con người không có gió
nhưng vẫn làm ra những cơn bão lạ
để từ đó thổi cho nhau
có những con bão cát nóng như từ sa mạc
có những con gió buốt lạnh như từ Nam Bắc cực
không bao giờ có con gió hiu hiu
bởi lẽ họ phải thổi cho nhau
con người không có gió
chỉ có hơi thở mong manh
vay mượn từ nhiều vùng khí nhiễm
và từ khi có tiếng nói
hơi thở trở thành bất tử
để khi con người lên tiếng
hơi thở như chiếc máy bơm nhiều sức ngựa
tạo những con gió nóng lạnh
bởi vì họ đã phải thổi cho nhau
dù lúc ốm đau
dù lúc tịnh khẩu
nơi thiên đường địa ngục không thấy gió
vì nơi đây con người sống không cần thở
họ chỉ có nụ cười
để thánh hóa nhau!
.
bài đã đăng của Nghiêu Minh
- Đời nghiêng bóng sầu - 23.06.2011
- Cám dỗ dịu dàng ♦ Tháng Tư Dương Đào - 09.05.2011
- ĐaLạt Hôm Nay - 20.12.2010