Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Tổ sư cái tháng chạp sầu
suốt ngày mơ màng sa vào mỹ nhân kế
mà chẳng có đứa nào đủ dã tâm bẫy sập mình
buồn vô hạn
suốt ngày lên mạng chửi bới chính quyền
đếch thằng công an nào quan tâm
tiếng thét của ngã
bữa nhậu quên đời
tiếng thét lên ngôi
ngồi chễm chệ trên chiếu nhậu
điệp khúc thét gào
tử nạn chữ
những con chữ xếp bằng – ra lối
kiết già – mang máng mùi tạp lai giao cấu không cùng loại
cuộc chửa đẻ ngoại tình lén lút phạch phò đạo chích
tâm chữ nảy lung tung trong nồng sực giả cầy – lạch bạch
CON ĐƯỜNG CỦA RƯỢU
Lửa là thứ cốt tử trong mọi sự vật. Nó mà xê xích, gia giảm một chút, thì trong chưng cất rượu sẽ sinh khê nhạt, còn trong cuộc nhân sinh rất có thể là làm cho huy hoàng lộng lẫy thành ra điêu tàn
Suy nghĩ tháng chạp ♦ Một đoạn… ♦ Khát vọng vô tâm
Bao nhiêu cái nếu không giữa cuộc sống này
Nếu không có điều nọ thì cũng không có điều kia
Nhưng suốt đời
Ta đi tìm gì
Những mảnh rời (76-97)
Một bản sao mới của sự sống
khi người ta muốn nhân bản
những chú lính chì biết đánh trận khi còn ở nhau thai
Hai mươi bài thơ tình yêu: Bài 15 & Bài 20
Anh thích em lặng thinh, tựa như em đang vắng mặt,
Và em nghe thấy anh từ xa, và âm thanh anh không với đến em.
Giống như đôi mắt em đã bay xa mất,
Nói
Là những ngày chiếm đóng, của nắng
phải đi qua
trong cổ tuyến dục vọng từng trào vọt
rút triều xuống
Nói chờ tết ♦ Xương xanh
quái- em đã duỗi người
di chuyển khỏi trung tâm
bên mép rìa sống- chết- ngồi bức bách
nom cực hiển lộng
Trăng hư huyễn
Trăng bắt đầu ăn thân thể nàng
Khỏa trong vườn. Khối ngọc rơn mình
Tóc mủn một làn hơi cổ thạch
Trăng tuôn mê dại phút hòa tan.
ĂN BÁM KẺ CHẾT
Tháng tết. Mùi chết chóc nhuốm cả phố nghẹt thở. Ai cũng phải mang khẩu trang ra đường. Có người đi đưa tang về, mấy ngày sau thì chết. Lúc liệm, mới biết sau lưng có một vết đen, như vết chàm.
những cái miệng
những cái miệng
biết phát ra thứ tiếng nói của loài người
nhưng đang đánh đu ngoài hộp sọ
đùa giỡn với những ngôn ngữ tiên tri
Phía ngoài đặt định
né lệ thường, em bước ngang
công khai tư riêng với
người mà cả phe ném nhìn
đối tượng
Bí Mật Tình Yêu Không Có Trong Thơ Tình
Chắc em còn nhớ: Ở Tuy Hòa có hè phố vắng đêm cuối tuần, đưa em đi, lần đầu hai đứa hôn nhau, vụng về xém ngã. Phố Tuy Hòa có vỉa hè bắt đầu, nơi mưa gặp sông, nơi nước ngọt hòa nhau thành nước miếng, chảy vào máu, theo xuân hạ thu đông, vượt thăng trầm hướng về thế giới tình yêu.
BIẾT GỬI VỀ ĐÂU
Nhân vật nữ của truyện ngắn này hiện sống không khác một nữ hoàng, sở hữu chủ một kho tàng ngọc ngà châu báu của Lesotho (trước năm 1966 là Basutoland), một xứ sở nhỏ bé ở Nam Phi, có núi non trùng điệp bao quanh.
Ngày cuối năm
Ngày cuối năm, ngày ngựa nghe “hội thảo” độc đáo
ngày vui của đám cỏ
ngựa chạy
ngựa hí
Người dưng
bỗng dưng mình hóa người dưng
đi giữa hai hàng chông
nhọn
đi giữa những gã thầy phù
bùa chú khét lẹt
Tản mạn mùa sinh tôi
những âm thanh nghe được đầu tiên trong đời
là tiếng heo bị chọc tiết cho đám tất niên
sau đó là tiếng rao của đám bầu cua tôm cá
đời đến giờ
chưa ra ngoài canh bạc
10 Ngày Trong Vùng Bốn Góc – Four Corners Area
Vùng Bốn Góc, Four Corners Area, nằm ở Tây Nam nước Mỹ, là nơi bốn tiểu bang Arizona, Utah, Colorado và New Mexico gặp nhau, độc nhất trên đất Mỹ, và cũng là nơi tập trung nhiều công viên quốc gia nhất
Nhân đọc bài thơ “Về đau, đâu là” của Lữ Quỳnh
Nhịp bàn tay nhịp bàn chân
Nhân gian hệ lụy cũng ngần ấy thôi
Câu thơ bầm bụi giữa đời
Bụi bay hay ý trong lời chìm sâu!
KẺ KHÔNG NƯƠNG NÁU
Bản thảo của tôi gửi đến nhiều địa chỉ và luôn mất tăm. Mấy mối quen giờ cũng không lấy bài của tôi nữa. Thư tôi gửi về quê nhà đều không thấy hồi âm. Điện thoại họ không nghe nếu biết tôi gọi về, giờ đây thư họ không nhận nữa. Mấy chỗ quen biết tôi không nhờ cậy được gì. Vài lần ăn chực là quá đủ để tôi tự thấy bẽ mặt
Đốt Sên ♦ Viết Cho Đêm Nô-en ♦ Như
Cũng như bây giờ mỗi khi rảnh rỗi
tôi lên mạng đọc một vài bài thơ
của một vài tác giả
tất nhiên tôi không thể đá
Một phía, giấc trầm tích
gã nát rượu bất ngờ tóm lấy cái bóng tôi
chạy băng lên sườn đồi
như một tên cướp
Hai mươi bài thơ tình yêu: Bài 1 & Bài 16
Thân thể của người đàn bà, đồi trắng, đùi trắng,
Em trải như một thế giới trong thái độ khuất phục.
Thân thể hoang dã quê mùa của anh cày xới em
và dấy lên từ những độ sâu của lòng đất.
bờ kia- phần 11
– A, tôi cũng từng lướt blốc Anh-giáo! Hay đấy, vụ phá đền Ngọc Trần hình ảnh rất …thuyết phục! Tôi phải ra cà-phê Internet mới vào được blốc, thú vị nhất là blốc AnhBaSàm, Blốc Tễu, Nhát sĩ Tô Hải, rồi Quê Choa…Tuyệt vời đấy!
Anh-giáo có cảm tình ngay với Chà, chuyện trò một thôi, nói về tình cảnh mình rồi hỏi về Bờ Kia :
– Thế là vượt biên như hồi 80 à?
di cảo tháng chạp
em lội qua những đầm lầy ngôn ngữ
khoác lên từng con chữ bộ đồng phục đen
trong bóng tối niềm hân hoan run lẩy bẩy
mùa đông đánh tráo linh hồn của một chiếc lá còn sót lại cuối mùa

Bình Luận mới