách như các ông là hay vin vào có tâm hồn là quý, khuyên con người ta sống với hồn, để rồi bỏ bê cho thân xác họ mãi khổ sở nhếch nhác …. Mỗi bữa cơm tôi đòi ăn 8,9 bát cơm, tôi thèm ăn thịt hỏi có gì là tội lỗi nào? Lỗi là ở chỗ không có đủ 8,9 bát cơm cho tôi ăn chứ?
Hồn Trương Ba Da Hàng Thịt (phần 3)
Hồn Trương Ba: ….Tôi vẫn chưa quen được! Cái thân xác có phải bộ quần áo đâu mà dễ quen, dễ đổi. Có khi người ngoài nhìn vào còn dễ quen chứ chính bản thân mình thì… đã gần một tháng, tôi là tôi mà cứ như không phải là tôi.. Trước kia tôi đâu có biết Anh hàng thịt này là ai.. (Ngắm nghía lại tay chân mình). Cái thân xác cũ của tôi, tôi mang đã 50 năm chứ cái thân xác cồng kềnh này.. (Lắc đầu).
Hồn Trương Ba Da Hàng Thịt (phần 2)
Bắc Đẩu: Quả thật … chúng tôi người cõi giời…. Người cõi giời không ai phải chết..
Vợ Trương Ba: Cho nên các ông không hiểu được chết là thế nào? Một người đang sống … bỗng đùng một cái, không còn biết gì nữa ….câm lặng, trống không, thân thể tan rữa trong đất lạnh tối tăm… Chao ôi… các ông bắt chồng tôi chết được thì các ông cũng phải làm chồng tôi sống lại được! Trả chồng tôi đây!
Hồn Trương Ba Da Hàng Thịt (phần 1)
Anh con trai: Tôi biết rồi, thầy khỏi phải nhắc lại. “Phụ tử tình thâm, công cha như núi Thái Sơn” hừ, thầy u đẻ ra tôi, chỉ cho tôi cái thân cái xác nhưng cái hồn cái vía tôi, thì là của tôi chứ, tôi muốn làm gì mặc tôi!
Mặt Trăng Màu Đỏ / The Moon is Red
LENIN: Hỡi đồng chí Shakespearinov, hãy tóm tắt sứ mệnh của đồng chí với nhân dân.
SHAKESPEARINOV: (hướng thẳng về phía khán giả) Tôi, một công dân Nga xô, phải du hành về quá khứ để trở thành một thi hào Anh, và sẽ phải liên tục ca tụng mặt trăng.
miền ký ức xám
kỷ niệm xám xanh như cột cây số
lạc lõng trên tuyến đường dài nơi
xe và người rong chạy ngược xuôi
không ngừng nghỉ…
Tập thể dục bằng thơ
Tôi tập thể dục bằng thơ
mỗi chữ là một động tác
mỗi câu là một bài tập
mỗi bài là một liệu trình
Tưởng rất quen nhưng không dễ
viết câu thơ lên giấy
tưởng rất quen nhưng không dễ
chữ nghĩa bỏ đi kêu mãi không trở về
không bao giờ trọn đủ, hững hờ
Đất trời lồng lộng / Of This Land
Moya Brennan được xưng tụng là “Đệ nhất phu nhân của nền âm nhạc Celtic.” Ca khúc “Of This Land” của bà là một dòng suy tưởng về quá khứ và tương lai của đất nước Ái Nhĩ Lan, nằm trong đĩa Landmarks ra mắt năm 1997.
CON GÀ TRỐNG
Dân phòng 1 (khoát tay): Thôi thôi hiểu rồi. Trộm bắt quả tang rành rành.
Dân phòng 2: Dẫn bả về đồn công an phường 12 cho cha Khải dần mềm xương, chừa luôn!
Chủ gà xăng xái đi đầu, xách theo con gà chết làm bằng. Dân phòng 1 cầm dao Thái Lan – hung khí gây án. Dân phòng 2 thúc ké kẻ trộm gà, đẩy mạnh tới trước. Đám đông giải tán.
Trái Tim Tôi Trên Miền Non Cao (Kỳ 4)
JOHNNY
Bố ơi, đừng mở cửa.
