Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Các Số Da Màu định kỳ

tháng tư & một tấm hình

18.04.2007

Và khi thiếu không khí
Chúng ta đâu cần họa sĩ
Mà chỉ tự mình nhìn thật kỹ
Một tấm hình

The Lamp and the Heart

18.04.2007

 
Translated by the author
A person talked to a friend, “I had a lamp that was never lit, its kerosene chamber still full. Then one night the shadow came, approaching the lamp aggressively. In a few …

Sảng khoái

18.04.2007

 
Trên métro. Ngồi cạnh tôi là một cô gái tóc highlight nhiều màu, mặt gắn nhiều hạt ở mũi, tai, môi và lưỡi. Có thể còn nhiều hạt ở nhiều chỗ khác nhưng tôi không …

Chiến tranh quanh bàn cơm tối

18.04.2007

 
Cả nhà căng thẳng tranh cãi về định nghĩa của từ chiến tranh.
Bố lý luận: Chiến tranh là kết hợp giữa hai từ giao tranh và chiến đấu. Khi hai hoặc nhiều phe bất đồng …

Lý Do Tôi Bỏ Người Tình Mỹ Trắng

18.04.2007

anh ta bảo tự do miễn phí.

Chiến tranh trên cánh đồng hoa tu-líp

18.04.2007

 
tặng chị Trần Mộng Tú
1.
Những cái chết âm thầm đang xảy ra ở Skagit trên những cánh đồng hoa tu-líp. Rất tang thương và đẹp áo não, lần đầu tiên người ta thấy hoa tu-líp …

Giống nhau / Hai quả núi

18.04.2007

Giống nhau
Ngày mai tôi có hẹn với Dr. Nguyen, một bác sĩ phụ khoa, mỗi lần gặp ông này tôi luôn có cái cảm giác khó tả. Ghê ghê. Sợ sợ. Thinh thích. Trên sống …

Ba Người Lính

18.04.2007

 
 

Câu hỏi khó nhất
Những người lính hải quân hỏi tôi. “Chừng nào tụi tui mới được tắm?” “Trung sĩ, ông nói ‘Chào buổi chiều’ lần nữa như thế nào?” “Trung sĩ, tôi lấy thêm dầu …

Kurt Vonnegut và Những Thành Phố của Tro Bụi

18.04.2007

Đối với tôi, chiến tranh Việt Nam đã được Hoa Kỳ hợp thức hóa, và nó cũng không vớt vát được điều gì. Không như Bắc Việt, tôi không coi chiến tranh này như chiến tranh xâm lăng của người Mỹ, và tôi cũng thấy khó chịu khi người Mỹ bày tỏ mặc cảm tội lỗi và cố xin lỗi tôi về những gì họ đã mang đến cho quê hương và xứ sở tôi. Tuy nhiên, tôi cũng không thể tránh nỗi căm phẫn khi còn nhớ, cách đây 30 năm trước, Jimmy Carter (một vị Tổng Thống Hoa Kỳ được ca ngợi qua nhiều thành tích nhân bản của ông), đã tuyên bố: “Chúng ta không nợ Việt Nam chuyện gì nữa. Sự tàn sát đã nghiêng ngửa ở hai bên.”

speechless

18.04.2007

Chấm cách diễn xuất, hắn quả là một nhân vật Hoa Kỳ, giống quá nhiều kẻ khác để so sánh. Tập tạ, gân guốc, với tóc được tông-đơ sát đầu, đội mũ đen có lưỡi kéo sau gáy, mặc T-shirt đen, hắn đã gia nhập Đội Binh Một Người, sẵn sàng ra trận. Cứ cho tụi nó ló mặt ….

Có thực và khiếm khuyết

18.04.2007

If Vietnam is a tattoo, then I would prefer to think of it as an S that spans the hollow between my breasts or that hooks around my belly button, a beautiful green dragon that I placed there all those years ago, my secret scar to keep.

Nếu Việt Nam là một vết xâm, tôi thích nghĩ về nó như một chữ S căng giữa trũng sâu hai bầu ngực hoặc như dấu móc chung quanh chiếc rốn của tôi, một con rồng xanh tuyệt đẹp mà tôi đã in khắc nơi đó nhiều năm, một vết sẹo bí ẩn để cất dấu.

