Không gian trở vó, triệu hồi
Đất cày, hoa dại, sương bôi, lấm ngày
Nền xanh băng giá, trật trầy
Sọ cân não trắng, mây vây Cấm Thành
vậy tại sao còn gắn vào đầu những bộn bề cuộc sống
dấu hiệu muốn vượt qua Darwin trong cuộc chiến tiến hóa cho riêng mình
cái gì như thớ gỗ
cái gì rung bần lên
cây không còn hít đất
người không còn thở dốc
có thể là do đa đoan
hoặc hi vọng thái quá (cũng có thể
cả hai) nói tôi nghe xem nào
chúng ta sẽ phải làm gì? với những người sống lâu!
chẳng biết sập xuống lúc nào
bốn chiếc chân bàn ọp ẹp nâng một trời sao đêm
lấp lánh như những điều không có thật
Gió cứ xa ngoài kia
không bao giờ trở lại được với hình bóng nguyên vẹn của một con người
đi với nhau chẳng bao giờ có một sự yêu thương nào
Má run tay gấp tư lá thơ lại, nước mắt nước mũi đầm đìa. Trưa nào rảnh, má cũng lỏn lẻn lấy mấy phong thơ nhận được hổm rày, ra vườn sau ngồi đọc dưới bóng mát tàn vú sữa. Lần nào cũng khóc. Vậy mà chẳng khi nào má nhớ cầm khăn tay theo, cứ tay áo mà chặm.
Em đi qua cầu cong
Cầu cong vòng bến Ngự
Cong như cái cần câu
Thả trăng vào bến Ngự
Giữa huyễn hoặc ma trơi
Em cuốn hút đêm vào bầu ngực lép
Ngày co rút như con tép
Cuộn đại dương lên đầu vú khô khan
muốn nhắn một tin, hỏi giờ vui hay đang khóc
yahoo messenger từ lâu không còn hình avatar
facebook lặng im không một dòng status
chợt hiểu người đang cố quên