[ Bố Johnny cầm một chiếc ghế đẩu, đi khẽ khàng lại bên cái bàn chắn cửa, đặt ghế lên bàn để làm tăng thêm sức nặng ]
[ Johnny lấy thêm một cái ghế dài đặt lên. Bà cụ đặt thêm cái bình. Bố Johnny đặt thêm lên công sự phòng phủ ấy ba quyển sách. Thật sự, trong khi những tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục, cả gia đình cứ dần dần chất hết tất cả mọi thứ có ở trong nhà lên để chắn cánh cửa ]
BỐ JOHNNY
Đừng sợ hãi, Johnny ạ.
Lấy những mùa sao ♦ Ở quán Caffe Y.
Anh sẽ giả đò làm đổ nước, em xinh
để được em chạy đến bàn anh lau dọn
để được em đứng gần anh hơn, lung linh hơn nữa.
Ở cái thế khó thể khác
ở cái thế
hoa xuân tôi tuổi cặp trăng đầy
cảnh làm vợ xô đẩy
nếu chẳng ưng ai mà ở vậy, tàn xuân
dưới ngọn đèn lờ mờ ánh sáng
chúng ta là hai con rắn đang hiện hình trong ngôi nhà mồ cổ kính
cuộn xoắn với nhau trôi bồng bềnh trên nhầy nhụa vải liệm
39 ♦ non sông để lại ♦ chạy!
đồng tiền ở xứ người ta
mình đem sinh mệnh thành ra của mình
một thời khói lửa điêu linh
một thời no ấm thanh bình là đây
Nghìn dặm xa / 500 Miles / J’entends siffler le train
Vì mình nhỡ chuyến tầu về xuôi
Nên người yêu đã đi xa rồi
Vọng về đây ngẩn ngơ tiếng còi chìm dần nơi xa
Trái Tim Tôi Trên Miền Non Cao (Kỳ 3)
JOHNNY
Ý của bố là ông ấy sẽ đáp một chiếc tàu hoả, hay một con tàu, và quay lại miền non cao ấy, phải thế không?
BỐ JOHNNY
Không phải như thế, Johnny. Có một tí khác biệt. Ông ấy sẽ chết.
JOHNNY
Chẳng lẽ đó là cách duy nhất để một người trở về nhà?
Trái Tim Tôi Trên Miền Non Cao (Kỳ 2)
Thưa các bạn, tôi rất sẵn lòng chơi một bài khác bằng cái kèn mạ vàng này, nhưng thời gian và quãng đường xa vói từ quê nhà đến đây đã làm cho tôi tàn tạ. Nếu các bạn mỗi người vui lòng trở về nhà, và rồi quay lại đây với một loại thức ăn gì đó, tôi sẽ lấy làm tự hào mà tập trung tất cả hồn phách tôi lại để chơi một bài mà tôi biết sẽ làm thay đổi hướng đi cuộc đời các bạn,
Trái Tim Tôi Trên Miền Non Cao (Kỳ 1)
JOHNNY: Ồ, cứ cho là ông đi du lịch sang Tàu. Ông bị đói và cách xa quê hương năm ngàn dặm, lại cũng chẳng có bạn bè nào …. Chắc hẳn ông không trông mong mọi người xua ông đi mà không đưa ông một cân gạo, có phải thế không ông?
KOSAK: ….Nhưng cậu không ở bên Tàu, Johnny ạ, mà cả bố cậu cũng thế. Hai bố con cậu, một lúc nào đó trong đời, cũng phải đi ra ngoài làm việc … Ta sẽ không cho cậu mua chịu nữa đâu, vì ta biết cậu chẳng bao giờ trả nợ cả.
Rác Rưởi/Basura
Lão sẽ đến và làm ra vẻ giận dữ, râu ria xồm xoàm và đất trời rung chuyển, giọng nói vang rền và bốn phương sấm sét, kiểu như Kinh Cựu Ước ấy mà, rõ tội nghiệp! Còn anh, chẳng gì cả. Lão sẽ cho phép anh tiến lại gần rồi khi anh đứng trước mặt lão, hãy giơ thanh sắt ra và đánh cho lão gãy một chân. Rồi anh nói với lão: “Đây là cho Ông Chủ của tôi đấy ạ”.
Bồ câu nhầm lẫn ♦ Liên tưởng
Những đêm ở ngoại ô này lặng im như chết
anh miệt mài tìm sự tìm kiếm sự phản bội của em
trong mọi dấu hiệu
như chính quyền này ngày nào cũng lo sợ rình mò
Bước chân mưa ♦ Dự báo
Rả rích bước chân mưa
Gõ đều trên mái nhà
Lan dần vào giấc ngủ sâu
Tôi lắng nghe bước chân mộng du của mình

Bình Luận mới