Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
chi(ê)m nghiệm về đao phủ
đao phủ thì không có cơ hội cho sự sám hối
nhưng sám hối hoàn toàn có đủ cơ hội cho mọi tên đao phủ
từ đó con người thường bắt đầu từ hành vi đao phủ
Bật – tắt TV
mảnh trán bóng trơn như tờ giấy
mồ hôi chưa bao giờ chảy
chặt không khí như Đôn ki sốt múa gươm
tiếng nổ như bom
Ngày
Hình dung ngồi như buổi trưa, bên xóm biển di cư, thấy một đường đèo quá tầm mắt một chút ở khoảng nhìn ra, từ chiếc mái hiên nhà một người o, đường đèo chạy một lượn vòng triền ngoài mép biển, thấy những chiếc xe đò nhỏ, bóng chúng lăn chậm lắm, như không đi,
Vĩ Dạ mà đi ♦ Hạu Gieng
Cái đầu em xanh như trái dưa
Lộ qua nẻo qua đèo lụn xụn
Ướt át nẻ ra từ lỗ đất rám hồng
Rã bành tô chắc mẻm em say
Sự nhậy cảm ♦ Gió tan tác
Ta bắt đầu ghen tỵ với những kẻ
đầy nhiệt tình và khoan khoái bình thường
ứng xử, sống. Đã bao lần
ta lỏng lẻo, như tượng cát
ĐĨ XƯỢC
So sánh xong thì ông ớn như bắt phải nhai thịt mỡ thừ ngày này sang năm khác. Ông nghe đầu lưỡi lạt phèo, nhớp nhếch thứ chất lỏng sền sệt khiến ông rùng mình. Rùng mình và sự rạo rực ngày nào tắt ngấm như hòn đá ném xuống sông, chìm sâu tận đáy.
Đêm nông nô
Sương khói đầy đôi mắt
Bầu trời chẳng trong
Nhặt cành tay trên đồi
vỡ vạc miền đất hoang vô thức
tứ tuyệt trùng thẳm
từ khi thác đổ dốc
muối đá cũng tan hàng
con chuồn chuồn giấu mặt
khe suối trầm mang mang
Bình minh câm
tôi gieo vào mênh mông
một linh hồn/nỗi nhớ
tôi diễn nghĩa tiếng hót
của chim: “mùa xuân, mùa xuân !”
Lát cắt lịch sử
Máy chụp cắt lớp 64 ảnh một lần
tôi cắt ngày thành lịch sử
anh xe ôm cứu cô gái tự tử
biên phòng giải thoát kiểm lâm
tặng phẩm
tôi mang em lụa
để chận lại những hớ hênh của tình yêu
mà khi ta lơ đãng, hôn nhau
chúng sẽ chạy lại với thiên nhiên
Thế Giới Sạch Sẽ Hơn Sau Khi Tắm
cả thế giới sẽ sạch sẽ
thơm như mùi xà bông caress của vợ tôi
làm các ông đứng bên ngoài nhảy mũi
có khi thoảng chút mùi nước hoa acqua di giò
ZELIG
Ánh đêm mờ nhạt xanh xao xuyên qua những khung cửa sổ. Tất cả đã chìm trong thành phố tĩnh mịch nhưng vẫn có một chuỗi thanh âm lạ lùng vang vọng. Đâu đó một đứa trẻ còn thức, thút thít khóc rồi bị tắc nghẹn bằng một cơn ho rũ rượi.
Một bước
Như ngọn lúa lưu vong
Cắm đất nào cũng nhọc nhằn
Cắm đất nào cũng nảy ra bông
Nhưng hạt muôn đời thì lép.
Đêm ♦ Gọi một hôm qua
như đang bắt đầu của lửa
hành lang đi về ngôi nhà cũ tìm kiếm bình yên
dài và quạnh
nghĩ ngợi gì với tro nâu
Đêm thái giám
Đuôi sóng cong mình giấu ngọn
Ngày hôn tóc ướt bạc đầu
Trầm tích luồn dây se cội
Buồm bung hun hút gió sâu
Vén lỗ huyệt chói chang
Vén lỗ huyệt chói chang
Tại sao nước đã rách?
Những mũi nhựa phế thải
Rải rác cùng bụi cát
Oán hồn bơi trên sông…
hạt cát sông hằng
… Sarah đẩy cái cát sét có cuốn băng đang thâu dở dang lại sát miệng hắn, đếm một, hai, ba, rồi bấm nút thâu.
Tuân ngoan ngoãn đọc như con vẹt cái câu dài ngoằng của một lời chào hỏi chí tình bằng thứ ngôn ngữ xa lạ, mà dịch qua tiếng Việt thì nghĩa đại khái là: “Con xin kính chào ba má!”
những loài sâu không bao giờ chết
nồi canh sạch sẽ bóng sâu, ngon lành hết biết
người ta hồ hởi húp vàng son chiến tích
hùng dũng như những chiến binh ăn mày quá khứ
sang trọng như trọc phú được mùa
dồn cục ♦ câm
bẩm sinh vừa ngu vừa ngang
tôi biết không có khác biệt gì giữa
bướcraxuốngđường và ngồilạitrongnhà
nên từ đó tôi tự nhốt mình bên trong và xa cách với bên ngoài
Đừng tìm em trong ly rượu vang
Đành rằng giữa cuộc đời nầy
có lúc chính anh
đã nhận ra em bơi ngửa
bơi ngửa
trong ly vang đỏ.
Rất lâu cho cuộc chờ người
Em được yêu trên mảnh đất không có cây xanh
Không có nước sạch
Em được phản bội trên mảnh đất phồn sinh khốn đốn
Cho tới lúc mọi bức tường sụp đổ
Rất lâu cho cuộc chờ người
Gió Thụng
và từ khi có tiếng nói
hơi thở trở thành bất tử
để khi con người lên tiếng
hơi thở như chiếc máy bơm nhiều sức ngựa
tạo những con gió nóng lạnh

Bình Luận mới