Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Mùa đông sắp qua rồi
Chòm Đại Hùng thấp và giang rộng cả một hướng Đông như một chiếc đại hồ cầm đang chỉnh lại một độ chùng một độ căng sắp sẵn cho mặt trời đã nửa đường về chính trạm. Người dưới phố thức dậy sẽ nghe cô xướng ngôn giao ban chuyển nhạc…
Đối thoại bên tường
Phía sau cánh cửa này là gì, cha ơi?
Là một cánh cửa khác, con trai
Phía sau cánh cửa khác là gì, cha ơi?
Một ngày tốt lành
– Hương bay về từ Cali tặng chai Golden Margarita
Thấm đẫm mùi cam, chanh pha lẫn vị mưa sụt sùi
Của cơn bão Nock Ten rơi vào thành phố
Thật tuyệt, tôi nhâm nhi/tận hưởng một ngày tốt lành!
triển lãm đường phố
khán giả được thưởng ngoạn tường tận
khá nhiều, những màn trình diễn trên đường phố
mà đạo diễn không ai khác hơn là bạo lực
các diễn viên tự phát không cần bằng cấp, chỉ cần lì lợm
Tử Thần Có Hai Con Trai
Những người bệnh còn có thể đi đứng được đứng đóng khung trong những cửa sổ, nhìn xuống con đường bên dưới. Họ có cùng cái nhìn chăm chú đầy ghen tị với tất cả những thứ gì khỏe mạnh, linh động và tự do, họ có sự biểu lộ dịu dàng của niềm an phận trong chiếc áo bệnh viện màu xanh nhạt
Ta về đứng một mình ta
Ai bắt ta đau chỉ bởi ta lắm mối mưu cầu
ta sắm vai người tình đỏng đảnh
dẫu ái ân đã mệt lắm rồi
Bởi thế giới này
Lúc ấy anh không nghĩ về em
Những điếu thuốc lâu rồi không thắp lên
Đêm nay đỏ rực suy nghĩ
Con gái nhỏ của bà chủ quán
Có ba chàng trai vượt sông Rhein
Thăm bà chủ quán vẫn ghé hoài:
“Còn rượu bia ngon không bà chủ?
Con gái diễm kiều của bà đâu?”
Phở
Từ dòng suối thịt ngâm nước mắm
Chảy ra những cái tát hồng hào
Nó (âm thanh) thều thào
Một cách tê tái
nắp ống cống
Khi chọn làm một thể thơ có hình thức khác
Tôi quyết định lấy tên thật- vương ngọc minh
Kí dưới mỗi bài thơ
Nhà thơ bị ngạt trong thang máy bệnh viện liên tưởng về Hoàng Sa – Trường Sa!
nhà thơ/ ngạt trong thang máy.
nhà thơ/ chủi đổng/ mẹ kiếp/ chẳng lẽ/ mình/ chết ngạt/ trong này.
nhà thơ nghĩ/ nếu chết ngạt/ cũng xin/ được/ chết/ nơi/ Hoàng Sa – Trường Sa/ chứ/ sao lai/ sao lại!!!
Xóm Nghĩa Trang
Cơm này em nấu bằng gạo tám thơm, cá cơm kho cứng, lửa than riu riu uốn cong thân cá khoe mầu vàng. Em đói khát ăn mắm ăn muối mặc lòng, nhưng tình lang ơi, anh không thể trống vắng hạt cơm trong bụng!
sở khanh, chính trị gia, và gã hàng xóm xấu bụng
đầu đường là tiên nữ
cuối đường là con đĩ
công phu của gã
là đưa được con gái lên giường
Mưa chi
bấu tay thành óc ngàn con sâu rúc
mưa mù sân cỏ mọc
đường hạnh thông tây xa quá em đau
Người ngồi nơi đó
Trưởng thành trong gia đình tôi, không ai được phép vứt thức ăn. Có lý do đó chứ. Mẹ tôi giữ lại mớ vỏ gọt và những món thối rữa chất thành một gò phân trộn. Những thứ đó sẽ được dùng trong vườn để trồng thêm rau quả. Rau hay thịt giữ lại sẽ có thể sử dụng lần nữa…
Một cái đạp làm rung chuyển lòng người
hắn đạp trên mặt bạn
cũng chính là hắn đạp lên mồ mả tổ tiên
đạp lên những người banh gan xẻ thịt
quyết giữ từng tấc đất
Kịch một màn ♦ Xúc cảm giữa trưa
ngoạm vào mảng nắng đầu ngày tôi như chết đói
chết khát
liệu có nên học cách sống dài dài không? trong khi mùi của ban mai giờ đây chẳng còn trong trời
Vụn vặt vài từ khác biệt Bắc-Nam về hoa quả
“Mẫu đơn quái quỉ gì mà tí tẹo, lại còn đơm từng chùm? Không thấy mẫu đơn của… người ta toác hoác như cái chén ăn cơm thế kia sao?” Sau đó chúng tôi “trao đổi ý kiến” qua lại, xém chút cãi nhau mà cuối cùng vẫn không “nhất trí” về một mẫu số chung cho cái gọi là “hoa mẫu đơn”.
Nói chuyện với những sợi tóc ♦ Phía khác của lòng từ
Những sợi tóc
thuở tôi làm lính trận
lúc chạm mặt quân thù máu bê bết đầu xanh
sao vẫn cố trườn lên nghĩa khí?
Cỏ mọc
một đêm tựa một kiếp
nhập vào để xuất
ngựa hí rung chuyển dịch quanh một điểm
dưới bầu trời tí hon bao phủ tột đỉnh
Tản mạn: Huế Mùa Hạ
buồn vì từ đây sẽ mất hẳn cảm giác những ngày Hạ ở xứ người lúc nào cũng nhớ những ngày hạ Huế, nhớ và giờ mới nhận hẳn ra hạ Huế là hạ của những ngày xưa rất xưa, thà là cứ nhớ về nhưng đừng tìm về ….

Bình Luận mới