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 8)


♦ Chuyển ngữ:
18.04.2007

Thú thật, tôi không hiểu điều gì nơi cô khiến tôi phải thương xót hay mê đắm, ngoại trừ cái màu da đen rất Miên của cô. Tôi hoàn toàn không có một chút ý thức nào về màu vàng của da mình, nhưng màu đen làm tôi nghĩ đến một da màu khác. Và nó quyến rũ tôi vì sự khác biệt đó. Hơn nữa, ở cô, tôi cảm nhận được một thế giới khác, không phải thấp kém mà là nguyên bản.

tháng tư câm

18.04.2007

Tháng Tư. Ngày đầu tháng là “Ngày lỡm” (April fools’ day). Ngày cuối tháng là ngày kỷ niệm chấm dứt chiến tranh Việt Nam/Hoa-kỳ. Phải chăng ai đã đùa tinh quái và dân tộc Việt Nam mắc lỡm. Hơn hai mươi năm tương tàn và ba mươi hai năm ly tán. Thiền sư Nhất Hạnh trở về lập đàn giải oan cầu vong linh hàng triệu người chết siêu thoát, và mong tám chục triệu người còn sống hoà giải bắt tay nhau. Thế nhưng không được nói, không được nghe, làm sao được hiểu?

Theo Chân Những Người Tỵ Nạn – Phần 2

18.04.2007

Theo các thày ở trường Đảng – nói với nhau ngoài lớp học mà bọn chị nghe lỏm được – thì chả có quốc gia nào trong 13 nước xã hội chủ nghĩa là con chính thức của chủ nghĩa Cộng sản. Vấn đề là ở chỗ chủ nghĩa Cộng sản không hề có con chính thức! Hoặc là nó giống cụ Ăng-ghen, không có vợ và chả có con. Hoặc nó giống ông Lê Nin, có vợ mà không có con. Hoặc nó giống Bác Hồ không vợ mà có con đồn thổi.

Thi ca nhân chứng thế kỉ 20

18.04.2007

Thời đại của chúng ta đã mất đi dàn dựng của một câu chuyện. Để gần hơn với ý thơ của Adonis, một câu chuyện mạch lạc hàm chỉ sự tiến bộ và hoàn tất. Lịch sử của thời này không chấp nhận được liều thuốc an thần của tiến bộ, hay lời hứa hẹn của hoàn tất. Lịch sử này chỉ có thể được kể lại qua những hình ảnh rời rạc; sự kiện này cho thấy thời đại đang sống qua sự lập đi lập lại một câu chuyện cũ, như đánh dấu cho sự luân hồi triền miên của địa ngục.

Tầng Trệt Thiên Đường / Ground Floor of Heaven

18.04.2007

Mặc dù nhà văn đã nhận định rằng nhiều truyện ngắn của anh không được độc giả Việt Nam, trong và ngoài nước, “hiểu chúng nói gì, kết quả là chúng [như những ‘tầng trệt văn chương’] đã bị nhận chìm giữa một biển ‘tác phẩm văn học,’” ta hy vọng, qua những bản dịch ngoại ngữ, chúng sẽ có cuộc đời văn chương may mắn và “lẫy lừng” hơn. Văn chương của Bùi Hoằng Vị, vì đã “xa lạ” ngay trong tiếng Việt, rõ ràng phủ nhận ý niệm của lý thuyết gia người Đức Friedrich Schleiermacher (1768-1834)—người đã cho rằng mỗi nhà văn chỉ có một giọng văn “đồng trinh” trong tiếng mẹ đẻ của mình, và khi giọng văn được dịch ra những ngôn ngữ khác sẽ trở thành giả tạo.

Sân Khấu Được Đánh Số 041307

18.04.2007

Kiến đồng bò quanh mắt, quanh miệng những xác chết. Chúng bò rất chậm vì bụng no căng máu. Có xác chết miệng mở ra như những con cá đang thoi thóp cố hớp những ngụm không khí cuối cùng. Có nhiều tiếng đàn bà khóc lẫn tiếng đóng quan tài.

