Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Biên Khảo

Đọc "Lạc đạn" của Trần Thị NgH

17.07.2019
clip_image001_thumb.jpg

“Người ta có thể rung động thật trong kinh nghiệm giả và rung động giả trong kinh nghiệm thật. Như thế này: đời sống khi nhân đôi lên hay chia đôi ra đều có thể biến thành tiểu thuyết và ngược lại.”(5) Văn phong của truyện rất chân thực, mang tính trào lộng châm biếm, dắt người đọc dần dà đi theo câu chuyện một cách chậm rãi, đều đặn tựa như lật đọc từng trang của một cuốn nhật ký còn dang dở.

GIAO LƯU- RA MẮT TẬP TRUYỆN ÁC TÍNH CỦA TRẦN THỊ NGH

15.07.2019
clip_image004.jpg

Lý Đợi: Truyện của chị có cấu tứ không thông thường là vào cửa nào ra cửa ấy. Chị thì khác, vào một cửa ra một cửa, có phải là một chủ đích khi viết?

NgH: Thành thật mà nói, tôi thường khi lẽo đẽo theo nhân vật, dù đi vô hay đi ra; các chuyến đi không do tôi lập trình.

Trần Thị Ngh., Lạc đạn và mười truyện ngắn

10.07.2019

Ở Trần Thị NgH. những nét ác, nét xấu trong các nhân vật được mô tả một cách chi li. Giả dụ bất chợt, nhân vật có một thoáng nào đó thấy mình hơi bị tốt thì lập tức, cô ta hay bà ta phải xét lại xem cái tốt đó có thực không hay là ẩn sau nó là một hậu ý xấu xa. Thủ pháp văn chương ấy xoáy vào chỗ xét lại đó: tạo ra những nhân vật, xưng tôi, rất tàn nhẫn với chính mình và cái tôi ấy được tác giả định nghĩa như sau: “Tôi thường tham dự mọi thứ với tư cách một người không phải là tôi. Cái tôi thực sự chỉ biết rình mò những vai trò do chính mình thủ diễn.” (Lạc Đạn, trang 104).

Đặng Thơ Thơ phỏng vấn Trần Thị NgH

8.07.2019
clip_image002_thumb.jpg

Cũng có nhà văn he hé một vài sự thật về chính mình nhưng không quên chừa lại một mớ để mỗi tối còn có cái để ôm mà ngủ. Tâm lý thường tình của độc giả là loay hoay tìm hiểu xem có bao nhiêu phần trăm sự thật trong câu chuyện kể và đánh đồng tác giả với nhân vật. Tại vậy mà tự truyện rất ăn khách và Hollywood thường câu khán giả bằng cách thả mồi… “Based on a true story/dựa trên câu chuyện có thật” để bắt bóng. Rõ ràng là họ chỉ chiếu cái bóng của sự thật thôi. Đó có thể là lý do từ chiếu bóng được khai sinh

Tướng không về hưu!

2.07.2019
clip_image006_thumb.jpg

Tôi đọc “Tướng Về Hưu” lần đầu năm 1991, khi còn là nữ sinh trung học. Trước đó đã đọc Những ngọn gió Hua Tát, bị ám ảnh suốt nhiều tháng. Nên “Tướng Về Hưu” không làm tôi ngạc nhiên. Vì người đã viết “Những ngọn gió Hua Tát”, sẽ không bao giờ kể chuyện nhạt, chuyện thoảng qua, chuyện đọc rồi quên. Không ngạc nhiên nhưng tôi sốc trước cách kể đanh, lạnh, giống hạt nhân gai cứng nằm gọn giữa bột mềm nhân ái

