Bài thuộc thể loại: Sang Việt ngữ
Sự tĩnh mịch của đợi chờ ♦ Một đồng xu cho người đưa đò
Năm tháng bò qua như những con bò cạp.
Trong choạng vạng và những cái bóng dài ngoằng của quá khứ em đã
nằm bên dưới xương sườn anh, em đã
ở giữa cặp chân anh, em đã
ở trong tâm tư anh.
Một trăm cảnh núi Phú Sĩ
Nhiều lần khi tôi lặng ngắm cái vẻ đơn giản vô song của cái hình trụ đứng, cảm thấy quả thật ngọn núi chắc chắn là tặng vật của Phật Di Lặc. Nhưng cái tặng vật này với vẻ biểu hiện vô song gần như không thể nào chịu nổi của nó lại khiến tôi nghĩ rằng có một cái gì sai lệch…
Ta đang lắng nghe Istanbul
Ta đang lắng nghe,
Chợ Grand Bazaar mát mẻ,
Cổng Mahmutpasha líu lo
Những con bồ câu,
Khoảng sân trong rộng rãi,
việt nam khai quốc: KINH TẾ, XÃ HỘI & VĂN HOÁ VIỆT NAM DƯỚI ÁCH ĐÔ HỘ CỦA NHÀ ĐƯỜNG (chương 5, phần 6)
Mặc dầu Giao Châu tương đối dễ bảo dưới chế độ nhà Đường, những châu … như châu Phong, châu Ái và châu Hoan đã sản sinh được hàng loạt những lãnh tụ nổi dậy và kế tục nhau đưa phần lớn thế kỷ 9 vào một cuộc đối đầu kéo dài và nhiều bạo động với nhà Đường ….
Liệu Việt Nam là đối trọng mới của Mỹ với Trung Quốc?
Lạc giữa hàng lối mới về địa chính trị và gia tăng căng thẳng giữa Mỹ và Trung Quốc ở Đông Nam Á, đó là thực tế khiến Việt Nam bị lâm vào thế khó xử về chính trị. Có một câu nói trong giới chính trị ở Việt Nam là nếu nhượng bộ Trung Quốc thì mất nước, nhưng nếu đi theo Hoa Kỳ thì mất Đảng.
Nhưng Hôm nay Đá Thét gọi Chúng ta
Đừng sống mãi với
sợ hãi, buộc vào ách
Của ngu đần.
Chân trời cúi rạp
Nhường chỗ cho ngươi đặt những bước chân
Lên những đổi thay.
Kính Mừng Maria Đầy Ơn Phúc
Dù có tàn bạo hay bốc đồng bao nhiêu, họ cũng không bằng một nửa mẹ. Suốt mười năm con ở trong tu viện, sống hầu hết luôn cả những ngày nghỉ lễ trong đó, theo yêu cầu đặc biệt của mẹ, trong khi mẹ tuốt lại những sợi chỉ trong đời sống xã hội rối rắm vì cái tai họa mà mẹ luôn luôn ám chỉ là sự có mặt của con trên cõi đời này.
Nụ Hôn Đầu
Cuối năm học, tôi vỡ lẽ là tôi không vô hình như tôi lầm tưởng. Tôi học được một bài học về bản tính con người – sự tán tỉnh nịnh nọt bao giờ cũng để sót lại một cái mùi, một thứ mà chúng ta đều được trang bị để có thể phát hiện, và cho dù nó mơ hồ đến độ nào, chúng ta đều có thể phát hiện cái nguồn nơi đã phát ra mùi này.
Những gã đàn ông / Men
họ thít chặt lại. Chỉ một chút. Lần
thít chặt đầu tiên thật dễ chịu. Một lần ôm nhau nhanh chóng
thật mềm vào trong sự không thể chống đỡ của bạn. Một chút
rồi sâu hơn. Nỗi đau bắt đầu. Vặn xoắn
Thơ Mỹ trong thế kỷ mới
Nhưng tiên đoán con đường tương lai của thơ cũng giống như cố gắng tiên đoán thị trường chứng khoán (Wall Street là nghề tay kia của tôi). Cả hai liên tục kháng cự lại việc bị chụp bắt theo cách đó. Và thơ thì còn hơn nữa bởi vì nó phát sinh từ một điều gì không thể uốn nắn được trong hồn người. (Thơ—nhờ ơn Chúa—là con vật luôn luôn vuột thoát.)
Việt Nam khai quốc: Biến động chính trị thời nhà Đường (Chương 5, phần 5)
Khó mà đánh giá được mức độ của cuộc nổi dậy vào năm 767 bởi vì có quá ít tài liệu còn giữ được đến nay nhưng chắc là phải có thiệt hại lớn …. Hơn nữa việc phải gọi quân từ ngoài đến cứu viện cho thấy là Đô Hộ Phủ đã bất lực. Mặc dầu thời gian của cuộc nổi dậy không dài, nhưng phần tư thế kỷ kế tiếp đó đã cho thấy việc cai trị của nhà Đường ở Việt Nam bị gián đoạn.
Sâu hơn / Deeper
Cô muốn anh từ đằng sau cô, vị trí
của tin tưởng, gạt bỏ những nghi ngờ
điều anh có thể làm sau lưng cô
và anh cũng dễ dàng giấu giếm
người anh có thể đang nghĩ đến.
