Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Ta hơn em hai mươi tuổi
Thời gian như cây chổi quét đi rác rưởi
Ta hơn em hai mươi tuổi
Chính vì vậy mà ta có thể
Dốt hơn hai mươi năm, hoặc hơn thế nữa
niềm cay đắng tao nhã -cho Khách sạn Cô Liêu & LL- (*)
những tưởng, thứ tự đó sẽ dày lên chút một. hắn đi tìm điều gì, trong ngôn ngữ bản gốc đã nhoè đi và âm vị mới xuất hiện. những mẫu tự này từ rời xa thân xác của chúng để tìm một cơ thể mới hơn, phù hợp với mất mát hơn.
Mùa đông xưng tụng
đôi môi tật nguyền ngồi thiền trên quỹ đạo đức tin
những hoang hoải mọc mầm nơi hẹn thề cằn cỗi
tiếng nói em trần truồng chỗ sâu chỗ cạn
ký ức ám khói bất ngờ phục sinh
NHẬT KÝ DÃ QUỲ
Tôi lựa vài bông, phủi sạch những con kiến trên đó, cho vào miệng nhai ngấu nghiến. Ăn cũng được đấy, cũng no bụng. Tôi đã nghĩ , lúc nào đói bụng mà không có thực phẩm của con người, tôi có thể giải quyết cho cái dạ dày như con dê, con bò, con ngựa.
Họ không có được cảm giác của ngày tận thế
như biển đã xâm thực cả ngàn năm cát gió
núi sẽ trôi
và câu thơ sẽ không dừng lại ở đâu đó
tự tận
Mượn ý trên chuyến đò
một ai đó đã nhặt hòn sỏi ném mạnh xuống sông
quầng nước cười ngả ngớn loang lớn dần
con quạ đực giật mình vỗ cánh bay
giấc mộng nhỏ rút đầu vào chiếc lỗ tò vò im ắng
CUỘC CHỐNG TRẢ ẢO ẢNH
hóa ra thôn mộ đình là một đất nước, tôi cảm thấy sợ hãi thật sự vì tự dưng lại rơi vào một đất nước có cuộc sống vừa thế tục, trần trụi, vừa bàng bạc một thứ tinh thần sùng tín lung linh bí hiểm, có thể trong một phút giây cực đoan nào đó người ta sẽ giết tôi chết mất,
Viết cho hoang tàn đầu năm
sài gòn
nơi tôi đặt hơi thở
nơi nhắm mắt, mở mắt
nơi cố tìm thứ tôi không đánh mất
cố tự hào về những điều không thật
Điều đáng kể ♦ Kẻ khác ♦ Hình nhân
nếu được chọn một công việc trong những ngày không có gì để làm
tôi sẽ là hình nhân rơm rạ ngoài ruộng lúa
canh giữ cho mùa màng
đọc Oliver Sacks- bác sĩ thần kinh và người cầm bút
Tôi chưa bao giờ gặp ông, nhưng cảm thấy bàng hoàng sau khi đọc bài Cuộc đời tôi ông viết trong trang xã luận của New York Times. Ông đã dùng cùng nhan đề của bài luận ngắn triết gia David Hume – cha đẻ của triết thuyết khai sáng ở Anh -.
I never met him, but was quite shaken reading his My Own Life in the New York Times Op Ed page. He uses the same title as the brief essay David Hume – forefather of British enlightenment –
Aphrodite
Aphrodisias cuối thu. Mùi sữa và mùi hoa hồng như cố ấp ủ cho cổ kính không tàn phai theo năm tháng. Và tự nơi cuối trời như có ai đó đang vẫy tay về phía cổ xưa, gào thét. Aphrodite, ta cứ muốn sờ lên từng hơi thở của em, ta cứ muốn chính mắt mình nhìn thấy thịt da em.
Hiện Sinh Của Cơn Say Sống Lại
ta ngậm những nhụy hoa câm nín
thân thể cây bàng run rẩy
dưới đám mây trắng
đầu vú nàng biết mọi ngôn ngữ
SÓI NÂU
Nó không có quá khứ. Lịch sử của nó bắt đầu với Walt và Madge. Nó đến từ phía nam, nó rõ ràng chạy trốn, nhưng họ không biết gì về người chủ cũ. Bà Johnson, người hàng xóm gần nhất và người cung cấp sữa cho họ, tuyên bố rằng nó là chó Klondike. Anh của bà đào tìm những lằn vàng đông cứng ở xứ sở xa xôi đó, và như thế bà tự cho rằng mình có thẩm quyền trong vấn đề này.
Mùa hái kịch ♦ Chia tay ở K
Chúng tôi ôm nhau rất gọn
Trong cánh tay mùa thu và thì thầm những lời thừa thãi
Mà đáng ra chỉ cần một ánh mắt lặng nhìn,
ta có thể lừa được nhau
Chiếc hài đi lạc
điều gì đó đặt hoàn hảo vào con số
qua chiếc hài kia của cô gái
vào khung hình mới
làm ứng cử viên cho cuộc thi hoa hậu thế giới
Trừ ma ♦ Thiểu số chuẩn ♦ Thế hệ thứ hai
Họ đào tạo lũ trẻ thơ
cách hái trăng rằm dễ như trở bàn tay.
Tuyệt đối không chấp nhận
thứ ước mơ lè tè thấp hơn ánh sao trời.
bờ kia- phần cuối
nghe đâu đó có tiếng cười lanh lảnh. Bè quay ngang, chòng chành. Và rồi xoay vòng như một con bông vụ. Đàn quạ đen cũng bay vòng vòng, trồi sụp như chiếc bè trên mặt nước sông nổi xoáy. Chà thét, chèo đi, chèo nữa…Nhưng cái sức mạnh vô hình vô tướng vẫn đấy. Cô Đồng đứng bật dậu, tru tréo:
– Đây, hiến cho Thủy Thần một người đây!
Chuyện ghi lại trong sách
khung cửa đâu có hẹp
trên các gáy sách u sần lịch sử
từng chút vốn liếng thời gian phải è cổ mang nặng
chẳng thiếu những cuộc tháo chạy
Đêm
Đêm như thủy ngân trên mặt gương
Lóng lánh dịu dàng màu độc dược
Bóng không gian chập chờn lạnh buốt
Mơ hồ trôi tiếng nhạc đưa ma
Thơ tháng Giêng
Giọt nước mắt đã tạnh khô
Tiếng kêu than vắng lặng
Tôi tới dâng nàng
Đóa quỳ dứt một mùa ẩm ướt
CON MỒI
Gã không phải kẻ sành ăn, hễ có thịt mèo là gã sướng. Từ mèo con, mèo trưởng thành, tây hay ta, ba tư hay lông ngắn, mun, vàng, mướp hay tam thể…Gã đều xơi tuốt. Nhiều hôm, do hết tiền gã phải xin nhỏ ông chủ quán số thịt các thực khách ăn thừa. Những quán Tiểu Hổ thường trá hình, và
Những chuyến xe đời
chẳng có gì ngoài những vòng quay
cho mặt đất gọi tên con đường
tôi nghe mùi hương của bụi
ngấm từ chiêm bao

Bình Luận mới