Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Ru: Những Vết Sẹo Lưu Niệm
Tên tôi là Nguyễn An Tịnh, và tên mẹ tôi, Nguyễn An Tĩnh. Sự khác biệt bé tỉ ti, một dấu nặng dưới chữ “i” đã phân tách chúng tôi, làm tôi thành riêng rẽ, cho dù tôi là sự nối dài của bà ….Số phận lưu vong khẳng định rằng các con tôi sẽ không bao giờ là những nối dài của bản thân tôi hay lịch sử của tôi.
người lính già, bên kia
rượu đế thì không thể uống suông
phải có chút đưa cay làm mồi nhấm nháp
tôi tính gọi mồi thì hắn đưa tay ra cản
chờ một tri kỷ . . . uống mới ngon
Miếng đắng
lũ trẻ không biết lối về nhà
màu nâu là giun hay rác
chúng chết dần giữa cuộc đời khắc nghiệt
nhầm bạn và thù
Bắt đầu đêm
phải nói
chả bao giờ tôi chú tâm đến những chuyện ả thổ lộ
bởi ngay sau đấy sẽ quên tiệt
[dẫu cho có nao lòng hay chăng]
niêm ♦ chiêm tinh
chặt cầu chặt cầu. ừ thì chặt
búa rìu đã chịu suốt đời kia
sá gì sông cỏn nằm đất nọ
mô tê. rồi cũng nợ tràn đìa
Giọt mồ hôi
Em đái buốt thịt da
Xuống đường dốc trượt
Dòng nước nóng chảy lên
Không chảy xuống
xuống đường
chúng nó cấm biểu tình
chúng ta hãy xuống đường
chúng nó cấm xuống đường
chúng ta hãy biểu tình
Tôi Yêu Vẻ Trần Truồng Khờ Dại Của Ban Mai
khi tôi qua phía tây của cánh đồng
thúy kiều đang nằm mơn mởn trên cỏ non
nàng như một trái đào còn tơ
sự trần truồng thơm như vẻ trinh nguyên của đất
Tư Lò Rèn
Không hiểu tại sao khi đặt bút viết về Từ Công Phụng (TCP) tôi lại liên tưởng tới nhóm chữ Tư-Lò-Rèn. Ý nghĩ này có thể bắt nguồn từ địa chỉ điện thư của một người bạn quen biết đã khá lâu: tulaurent@ . . ., họ Từ ghép với tên thánh hay một địa danh nào đó.
6 bài thơ
Thế kỷ hai mươi hay hăm mốt?
sinh vật lạ xuất hiện
trên hành tinh loài người
chỉ để triều cống van lạy
cúi mọp gãy cổ nhược tiểu
Tắc
Em tắt kinh mà ta tắc thơ
Ngậm đôi vú lép mút bơ thờ
Ù ơ ú ớ buồn trôi xứ
Thò chữ vào câu cứ trống huơ
sinh nhật vu vơ, 15.8
thường nằm mơ vũ trụ
xé rách bầu trời cũ
chui ngược vào tử cung
mẹ ơi sinh lần nữa
hộp ♦ rằng hay…
cái ngáp nuốt trọn phi trường
những chiếc máy bay tuồn vào họng
nhả ra đoàn người ngật ngầy cơn ngủ
trên ghế băng dài gối chăn tạm bợ tình nhân
Những lời nói trong không gian
Đàn ông mê vì em đảm đang với nhiều chức năng hiếm lạ, em có bộ nhớ lớn, và em hiểu nhanh ngón tay mày mò của họ. Đàn bà trầm trồ vì thân hình thon thả, khuôn mặt dễ thương, và nhất là em có một con mắt nhìn ngược, cho phép họ tự chụp hình mình. Nhưng thôi, nói về em thì chán chết!
quả phụ / widowed
hãy gọi bà là ‘Kay’
là ‘Fay’ là ‘Yay’ hay ‘Nay’
the day after the wedding
he was back to his first wife,
the battle,
Chiều mọc xương rồng
Mắt trắng. Dây xanh. Đò trưa sặc nước. Một âm vang loã thể. Một cặp giò kể lể. Một mái đầu rũ xuống sông. Uống trận lụt vừa rồi. Cho no tận thế.
Không kịp làm gì cho chim và lá hiểu nhau. Chẳng đẻ được con công màu ánh sáng.
Bao giờ ♦ Chiều cũ ♦ Toòng teng hạt lệ ♦ Thiêu thân
Xẻ miếng tài nguyên
Bỏ vào cặp đen
Tay này toòng teng
Tay kia hạt lệ.
chúng ta phải làm lại
chúng ta phải dựng lên nghĩa trang
bằng đá
để khi có dịp trở lại
những mộ bia sẽ vẫn còn đó
trong ánh mắt tưởng niệm
Nghiêng chiều
Nghiêng mây xuống cánh đồng chín vội
Trắng những mùa tìm
Chiếc trâm em cài quên trên cỏ
Cháy anh
Tàn tro
Ngày tình nguy kịch
nhờ trời
lắm lúc tôi chả hiểu cả những việc giản dị nhất
và giờ
cơn buồn nơi nàng đã qua đi
nàng trở nên mơ hồ
yết hậu cho những bà mẹ trẻ nhân mùa vu lan
những bà mẹ trẻ đẹp như hoa
đi qua đi lại quấy rầy ta
kiếp này ta ước làm hoàng đế
doa
Ý nghĩ sớm mai
không có gì đổi thay
không còn gì quý giá
gậy vẫn múa vườn hoang
chó chạy rông đất hoang.
Xin đừng vội tan… / Oh Please, Not to Fade…
Xin đừng vội tan vào buổi chiều
Chiều đang tan vàng ngất cô liêu
Oh please, not to fade so fast into the afternoon
The one that is scattering in a goldenly swooning loneliness
Sớm rời làng Bưởi
Lá tre ô rủ những ngày vào tết
Lay không tiếng nói dạt bãi rào xa
Ngoại thành trí nhớ từng vuông mất
Đang sáng rỡ từng khoanh riêng của hoa

Bình Luận mới