MỘT THUỞ "TRƯ CUỒNG"…

2.07.2019
image_thumb.png

Chuyện Ngõ Nghèo lấy bối cảnh Hà Nội ở cái thời gian “sặc sụa lợn” nhất, khi người ta tưng bừng nuôi lợn, làm chuồng ngay sát nhà, nuôi ở gầm cầu thang, nuôi cả trên những căn hộ tầng cao – trong toa lét. Lợn là chủ đề của các cuộc nói chuyện, lợn kết nối các thành phần xã hội. Nhân vật chính là ông nhà văn – nhà báo Nguyễn Hoàng, do viết lách phạm cấm kỵ gì đấy mà bị cho nghỉ hưu non. Vậy là ông “lên cơn lợn”, ông lao vào cuộc cám bã vĩ đại của mình với tất cả nỗi háo hức lẫn niềm tin tưởng. Nhưng một nhà văn nuôi lợn ắt khác người, quả vậy, ông bắt đầu phóng chiếu bản thân mình và cả nhân sinh vào đàn lợn…

Mặt Trời Phía Sau

1.07.2019
clip_image005_thumb.jpg

Trong 10 tùy bút, nếu Mưa Ướt Vị Thành thành công nhất ở lối văn tâm tình thì Cung Giũ Nguyên, Tác Giả và Tác Phẩm gây tò mò. Xuống đến thế hệ thiếu niên của miền Nam vào năm 75, rất ít ai còn biết đến thầy Cung Giũ Nguyên, ngay cả mối tình với Nguyễn Thị Hoàng.

Trương Vũ viết về thầy mình với tất cả kính trọng. Một vị thầy thông thạo Anh-Pháp-Việt, một tiểu thuyết gia phá cách

ngụ ngôn giữa đời thường: việt nam giữa canada; ta giữa tây; dân tộc giữa nhân loại (kỳ 3/3)

28.06.2019

Giữa nền văn học Việt đương đại, đây là sáng tác có thể nói rất đặc biệt về đề tài – nội dung hậu chiến, xuất sắc về hình tượng nghệ thuật thể hiện, sang chấn về triết lý hiện sinh, và sáng chói về nhân văn – nhân tính. Một cây bút phải được/bị những gì để có thể “đẻ” nổi tác phẩm vẹn toàn đến vậy? Nếu “bị” thì đời ơi, sao nhẫn tâm hành hạ để chữ nghĩa phải thét lên đến thế? Giá như bt ra đời từ thời hậu Đổi mới, sẽ có cơ trở thành một “con dấu” của dòng văn chương hậu chiến tranh, nhánh “văn chương chấn thương”. (Chứ thời Đổi mới 1986 – 1992 ắt hẳn không chịu loại truyện này đâu).

Trải Nghiệm Học Thuật: Thơ Chuyển Đổi Hiện Thực (Transrealism)

26.06.2019
Music-and-destruction.jpg

Ở một điểm giao nhau giữa thời gian và không gian tạo ra khoảnh khắc thực tế của đời sống. Ví dụ, ngày 15 tháng 8 năm 2000, lúc 10 giờ 5 phút 8 giây và … thời gian đụng không gian, ngay lúc này, tức thì, là thực tế. Nếu hư cấu phá vỡ thời gian, không có thời gian, tự nhiên không gian sẽ chồng chất lên nhau.

Nghệ Thuật Hội Hoạ Đơn Sắc Trắng Đen của hoạ sĩ Trịnh Cung

21.06.2019
pic-5-tranh-_thumb.jpg

Không nghiêm ngặt như trong định nghĩa của Khoa Học, “Ánh sáng Đơn Sắc trong nghệ thuật hội hoạ” được định nghĩa rộng và sử dụng thoáng hơn là chỉ một màu. Các hoạ sĩ pha màu theo các sắc độ đậm hay nhạt trong một tông màu.

Buổi triển lãm vào cuối đời của hoạ sĩ Trịnh Cung

21.06.2019
Pic-2-DTL_thumb.jpg

Buổi nói chuyện về chủ đề và nội dung Tranh của Trịnh Cung được 5 diễn giả lần lượt lên bày tỏ cảm nghĩ và ý tưởng của mình. Nhà báo Đặng Phú Phong điều hợp chương trình đã điểm sơ về nội dung của cuốn sách “Trịnh Cung Treo Trên Giá Vẽ”. Tiểu sử, tính cách con người, sự nghiệp, tác phẩm cùng các thành công của ông được tóm gọn qua các giai đoạn sống khác nhau.

