… Sarah đẩy cái cát sét có cuốn băng đang thâu dở dang lại sát miệng hắn, đếm một, hai, ba, rồi bấm nút thâu.
Tuân ngoan ngoãn đọc như con vẹt cái câu dài ngoằng của một lời chào hỏi chí tình bằng thứ ngôn ngữ xa lạ, mà dịch qua tiếng Việt thì nghĩa đại khái là: “Con xin kính chào ba má!”
nồi canh sạch sẽ bóng sâu, ngon lành hết biết
người ta hồ hởi húp vàng son chiến tích
hùng dũng như những chiến binh ăn mày quá khứ
sang trọng như trọc phú được mùa
bẩm sinh vừa ngu vừa ngang
tôi biết không có khác biệt gì giữa
bướcraxuốngđường và ngồilạitrongnhà
nên từ đó tôi tự nhốt mình bên trong và xa cách với bên ngoài
Đành rằng giữa cuộc đời nầy
có lúc chính anh
đã nhận ra em bơi ngửa
bơi ngửa
trong ly vang đỏ.
Ánh sáng từ những đường thẳng
Phan Phương Đông
Sinh năm 1961, hiện sống và làm việc tại TPHCM.
Đi qua cái chết
như bóng khuya
một nhánh cây gãy trong đêm
đó là tiếng trở mình
của giấc mơ
Em được yêu trên mảnh đất không có cây xanh
Không có nước sạch
Em được phản bội trên mảnh đất phồn sinh khốn đốn
Cho tới lúc mọi bức tường sụp đổ
Rất lâu cho cuộc chờ người
và từ khi có tiếng nói
hơi thở trở thành bất tử
để khi con người lên tiếng
hơi thở như chiếc máy bơm nhiều sức ngựa
tạo những con gió nóng lạnh
Chòm Đại Hùng thấp và giang rộng cả một hướng Đông như một chiếc đại hồ cầm đang chỉnh lại một độ chùng một độ căng sắp sẵn cho mặt trời đã nửa đường về chính trạm. Người dưới phố thức dậy sẽ nghe cô xướng ngôn giao ban chuyển nhạc…
Phía sau cánh cửa này là gì, cha ơi?
Là một cánh cửa khác, con trai
Phía sau cánh cửa khác là gì, cha ơi?
Vài năm sau, tôi trở lại. Tôi đã đi qua những miền đất cổ của Việt Nam cận đại, đã thu nhận chứng từ của người Việt tha hương cho các dự án nghiên cứu. Tôi đã lưu vong, không tự toại với sự dễ chịu của Little Saigon. Tôi đủ can đảm để đối diện với cái ảm đạm của “Căn nhà ngói đỏ”…
– Hương bay về từ Cali tặng chai Golden Margarita
Thấm đẫm mùi cam, chanh pha lẫn vị mưa sụt sùi
Của cơn bão Nock Ten rơi vào thành phố
Thật tuyệt, tôi nhâm nhi/tận hưởng một ngày tốt lành!
khán giả được thưởng ngoạn tường tận
khá nhiều, những màn trình diễn trên đường phố
mà đạo diễn không ai khác hơn là bạo lực
các diễn viên tự phát không cần bằng cấp, chỉ cần lì lợm
Steven Fujimoto (1957 – )
Hoa Thược Dược Hồng (Pink Dahlia), 2011
Gỗ nhiều loại, thủy ngân, nhựa trong epoxy, lông thú, chuông điện, đèn chớp LED
24 x 24 x 6 in. (61 x 61 x 15 cm)
Những người bệnh còn có thể đi đứng được đứng đóng khung trong những cửa sổ, nhìn xuống con đường bên dưới. Họ có cùng cái nhìn chăm chú đầy ghen tị với tất cả những thứ gì khỏe mạnh, linh động và tự do, họ có sự biểu lộ dịu dàng của niềm an phận trong chiếc áo bệnh viện màu xanh nhạt
Theatre at Con Market, you were the Danang Winter
along with a ship’s sirens late at night
taking us on the farthest voyages ….
Ai bắt ta đau chỉ bởi ta lắm mối mưu cầu
ta sắm vai người tình đỏng đảnh
dẫu ái ân đã mệt lắm rồi
Lúc ấy anh không nghĩ về em
Những điếu thuốc lâu rồi không thắp lên
Đêm nay đỏ rực suy nghĩ
Carnets, sổ tay, theo định nghĩa, là một cuốn sổ, giống như một giấy thông hành, một hộ chiếu, một thứ giấy tờ chính thức cho phép bạn đi lại, đặc biệt cho phép bạn vượt qua các biên giới quốc gia. Với Carnets, Camus đã đưa ra những ghi nhận về mọi sự của cuộc đời, những cái nhìn xuyên quốc gia, để nhìn vào trái tim sự sống.
Có ba chàng trai vượt sông Rhein
Thăm bà chủ quán vẫn ghé hoài:
“Còn rượu bia ngon không bà chủ?
Con gái diễm kiều của bà đâu?”
mất dấu mất dấu
hương sáng lòa. nức
táng mạng đêm thâu những nốt ruồi kín mở
Con chim câu trở về nóc
nhà ga Flinders
nơi nó gieo giấc mơ
từng đêm
Với mức cận thị 7 độ thì [Trần Hoài Thư] tưởng có thể giải ngũ hoặc xếp loại 2, nghĩa là không phải tác chiến. Đằng này không những ông phải cầm súng như bao nhiêu chiến binh khác, mà còn cầm súng ở một đơn vị luôn đối mặt với sự sống và cái chết rất mong manh ….
Từ dòng suối thịt ngâm nước mắm
Chảy ra những cái tát hồng hào
Nó (âm thanh) thều thào
Một cách tê tái