Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Hình như là thu phân
Ở trong rừng sáng nay có chiếc lá vừa ửng chín
một chút vàng loang trên mầu xanh
em cúi xuống nghe hơi rừng thở nhẹ
nghe tiếng chân nai bước rất ngập ngừng
giấc ngủ
may mắn gặp một buổi chiều dịu dàng, tôi mặc nó ngủ lịm, mặt trăng thơ trẻ áp mặt vào bức tường và chất vàng sóng sánh
loang chảy qua lớp biểu bì loài rắn như biển sóng dồn lên…
Những đêm soi…
đêm đường cùng
tiếng rú gào nằm trong cổ họng
tiếng kêu than lọt thỏm miệng cống
người co móng vuốt.
mi
đú đởn cơ quan
lột áo lũ quan
trưa treo nắng ngoài rèm hotel
xanh đỏ phất phơ
cày tình vội vàng
Chán cmn lắm r!
Mấy bữa nay em buồng như cái xác chết
Trời ơi! Những cái chữ NHỮNG dư thừa
Khong biếc lồm reng bỏ bớc
Trong lá thư gửi cho con chóa cỏa Hà Tây
Thử nghiệm chuyển thể bài ‘Chủ Nhật’ của Mai Ninh
Bàn một mình
ghế một đôi
sân ga quán lạnh
màu đời
gỗ xưa
Ký ức 9/12/01
“Bạn có bao giờ tham gia vào những sinh hoạt đồng tính luyến ái?”, “Bạn có bao giờ mắc bệnh truyền nhiễm qua đường tình dục?” “Bạn đã bao giờ hút thuốc phiện hoặc … xâu lỗ để đeo những vòng khuyên trên thân thể”? Đây là những truy vấn liên hệ đến đời tư nhưng cốt yếu…
Mặt trời lặn xuống ở California
Anh không thể lấy em
Xin em đừng giận
I can do the transformation trick:
Make myself very small
Nước mắt
Trong đáy sâu thăm thẳm cô đơn
người nghĩ đến kinh doanh nước mắt
Chúa bị lạm dụng
Em đâu đó trong giấc ngủ ruồi
Đêm cắt thân thể
Giữa giấc mền gối lưu vong
khi bị xô về giấc chiêm bao đồng cốt kín kẽ
những vách sọ mỏng dần
bắt đầu đồng cảm được với nỗi khốn khó lột da
tôi nhìn thật kĩ vào gương mặt được vẽ bởi những ngón tay quyết đoán
và gọi cho nghiêm túc quê nhà của nó
Thắp cây nhang cho chị Sỹ*
có nỗi ngậm ngùi như đời người
chị ra đi, thắp cây nhang thơm
chị ra đi gần rằm trung thu
chị ra đi như tấm gương sáng
Con sông trên cọng lá khô ♦ Mẹ của một nấm mồ
rồi phai
rồi vàng, rồi nâu
lá vẽ ra trên thân xác mình lối mòn những con sông chết
Khi linh hồn lơ lửng
Liên hồi ngồi trong chu vi tỏa sáng
vạn người xứ thần tiên nơi đó. Họ thở ra hít lòng nghĩ giọt sương trắng lạnh
Thơ tháng Chín
Mình cố xúc phạm nhau, thiên thần phạm tội
đạo đức thế gian kẻ vạch phấn mong manh.
Mình cố cứng cỏi nhau—chuông thánh thần sụp đổ
Tây Đô: Đêm nguyệt thực trên giòng sông Hậu
Theo truyền thuyết, vua Gia Long đặt tên thành phố là Cầm Thi Giang, giòng sông vang vọng tiếng đàn câu thơ. Rồi Cầm Thi biến thành Cần Thơ … theo ai nói đã được đọc trại từ “Cần thơm.” Riêng tôi vẫn thích gọi Cần Thơ bằng cái tên Tây Đô, bởi bó bộc tả được tính chất thủ phủ của thành phố tại vùng sông nước miền Tây.
Chẳng thằng tôi nào biết
Tôi mưa trong trí nhớ
Và đêm tối trong lòng
Nó như mặt trăng vỡ
Trôi trần truồng trên không
Montreal tháng chín
Laurentides-Saint Jerome
mưa tháng ba và nắng tháng chín!
những mù sương, mù sương
trong mưa, nghĩ về những ngọn nến. candles in the rain
những chiếc áo màu vàng
dưới hàng cây. khuynh diệp. của mùa thu
mang logo chống quỷ
với những dòng dụ ngôn
như lát gươm
Những Lời Thì Thầm Của Mưa Chiều Xa Vắng
không có ai chạy ra khỏi giấc mơ đêm
người ta cố nuốt những cơn ngáp đến rách quai hàm
chỉ có vài người sống sót
sau khi tôi tuyên bố đóng cửa tiệm barnes & noble
Những ràng buộc gay go
Trái lại, ý tưởng gia đình, của sự việc chúng tôi là máu mủ, của đời sống gia đình xem ra rối quyện vào với nhau: một sự bất định nơi mẹ cũng như nơi tôi. Chúng tôi đã quá quen nghĩ về mình như hai người đàn bà, phận bạc và kém cỏi (mẹ góa phụ, tôi ly dị), mãi mãi không đủ khả năng để tạo một mái gia đình cho riêng mình.
Thất nghiệp
Trống rỗng nỗi cô đơn
Xẹp lép niềm mơ ước
Cơn lốc bill cuốn xoáy căn phòng
Lung lay cội phần gốc rễ.
Dấu thánh
Em làm dấu thánh trên cánh đồng
Linh tượng buồn trăm năm nở loài hoa dại
Anh hái ánh sao biển ném vào không gian cho bầu trời đêm lấp lánh

Bình Luận mới