ngụ ngôn giữa đời thường: việt nam giữa canada; ta giữa tây; dân tộc giữa nhân loại (kỳ 2/3)

19.06.2019

Không dành cho những bạn đọc chuộng lối diễn tả mạnh bạo hành vi và cuồn cuộn từ vựng của Trần Vũ, hay cù cưa thổ ngữ tâm tình gái đất Mũi ở Nguyễn Ngọc Tư. Thật ra, văn chương McAmmond Nguyen Thi Tu kết hợp thuần thục 3 hình thức: văn nói kể chuyện một lèo “có sao nói vậy người ơi” ở cánh phụ nữ gia đình; văn viết tường thuật chi tiết, chính xác và khoa học của báo chí; và văn giảng chuẩn mực, bao quát, lý giải trong giới mô phạm. Chị làm chủ, thấm sâu các hình thức ngôn ngữ.

Trịnh Cung và Căn Cước Di Dân

17.06.2019
IMG-7748_thumb.jpg

Không phải ngẫu nhiên mà Trịnh Cung chọn hình thức thể hiện là hiện thực đơn sắc. Chúng ta vẫn dùng khái niệm trắng đen để ngụ ý về sự thật và phản nghĩa của sự thật. Loạt tranh này, ngoài tính truyện, còn mang tính tư liệu của giấy (trắng) và mực (đen). Như nhiếp ảnh thời sự hay báo chí, đây là công trình ghi chép, để giữ lại, để lưu trữ. Hiện thực đơn sắc, qua việc chuyển biên độ ánh sáng để tạo hiệu ứng sáng-tối còn gợi liên tưởng đến ký ức.

TRƯƠNG VŨ CON NGƯỜI SAU NỘI CHIẾN

13.06.2019

Thói quen phân biệt bạn thù thường chế ngự các thảo luận chính trị trong khi nền tảng cho những đối thoại đứng đắn là vừa thuyết phục vừa lắng nghe, tôn trọng sự khác biệt, tôn trọng nhân cách người đối thoại dù đó là người mà mình cho là kẻ thù. Sự thuyết phục nói đến ở đây là thuyết phục bằng lý luận vững chắc đi kèm với những thông tin chính xác có cơ sở để chứng minh. Sự lắng nghe bao gồm khả năng chấp nhận bị thuyết phục hay chấp nhận sai lầm. Tuy nhiên, những đức tính này có vẻ như thiếu vắng trong con người Việt nói chung

ngụ ngôn giữa đời thường: việt nam giữa canada; ta giữa tây; dân tộc giữa nhân loại (kỳ 1/3)

12.06.2019

Trong đầu bài có 2 điểm cần xác định trước, vì qua đó chúng ta dễ dàng vạch ra đường-thẳng-văn-chương truyện ngắn McAmmond Nguyen Thi Tu.

Một là từ “ngụ ngôn”. Dù xa dẫu gần, đó là hình thái thi pháp bao trùm nghệ thuật viết văn của tác giả. Ngay từ các dòng mở ở Lời nói đầu [[1]] cho tập truyện đầu tay của nữ văn sĩ, Giáo sư Larry J. Fisk đã sơ kết: “Những truyện đó, theo đánh giá khiêm nhường của tôi, đáng được coi là những truyện ngụ ngôn – không phải ở một thời điểm hay không gian xa xôi – mà là bài học cổ điển của thế kỷ 21”. Chúng tôi chịu liền! Và cũng xin được cẩn trọng khái quát cho toàn bộ sáng tác của nhà văn kể từ khi chị rời khỏi Việt Nam.

Trịnh Cung, Một kiện tướng trong hội họa

11.06.2019
Tc-tryptich_thumb.jpg

Trong giai đoạn đầu Trịnh Cung cho chúng ta thấy được những ưu tư, khắc khoải của một tâm hồn nghệ sĩ trước cuộc chiến tranh tàn khốc … Qua phần hai, sau hơn mười năm không vẽ được, ông lại có cơ hội cầm cọ trở lại, phần lớn là do chính sách cởi trói. Tuy nhiên, sự ghét bỏ một xã hội ô trọc, bất công vẫn còn đó bàng bạc trong tác phẩm của ông, dẫu rằng màu sắc có sáng hơn, hình thể có nhiều khoảng cách hơn.

