Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Trồng Cây
Bạn trồng xuống một cái cây vào ngày mùng năm tết
nhưng bạn biết mình sẽ chết
trước khi cái cây trở thành cổ thụ
như ông cụ
Thanh lý ♦ Thế chấp
Chiếc áo len hai chục ngàn
Cái quần dù 18 cái túi hơn năm chục
Giá vòng hoa viếng bằng 1/10 chậu vạn thọ bên đường
Mười bức hình lãnh tụ chắc chỉ bằng cái bánh chưng
nói sau ngày 8 tháng 3
sau lưng đàn ông . . .
vẫn rất thường đàn bà ẩn hiện
. . .
còn sau lưng đàn bà là gì?
Đồng dao
Hắn nhìn. Một cái nồi đỏ au như máu. Hắn có cảm giác bất an như người ta đang đánh lừa để bắt hắn ăn món gì thật kinh hãi. Hắn thấy chóng mặt, buồn nôn. Hắn nhắm mắt, thấy một nồi lẩu màu máu đang sôi. Họ đang nấu những con mắt của gấc. Hắn gắng hết sức đứng dậy và đi ra ngõ.
hồ như
lúc đá nhìn sắc mặt nghiêng
những dòng tơ buổi chiều chạm thấu đáy
gương xanh. và nỗi buồn con nước mênh mang tư lự
Sa Pa – cuộ;̣c gặp gỡ im lặng
Sa Pa vang tiếng kèn môi
/lạnh buốt nỗi cô đơn/cảnh vật đông cứng
Trải rộng ra
Niềm bí ẩn nguyên sơ cuộc sống
Sáng Tạo, Sao Nằm Nơi… ♦ Di Sản Đầu Lâu
Đời người khi tử biệt chỉ để lại xương sọ. Có cảm thấy điều gì tàng ẩn ở điểm này?
Nếu trái tim quan trọng, sao lại cháy bốc hơi. Nếu con mắt, cái lưỡi, bộ sinh dục quan trọng, sao lại cháy không còn dấu tích.
Học phép khai căn
có cái gì cồm cộm trong lời tỏ tình ngày Valentine
như hạt sạn trong miếng cơm cháy thời bao cấp
một lời yêu thương ngả giá
năm trăm triệu
Character Sketch ♦ First Fatigue Song
You don’t have enough patience to love me
Since I’m more boring than a novel
I’m a dramatic script
That goes on forever.
bờ kia- phần 13
Khi vượt ranh giới chia hai phần đời, không một ai lại bình thản ngay khi con nước chỉ gợn lên chút hoài vọng những ngày đã qua. Chà cười, nay oang oang:
– Đây là giữa sông, chục thước nữa thôi thuộc giang phận Bờ Kia rồi. Chúng ta sắp vào bến Tự Do…
Bè lướt tới nhưng bỗng nhiên quay ngang, chòng chành, mất hướng.
Chuyến tàu năm ấy
Em hiển hiện cùng cơn mộng
Đèn bão nhỏ tim
Điểm hút của vô cùng
Chuyến tàu dừng lại bình an
Ai biết gì khác nữa
Tiễn Nhau Hẫng Giữa Chân Mày
Kim cương dậy buồn cổ tích
chiếc nhẫn ngừng nói với ngón tay
đồng cảm sẽ quyến rũ băng tuyết
thư viện ký ức đặt những con sóng lên kệ
thanh lâu
đừng có hẹp hòi làm đứt dòng nghĩ
100 ngày con chữ ra khơi
lúc mảnh trời xanh nằm vắt chân chữ ngũ
buồm gió no [thơm] 1000 mụn vá đời
Chợt xuân
Gió phương Bắc vượt biên vào “định hướng”
tiếng pháo đì đoàng chạy trốn ngõ hẻm
xe giấu còi, người dắt díu nhau ngược hướng gió thổi
nụ nhỏ quá. không làm nên mùa xuân
những hạt mưa tục huyền
ngờ ngợ lăn
trong tâm cảm chùm sáng nhá nhem
bước chân người về chưa lần hối hả
Chuyện con ruồi
Nhớ quê xưa những tiết trời nồm
ruồi bu cả khi ngủ
lũ trẻ con vẫn lồm cồm lớn lên
chẳng mấy khi bệnh tật
Tiếng Kêu Tết Mậu Thân Huế 1968 – Berkeley 2015
Trong bài “Tựa Nhỏ: Viết Để Chịu Tội” mở đầu sách Giải Khăn Sô Cho Huế, tôi có viết rằng chính thế hệ chúng ta, thế hệ của tôi phải chịu trách nhiệm về cuộc tàn sát Tết Mậu Thân cũng như cả cuộc nội chiến. Tầm nhìn thế hệ không phải phân biệt tả hữu, Nam Bắc. Sau đó là lời mời gọi cùng đứng trước bàn thờ ngày giỗ.
CÂY SÀI GÒN
Cơn điên mùa hè thổi tới. Bạn cảm nhận trong thứ tiếng khàn khàn: một chuyện gì khủng khiếp sắp xảy ra. Đó là một mùa hè nóng như thiêu đốt. Nhiều ngày không mưa, không khí đặc lại, trời mờ mờ, lá khô rơi xuống không chạm đất. Máy móc gầm rú khắp ngã đường. Khi những cây cổ thụ trăm năm, đã từng sống sót qua bão táp, qua bọ rầy, sâu, nấm, độc tố
Những Giấc Mộng Bị Cắn Vỡ
khi thức dậy sáng nay tôi vẫn nghĩ là mình đang sống trong giấc mộng
nhưng giấc mộng ấy đã bị cắn vỡ
bằng hàm răng nhọn của những con sóc
Dài dòng! ♦ [Không đề]
Anh lượm giọt nước mắt cuối cùng của tôi còn sót lại trên vai anh. Cất vào bóp. Bỏ túi. Bước xuống giếng. Và chìm!
Có một thời chúng ta (7)
Một cái chai dốc ngược
đã trút tôi ra khỏi thế giới. Xúng xính đi lại
trong bộ da lộng lẫy. Mùa hè như cái vỏ xe hơi cũ
mắc cạn trên xa lộ.
Từ trại giam đến trại Guam (III)
Nhà báo Hồ Văn Đồng, chủ nhiệm báo Quyết Tiến ở Sài Gòn trước 1975, cho biết có lần gặp một người trong tù từng trở về trên tầu Việt Nam Thương Tín. Anh hỏi chuyện, bỗng người ấy chổng mông, nói, “Trước hết, anh hãy đạp tôi một cú thật mạnh, để trừng phạt cái tội ngu xuẩn của tôi, rồi tôi sẽ kể anh nghe.”
CUỘC TRỞ VỀ NGUỒN CỘI CON NGƯỜI
tôi cố để không cười nhạo, không khóc than những hành vi của con người, cũng không thù ghét chúng, nhưng để hiểu chúng.
BENEDICT …
Chàng trai tử thi và nỗi bất an mê sảng
Chàng trai mang cơ thể tử thi chết ở độ tuổi 25 hì hục lau dọn mùi thối rữa toát ra từ thân xác mục nát
Và không quên dùng nước hoa mùi con người để ngụy trang
Không ai nhận ra sự thật này
Ngoại trừ tôi

Bình Luận mới