Thuốc bổ / Vitamins
Có những bạn nào
cũng đang uống hai mươi ba
viên một lần, bốn lần
mỗi ngày, xin liên lạc với tôi
việt nam khai quốc: cuộc nổi dậy năm 687 (chương 5, phần 4)
Đường biên giới giữa Việt Nam với phần còn lại của Đông Nam Á cũng chính là đường phòng thủ quân sự được duy trì rất tốn kém, cả về vật chất lẫn nhân lực, đối với nhà Đường kể từ sau cuộc viễn chinh của Mã Viện gần bảy thế kỷ trước đó cho đến khi Mai Thúc Loan đem quân Bắc tiến.
Sách Chỉ Nam Thi Ca Mới
1 Nếu ai thấu hiểu một bài thơ,
anh ta sẽ có nhiều bất trắc.
2 Nếu ai chung sống với một bài thơ,
anh ta sẽ chết trong đơn độc.
William Burns
Đó là thời kì đen tối buồn thảm trong đời tôi. Tôi đang phải đối phó với chuyện khá thô bạo trong công việc. Tôi thấy chán nản đến cực độ, mặc dù cho đến thời điểm ấy tôi luôn luôn miễn nhiễm với sự buồn chán. Tôi cặp một lúc hai ả đàn bà. Điều ấy, tôi nhớ rõ. Một ả đã lớn tuổi—phải trạc tuổi tôi—còn ả kia chỉ lớn hơn cô bé gái một chút.
Đụng độ ♦ Học hỏi ♦ Cờ Mỹ
Không cờ nào chạm vào cờ ta năm nay.
Cờ ta ăn cờ chúng nó. Cờ ta thét,
“Cờ, cờ,” trên khắp bầu trời—
bầu trời giờ đây là của ta, biển năm nay
ao ta…
Một bà già… ♦ Thơ là sức phá hủy ♦ Người mang đồ
Phải có nó hoặc không có gì.
Nó là cái để có,
Con sư tử, có con bò đực trong ngực,
Để thấy nó đang thở nơi đó.
Nhảy Tango
Quay cuồng thâu đêm tới sáng đời tình họ khoét trên mặt những nếp
sâu tuyệt vọng
những milongueros phơi bày lịch sử Argentina
trên mặt mình
Ảo thuật cho Houdini
Điệu nghệ hắn cuộn tờ giấy. Mỉm cười,
Hắn nắm tay lại. Nhưng lúc ấy Sự Thật
Chiếm sân khấu của người diễn viên, như đôi khi đã từng.
Khi hắn mở bàn tay ra lại,
Loa Phóng Thanh Trong Những Ngôn Ngữ Khác Nhau
Nhưng như Ben Trần, như Andrew Lâm, như Lê Thị Diễm Thúy, chúng tôi nói về quá khứ với những tinh thần khác. Chúng tôi không phải là những cái loa phường. Và những cái loa này thì không nói năng như chúng tôi.
Người đàn bà củ hành ♦ Bà già
Bà già, nằm ngủ ngửa,
kéo đầu gối lên và đẻ ra
một căn nhà trống. Bà đá văng
chăn và tấm trải và kéo áo lót
Edith Grossman, người dịch tác phẩm của Garcia Marquez, bênh vực nghệ thuật dịch
Dịch có thể cũng lâu bằng, hay lâu hơn, thời gian viết một quyển sách. Nghệ thuật dịch, Grossman và các dịch giả khác đều nói, không phải chỉ tìm chữ thích hợp. Dịch là sự kết hợp của chữ nghĩa và âm nhạc, trung thực và cảm giác, cùng với sự quân bình để không bị rơi vào tình trạng bị áp bức quá mức bởi nghĩa đen … hay quá sáng tạo mà đánh mất … tác giả.
Ghệ của _____
Hồi ở trung học cấp dưới, tôi muốn
bị sở hữu
bởi một danh từ
sở hữu cách, sở hữu bởi một danh từ —- riêng,
không nói những lời để tương lai hối tiếc
sự chuyển động của đại dương như những con sóng sụp đổ trong
câm lặng của em. như em chầm chậm bắt đầu mất trí
trên các ngôn từ không bao giờ chạm đích
và như mọi lưỡi dao có bao giờ chạm được vào mạch máu
Những Điều Họ Đeo Mang (phần 2)
Họ mang tất cả những hành trang tình cảm của những người biết có thể một lúc nào đó mình sẽ chết. Tiếc nuối, sợ hãi, yêu thương, nhớ nhung – đó là những điều không cụ thể, nhưng những điều không cụ thể cũng có thể chất, trọng lực riêng, chúng có sức nặng cụ thể.
Những Điều Họ Đeo Mang (phần 1)
Họ mang bộ cờ, bóng rổ, tự điển Việt Anh, phù hiệu của cấp bậc, huy chương đồng và Bảo Quốc Huân Chương, những cái thẻ nhựa có in điều lệ qui luật. Họ mang bệnh sốt rét và tiêu chảy. Họ mang chí, ghẻ chốc, đĩa, rong và nhiều loại rau rễ rữa thối mốc meo. Họ mang mặt đất–Việt Nam, nơi chốn, đất đai- một thứ bụi khô màu cam đỏ bám đầy giày bốt, quần áo, và mặt mày.
bốn giờ sáng
giờ từ đêm sang ngày.
giờ từ bên sang bên.
giờ cho kẻ quá ba mươi tuổi.
giờ quét sạch đến tiếng gáy của gà.
giờ trái đất phản bội chúng ta.

Bình Luận mới