Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
có lẽ tổng thống chuyện trò
có lẽ tổng thống chuyện trò với ai đó mỗi ngày
đôi khi đôi môi ông mấp máy, nhưng âm lượng chúng ta lại quá thấp
đôi khi tiếng ông là một phần mười âm lượng tôi
đôi khi tiếng ông run rẩy bên trong mười giọng tôi
đằng sau người làm thơ
May mà thời đại này không mấy ai muốn thi sĩ phải là chiến sĩ
Vậy mà thơ vẫn cứ phải xông vào đánh với những nỗi đau
xổ số / luck of the draw
a, b, c, d, e, f, g, h, và i là người cùng quê
họ giống nhau ở mọi điểm (hầu như vậy)
ngoại trừ cái vé trong đợt xổ số
để đổi lòng trung thành đối với một quốc gia
– Xin vui lòng giữ chặt vé số của quý vị!
Đôi người ♦ Bất An Quốc Gia
Vị Thứ Trưởng chồm về trước vẽ một dấu X
đôi bông tai treo như hai lưỡi kiếm của Damocles.
Như một cánh bướm đốm nằm vô hình trên sàn
gã quỉ hòa nhập vào tờ nhật trình để mở.
xa hơn những ngọn sóng
Có những đèn màu lấp lánh như châu ngọc nói cho em biết bố em sẽ bình yên hay sẽ chết, và em đứng mà nhìn chúng thật lâu, thật lâu, cố gắng đọc xem chúng nói gì. Em quay đi và thấy một người đàn ông lấy một con rắn ra từ một cái hộp kim loại lớn.
Ba bài pakâu
bình nước tiểu
dưới chân giường nhìn ngậm ngùi manh chiếu rách nát
biểu tình mẹ đi về phía tượng đài
Câu chuyện buổi sáng (II)
như câu chuyện truyền kì mới bắt đầu
tôi bước ra từ đám mây tím
tiến về phía hai cỗ áo quan phủ đầy hoa
đặt song song lên kệ gỗ
Anh ta & ta ♦ Không không
Phi nghĩa giăng biểu ngữ chính nghĩa
cấu trúc rối loạn kiến trúc
trật tự trong hỗn loạn
ngôi thứ nhất thèm tiến hóa vào ngôi thứ hai
Chiêm Bao 2
Từ tầng 35 tôi nhìn thấy tầng thượng một cao ốc, có người vừa buông mình trên giàn ná to, cố đẩy người ra đằng sau lấy lực, bắn thẳng lên mặt trăng. Mặt trăng vẫn bé nhỏ, vẫn tròn vành vạnh, đẹp không tì vết.
Làm thi sĩ ở đất nước tôi ♦ Múc hiện thực rót xuống
sinh ra lỡ làm thi sĩ ở đất nước tôi
hiện thực buồn nôn câu thơ buồn ngủ
sự dấn thân là một biểu tượng rậm buồn
đạp chân vào bầu trời
Tôi luôn có cảm giác bị dốc ngược bởi một ai đó. Những cơn nhộn nhạo của phèo phổi lục phủ ngũ tạng nôn nao trút xuống và tuột ra khỏi người tôi. Như thể có một sự khác biệt giữa tôi và cái tôi chứa đựng.
để làm gì thơ hôm nay
tôi nằm ghế bố xích đu
trên chiếc sân xi măng cũ
đọc lại cuốn tiểu luận ngắn cũ
để làm gì thơ hôm nay
Gửi vu vơ
Một bài thơ gửi tất nhiên
Tặng ngẫu nhiên một tiếng kèn
Một giọng xanh trên nẻo lạ
Một âm huyền giữa lối quen
Phố núi hư không
Túm mặt trời trong túi áo blouson
Thả buổi sáng rong chơi phố núi
Đời úp mặt vào đôi tay trần trụi
Trốn mùa thu vừa vàng úa phù vân.
Kịch rối
Tôi đang sống trong thời đại điên khùng nào?
Henry Miller bảo là thời của những kẻ giết người
kẻ lạ & nước lọc
ngày vẫy tay xuống cuộc đời
chào xin cổ vai chiêm bao tư lự
dẫm xuống nền chân trái
Đời Thủy Thủ (chương 1)
Tôi lặng ngắm hình ảnh quen thuộc của thành phố về đêm. Những ô cửa sổ của các cao ốc có kích cỡ khác nhau, không cùng độ sáng. Vài vì sao rải rác trên khung trời úa vàng. Bây giờ là cuối tháng tư, còn là mùa Xuân
Những con sông dấn thân
Tôi thấy các em đã dấn thân
em Hà Nội bị đá, đạp, đánh, còng
khi la to, giơ cao biểu ngữ “Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam”
tiếng trống
người ngồi đánh trống trong im lặng
nghe tiếng thời gian lãng đãng phai
rồi tự dưng như sớm quyến luyến
men sắc hương say xuân lắng ngày
tấm gương soi tôi
tôi biết trước tấm gương, ngay cả sự trần trụi của tôi cũng chỉ là một cách giải thích hợp lý, thực và hư, có và không, kì diệu và vô nghĩa, màu xanh ô cửa và tán lá nuốt mất gương mặt mưa, những bàn tay nhịp trên mặt kính rã ra và tan biến, từng giọt café im lặng thở, màu hoa vàng đổ xuống…
Ngủ chưa mắc mưa bị ngứa chánh giữa chái dừa
Cái cơ queng hèng chếnh tối cao của mềnh nó bẹi chúng gió
B-(
Lên nó nhức nên xôm xốp nghều ngào
Trắng hếu cái gì gì… thể thức bứt tóc nạy răng lúc mợ đương ăn
Đánh trống ♦ Bài thơ không bán
Đánh trống
Trong im lặng
Nghe tiếng thời gian
Lãng đãng sớm mai
Nghe hương Xuân sang
Chuyện Thằng N
Muốn biết chuyện của thằng N, phải đi hỏi con S, mà muốn gặp con S, phải hỏi con P, muốn gặp con P, phải hỏi thằng Z… cứ như vậy đó. Đó là cách để cư dân trong thành phố X hợp thức hóa việc họ chẳng bao giờ định hỏi gì nhau. Tất cả chỉ vì muốn biết chuyện của thằng N.

Bình Luận mới