Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Gió Thụng

0 bình luận ♦ 3.08.2011

 

 

 

con người không có gió
nhưng vẫn làm ra những cơn bão lạ
để từ đó thổi cho nhau
có những con bão cát nóng như từ sa mạc
có những con gió buốt lạnh như từ Nam Bắc cực
không bao giờ có con gió hiu hiu
bởi lẽ họ phải thổi cho nhau

con người không có gió
chỉ có hơi thở mong manh
vay mượn từ nhiều vùng khí nhiễm
và từ khi có tiếng nói
hơi thở trở thành bất tử
để khi con người lên tiếng
hơi thở như chiếc máy bơm nhiều sức ngựa
tạo những con gió nóng lạnh
bởi vì họ đã phải thổi cho nhau
dù lúc ốm đau
dù lúc tịnh khẩu

nơi thiên đường địa ngục không thấy gió
vì nơi đây con người sống không cần thở
họ chỉ có nụ cười
để thánh hóa nhau!

 

 

 

.

bài đã đăng của Nghiêu Minh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)