Khi anh tôi
trở về từ cuộc chiến
trên trán anh có một ngôi sao bạc nhỏ
và dưới ngôi sao
một vực sâu
Quả tình tôi cũng chẳng hiểu tại sao! còn bảo đâu đó người ta rung chuông báo tử thơ (…) tôi thực sự không biết có chuyện ấy, dẫu có đi chăng nữa thì làm sao thơ chết được mà báo tử (!) và thưa chị, tôi không hề [có tham vọng] hướng tới một thứ thơ nào cả, lực bất tòng tâm chăng?
Căn bệnh trong làng thi ca nhiều trò nhiều kiểu, nói mãi không hết được. Thơ cũ chê thơ mới không biết niêm luật thơ. Thơ mới chê thơ cũ gò bó trong vần điệu lỗi thời. Bên nào cũng đúng. Có một điều quan trọng mà không bên nào chịu hiểu là làm thế nào cho thơ hay. Đó mới quan trọng.
người ta tìm thấy một số con ruồi
đẻ trứng trong họng một số người vào buổi sáng
chúng tôi bay ra
và chúng tôi bay ra
đón mừng cuộc sống này
Lời nói không thanh âm
Một hồ nước khô
Trên ý tưởng cạn nguồn. Ta đi xuống vực sâu đó
có lẽ tổng thống chuyện trò với ai đó mỗi ngày
đôi khi đôi môi ông mấp máy, nhưng âm lượng chúng ta lại quá thấp
đôi khi tiếng ông là một phần mười âm lượng tôi
đôi khi tiếng ông run rẩy bên trong mười giọng tôi
Những năm gần đây, mọi quan điểm chính trị hễ cứ đơn giản hóa quá mức là thất bại, và chúng ta đều nhận thức rõ hơn tính phức tạp của xã hội mình đang sống, mặc dù không ai có thể nói rằng mình nắm trong tay một giải pháp.
May mà thời đại này không mấy ai muốn thi sĩ phải là chiến sĩ
Vậy mà thơ vẫn cứ phải xông vào đánh với những nỗi đau
a, b, c, d, e, f, g, h, và i là người cùng quê
họ giống nhau ở mọi điểm (hầu như vậy)
ngoại trừ cái vé trong đợt xổ số
để đổi lòng trung thành đối với một quốc gia
- Xin vui lòng giữ chặt vé số của quý vị!
Vị Thứ Trưởng chồm về trước vẽ một dấu X
đôi bông tai treo như hai lưỡi kiếm của Damocles.
Như một cánh bướm đốm nằm vô hình trên sàn
gã quỉ hòa nhập vào tờ nhật trình để mở.
Tôi thích câu này của GUILLAUME APOLLINAIRE:
‘Tôi ghét những nghệ sĩ không đi cùng thời đại của mình.’
Có những đèn màu lấp lánh như châu ngọc nói cho em biết bố em sẽ bình yên hay sẽ chết, và em đứng mà nhìn chúng thật lâu, thật lâu, cố gắng đọc xem chúng nói gì. Em quay đi và thấy một người đàn ông lấy một con rắn ra từ một cái hộp kim loại lớn.
bình nước tiểu
dưới chân giường nhìn ngậm ngùi manh chiếu rách nát
biểu tình mẹ đi về phía tượng đài
như câu chuyện truyền kì mới bắt đầu
tôi bước ra từ đám mây tím
tiến về phía hai cỗ áo quan phủ đầy hoa
đặt song song lên kệ gỗ
Phi nghĩa giăng biểu ngữ chính nghĩa
cấu trúc rối loạn kiến trúc
trật tự trong hỗn loạn
ngôi thứ nhất thèm tiến hóa vào ngôi thứ hai
Không phải Adonis hay Murakami, hay Amos Oz, Les Muray hay Ko-Un, hay Bob Dylan, mà là Tomas Tranströmer – nhà thơ của chính đất nước trao giải. Như thế đây là lần thứ tám Nobel văn chương được trao cho một người cầm bút Âu châu trong 10 năm trở lại, tiếp theo tiểu thuyết gia Herta Müller của Đức năm 2009, nhà văn Pháp JMG le Clézio năm 2008, và tiểu thuyết gia Doris Lessing của Anh năm 2007.
Từ tầng 35 tôi nhìn thấy tầng thượng một cao ốc, có người vừa buông mình trên giàn ná to, cố đẩy người ra đằng sau lấy lực, bắn thẳng lên mặt trăng. Mặt trăng vẫn bé nhỏ, vẫn tròn vành vạnh, đẹp không tì vết.
câu, em hỏi
khiến tôi phanh xe kịp lúc
trước hố tử thần
để biết tôi cần gì
Lúc trẻ tôi thường
giấu nỗi buồn như
giấu một khuyết tật
như bàn tay
có sáu ngón
sinh ra lỡ làm thi sĩ ở đất nước tôi
hiện thực buồn nôn câu thơ buồn ngủ
sự dấn thân là một biểu tượng rậm buồn
Tôi luôn có cảm giác bị dốc ngược bởi một ai đó. Những cơn nhộn nhạo của phèo phổi lục phủ ngũ tạng nôn nao trút xuống và tuột ra khỏi người tôi. Như thể có một sự khác biệt giữa tôi và cái tôi chứa đựng.
từ anh biệt ra đi
từ ly em ở lại
chia hai mùa lá chín
tôi nằm ghế bố xích đu
trên chiếc sân xi măng cũ
đọc lại cuốn tiểu luận ngắn cũ
để làm gì thơ hôm nay
Một bài thơ gửi tất nhiên
Tặng ngẫu nhiên một tiếng kèn
Một giọng xanh trên nẻo lạ
Một âm huyền giữa lối quen
Trong bài viết: “Nghĩ về thơ,” Tô Thẩm Huy cho rằng “Ý không phải cái làm nên thơ.” Vậy thì cái gì mới làm nên thơ? Theo ý Huy thì “lời” mới là đáng kể. (Thực ra lời chỉ là cái xác chữ, mà tư tưởng mới là cái linh hồn của bài thơ.)
Túm mặt trời trong túi áo blouson
Thả buổi sáng rong chơi phố núi
Đời úp mặt vào đôi tay trần trụi
Trốn mùa thu vừa vàng úa phù vân.