ĐỌC “ĐÊM NGỦ Ở TỈNH” CỦA HOÀNG NGỌC BIÊN

7.06.2019
hoang-ngoc-bien-nguyen-dang-thuong_thumb.jpg

Truyện của Hoàng Ngọc Biên nghiêng hẳn về chi tiết chứ không về tình tiết, về giọng văn chứ không về câu chuyện, về không khí truyện chứ không về cấu trúc dựng truyện. Không có chuyện, nhưng nó có tâm tình, có bối cảnh xã hội, và đầy những ám ảnh.

Trải Nghiệm Học Thuật: Thơ (Tính) Lưỡng Cực

7.06.2019
Brain-in-bed-with-Dog_thumb.jpg

Thưởng ngoạn thơ Lưỡng Cực như hành trình du lịch. Cứ tưởng tượng bối cảnh, có hai ngọn núi ở hai đầu, chính giữa là đồng bằng hoặc thung lũng. Tác giả đưa độc giả lên đỉnh núi đầu tiên rồi leo xuống băng qua đồng lũng. Khi gần hết hành trình, leo lên đỉnh núi thứ hai, từ đó tụt xuống.

ĐÊM QUA BẮC VÀM CỐNG

6.06.2019
images-1_thumb.jpg

Trong Đêm Qua Bắc Vàm Cống, cũng như trong hầu hết thơ Tô Thùy Yên, nỗi buồn quấy động, cuốn hút, tuôn tràn, mênh mang. Nó xoáy vào chiều sâu của tâm thức. Nó chạm vào thân phận con người nhỏ nhoi trước không gian vô cùng, thời gian vô tận. Nó là những tra vấn chưa có lời đáp. Nó báo động bão tố, không phải chỉ với chính nhà thơ, mà cho cả quê hương đất nước. Tất cả đều bị cuốn phăng, chìm nổi

Y THƯ VÀ THƠ VĂN

4.06.2019
clip_image002_thumb.jpg

HĐN: Điều trước tiên, tôi xem là quan trọng, cần đón nghe anh thổ lộ: Vào thế kỷ trước anh là một sinh viên đi du học, biến cố 1975 xẩy ra, có thể ví von “qua cầu rút ván”. Tâm trạng của anh lúc đó ra sao? Một người con đi xa có mong được trở về quê mẹ đang biền biệt khuất vào bóng tối đau thương?

TYT: Tuổi thơ tôi không có nhiều ngày vui, lẽ đương nhiên, bởi thế hệ tôi lớn lên trong lửa đạn chiến tranh trên quê hương. Nhưng tôi may mắn nhờ sự hy sinh vô bờ bến của cha mẹ nên không đến nỗi bất hạnh. Khi biến cố 30/4/1975 xảy ra, tôi vẫn đang ngồi ghế lớp học tại một ngôi trường đại học xa tít mù

Mưa Ướt Vị Thành

3.06.2019
clip_image004_thumb.jpg

những câu chuyện theo kiểu câu chuyện trong lều của ông thượng sĩ già đó, đã giúp tôi rất nhiều để những ngày tháng nơi hải đảo bớt đi cái nhớ nhà, cái lo sợ, cái nhàm chán. Và, dù hễ mở miệng là thích nói về cái tuổi trẻ đã mất, nhưng chính vào thời gian đó, từ những câu chuyện văn chương đó, tôi thấy cái tuổi trẻ thật sự của mình bắt đầu bừng lên một sức sống mãnh liệt. Tôi nghĩ đến những ngày tháng tới, khi không còn chinh chiến, hay khi được trở về với đời sống thường dân, tôi sẽ sống khác, nhìn cuộc đời cách khác