Phỏng Vấn Nguyễn Thị Minh Ngọc

18.04.2007

Nguyễn Thị Minh Ngọc là một nhà văn, nhà soạn kịch, nhà làm phim, và nhà giáo. Cô tốt nghiệp đạo diễn sân khấu, đào tạo diễn viên tại trường Sân Khấu & Điện Ảnh Thành Phố Hồ Chí Minh và Nhà Hát Trần Hữu Trang, dạy Biên Kịch, Lý Luận Kịch và Lịch Sử Sân Khấu Việt Nam tại một số trường Cao Đẳng và Đại Học.

Mới tối thứ năm, tao nuốt trộng San Francisco

15.04.2007

Nhìn quanh, i chả khác nào con của đất; đêm về, tôi gạn đất- mày chỗ
để chôn tao.
thế là người đàn bà trong lúc ngoại tình thích đụ bằng lưỡi cũng bỏ đi;
xổng ra, ngồi …

THÌ, CŨNG CHỈ HUYỀN THOẠI

3.02.2007

thế là, hễ chợt nghĩ tới
những buổi gặp gỡ, nhộn nhịp
ra mắt tôi cứ trộn lẫn
tính cách đỉnh giữa người này,

Chuyện nhỏ thời chiến

3.02.2007

Tôi làm gã đào binh năm hai mươi
hai tuổi, nửa năm tù, ba tháng quân
trường Lam Sơn ám chướng dưới chân núi
Phượng Hoàng mây phủ. Bạn đồng đội tôi

thư tình viết muộn

3.02.2007

em bé nhỏ như đường kim mũi chỉ
vá khâu giùm chỗ rách manh áo việt nam
và có bao giờ để ý đến anh không
gã lưu lạc giữa quê người xứ lạ

chiến tranh, những điều chưa nói

3.02.2007

chiến tranh có trăm bộ mặt, ngàn giọng nói và triệu cách giết người. con người cứ sinh ra trong chiến tranh và chết đi trong chiến tranh. như thế hệ chúng ta là thực chứng không thương tiếc. chúng ta sống đã gần hết đời mình vẫn chưa nói được một lần dù với ngay con cháu chúng ta. không có sự thật ở nơi giả trá được tôn vinh

Bọn ngoài hành tinh trông nghiêm trọng

3.02.2007

Trong họ là một bụng cười
dù họ làm vẻ ngoài nghiêm trọng.
Họ, sau khi ngất ngưởng trên những quỹ đạo
để cười vào trái đất như một nắm đấm tanh tưởi,
giờ đây chơi
một trò lén lút.

lại một khúc ca buồn

3.02.2007

Anh ở phòng 13. Con số mỗi khi đọc lên là cảm giác rờn rợn bò dọc sống lưng, hệt như lúc đi qua cái mả hoang ẩn sau khúc quanh dẫn ra cánh đồng thời thơ ấu. Con số nghe là đã thấy xui. Mấy người tù bảo thế. Nghe hoài thì tin theo chứ anh ở trong đó lâu rồi và anh thấy cũng vậy thôi. Đã vào đây thì từ chỉ từ xui lớn đến xui nhỏ.

Kinh kỷ niệm

3.02.2007

 
Như một gợi nhớ về cõi sống này
với xe điện, mặt trời, chim sẻ,
và sự buông thả nhẹ dạ
của những con suối vọt cao như lũ hàn thử biểu,
và vì đàn vịt quang quác đâu …

CUỘC CHIẾN CUỘC TÌNH

3.02.2007

Em bé nhỏ mang trái tim Kuwait
Tình như hoa thả nổi mặt giếng dầu
Chàng đến chiếm bằng trái tim Iraq
Nhập cuộc tình đã để dấu thương đau

tiểu-ngâu

3.02.2007

Mái nhọn trên đỉnh dốc. Căn nhà, đúng hơn, một lâu đài nho nhỏ. Lối kiến trúc Tây Ban Nha cho nó một sức ấm, thân mật, thu vén, làm cân bằng bầu khí dầy lạnh lẽo của cả vùng. Sơn màu lá sen. Như bệt phấn giữa mặt người. Nó độc chiếm trọn một diện tích bao la nhìn từ dưới lên chẳng khác gì một chiếc ao nước đã cạn và cây non thay cho rêu đang chia nhau rất công bằng chu vi hình thoi. Phong cảnh thật quý phái và vô cùng quyến rũ.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)