Quyển sách trên hoang đảo – 3

31.05.2019
clip_image010.jpg

Tổng kết:
20 người viết tuy chưa là nhiều nhưng cũng cho một đúc kết ngắn: 9 truyện dài, 2 quyển kinh, 1 tập truyện ngắn, 1 thi tập, 1 truyền thuyết cổ tích, 1 nghiên cứu, 1 nhật ký, 1 từ điển, với 1 không đem gì hết và 2 có thể sẽ mang nhưng không tiết lộ bí mật. Hầu hết là sách xưa, trừ sách của Jiddu Krishnamurti (1993), Milan Kundera (1988), và công trình biên soạn của BS. Nguyễn Hy Vọng (từ 1981-2012). Nếu Nguyễn Thị Hoàng và Hồ Xuân Hương là hai nữ tác giả Việt duy nhất, thì còn lại là sách ngoại quốc. Giống thăm dò dành cho 100 nhà văn Pháp, tiểu thuyết vẫn là thể loại ngự trị.

Đinh Linh: Bảy Bài Thơ Nước Trong

27.05.2019
Cat-meat-dishes-Krong-Buk_thumb.jpg

Người Mỹ gọi phòng khách là “living room,” / Có nghĩa là “phòng sống,” nhưng người Việt thì dùng / Phòng khách là nơi để bàn thờ, nên phòng sống / Trở thành nửa sống, nửa chết, vì người chết / Luôn có mặt với những người tương đối còn sống.

Điềm

27.05.2019
tothuyyen-by-nguyen-trong-khoi_thumb.jpg

Bàng hoàng khi hay tin thi sĩ bỏ cuộc chơi, tôi giật mình nhớ lại câu nói đùa của anh Võ Đình: Thi sĩ là những kẻ tiên tri. Rà soát lại hai đoạn mới viết cho Tô Thuỳ Yên, thấy có nhiều chữ, câu làm mình muốn rụng rời. Nào là thiếu máu, tòa vô cảm, vi lô tận, nợ vô thường, tiếng cuời ngắn, âm tàn lửa, nhà chung, hoe đỏ v.v

Thơ Tô Thùy Yên: chênh vênh siêu hình/hiện thực

24.05.2019
TTY-blue-by-inh-Cuong.jpg

Ðề tài thời gian có lẽ là đề tài lớn nhất và bao trùm nhất trong cõi thơ của ông, được triển khai rộng rãi trong nhiều bài thơ khác nhau. Bài thơ đầu tiên “Cánh đồng con ngựa chuyến tàu” là một diễn tả sống động về tính bất trắc của thời gian và sự bất lực của con người.

TÔ THÙY YÊN

24.05.2019

Có những thi sĩ của chỉ một bài thơ, hay “thi sĩ của những bài thơ hắn đã làm”[1], thậm chí có thể có thi sĩ của cả một dân tộc (Nguyễn Du, chẳng hạn), cho dù cả hai trường hợp này không nhiều (…) Nhưng thi sĩ của một thời đại thì hiếm, rất hiếm; nghĩa là người, với thơ của mình, đã trở thành biểu tượng, người phát ngôn của chính thời đại mình. Tô Thùy Yên chính là một trường hợp hiếm hoi đó.

Les Murray – Nhà thơ Xứ Bunyah

22.05.2019
Les-Murray_thumb.jpg

Người mà thi giới vẫn thân mật gọi là Nhà thơ Xứ Bunyah (the Bard of Bunyah) vừa ra đi; ông để lại, đã rõ ràng, một di sản lớn cho xứ sở Úc, cho truyền thống thơ thế giới …. Bunyah lớn rộng ra cũng là tất cả mọi miền quê của tiếng nói, của chữ lời, và thơ ca – sự tinh lọc ấy! – như ông suốt đời thơ của mình hẳn đã một mực tín cậy.

Làm thế nào để ăn một bài thơ / How To Eat A Poem


♦ Chuyển ngữ:
22.05.2019
Cezanne-fruits-painting_thumb.jpg

Cắn đi. / Dùng những ngón tay cầm nó lên và liếm nước ngọt có /
thể chảy xuống cằm bạn. / Nó đã chín và ăn ngay bây giờ được rồi, chỉ còn chờ bạn thôi.
Bite in. / Pick it up with your fingers and lick the juice that
may run down your chin. / It is ready and ripe now, whenever you are.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)