Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Chúng ta được ru chưa bao giờ đúng kiểu
tiếng ru ồn như băng đảng chia đồ
còn cái nôi luôn co giật thì quá chừng xuống cấp.
Em liếc mắt
Cả dòng điêu ngoa ngoắt
Em khóc gì để cá sấu ăn năn
Vờn tay búp ru trăng ngà ngủ gật
Toòng teng ẩn dật trong áo thụng, lưỡi chuông
tinh tường là tâm điểm của quả chuông
It hangs deep in his robes, a delicate
clapper at the center of a bell.
Đây là lần thứ tư trong vòng 5 năm chính phủ Hun Sen đã phải huỷ bỏ Lễ Hội Nước truyền thống hàng năm, thường tụ hội hàng mấy trăm ngàn người đổ về thủ đô Nam Vang để tham dự lễ hội đua thuyền trên sông Tonle Sap
Trong khi nghiên cứu về Hội Họa Hiện Đại, người ta nhận ra trong nhiều tác phẩm của một số danh họa [hiện đại] có nhiều dấu vết liên quan với tranh hang động nói riêng và các di sản nghệ thuật khác của người tiền sử như điêu khắc đá hay tượng totem cũng như mặt nạ …
Cô nàng phát thanh viên
giọng trong và cao vút như sóng ngoài hải đảo
tự hào diễn trình lại buổi chào đón nguyên thủ quốc gia hôm qua
hai mươi mốt phát thần công
Thiêu rụi bốn ngàn năm xương máu giống nòi
di sản đầu mèo. khóc đuôi chuột
hất vòng dây qua. treo cổ bầy đàn
giá mùa buồn. thế hệ bập bênh
chế tác đuốc. tự soi đường soi ngõ
Thời con nít của tôi, vì nghịch ngợm nên chẳng bao giờ được phiếu bé ngoan. Cô giáo đã tát tai khi tôi hát sai nhịp. Cái tát không làm tôi khóc dù tôi đã ngã lăn dưới đất.
Trước khi vào chuyện nhà binh, độc giả làm ơn xẹt nhanh qua lãnh vực văn hóa Đông Nam Á vốn có bản chất đa văn hóa, đa sắc tộc. Bởi xét cho cùng, chiến tranh cũng là một trò “giao lưu văn hóa” – giao lưu bằng máu lửa.
hay mắt người có khóc hơn tôi
những kêu đòi không thấy trả lời
những trái tim người dính líu tôi
thầm đau chủ quản xích côn đồ
Có một lần. Không. Có rất nhiều lần
Tôi về Đại Ninh về Vĩnh Minh tự
Có một cây thông có cả rừng thông
Ốm yếu xanh xao co ro tư lự.
Để trở thành một nhà văn chất lượng, cần phải hoàn toàn minh mẫn suốt thời gian viết lách, và có sức khoẻ tốt. Tôi hầu như phản đối quan niệm lãng mạn cho rằng viết văn là sự hy sinh và viết hay hơn trong tình trạng tài chánh kiệt quệ hoặc tâm tình dày xéo. Tôi cho rằng cần phải có tâm tình ổn định với điều kiện thể lực.
Nghĩa sĩ Yên Bái bị giặc chặt đầu vì
cái tội yêu giang sơn tổ quốc mình còn ông
khi đã chết khá lâu còn bị con cháu hò
reo kéo ngã tượng thờ chính nơi ông chôn nhau cắt rún
Hôm nay tôi đã xem rất nhiều video tự chạy
của rất nhiều người rủ nhau đánh trống
họ đang cố hết sức để xua loài quỷ đỏ
họ đối mặt với đám người dị dạng…
Tôi nói rằng em đã trở lại, nhưng chỉ còn là vạt tóc rất ngắn
Tôi có biết gì đâu ngoài nhà thờ đã kịp phủ một lớp váng như sữa chua
Rồi vội vã, thu hình tiếng cười nhỏ như lòng bàn tay, kẻ ngốc ấy…
Văn học chẳng là gì cả, chỉ như nghề thợ mộc …. Viết một điều gì đó cũng gay go gần giống như đóng một cái bàn. Làm cả hai việc này đều thực tế, dữ liệu cũng khó như gỗ. Cả hai đòi hỏi thủ thuật và kỹ thuật. Về cơ bản, cả hai bao gồm một ít pháp thuật rất nhiều gian khổ. Như Proust đã nói, mười phần trăm cảm hứng, chín mươi phần trăm mồ hôi.
nói như giỡn chơi hắn có thể chọn gia đình để sinh ra
hắn phải sanh và lớn lên ở phố Lề Phải
học trường chuyên Nói Dối
đầu nhồi toàn bã đậu
soi gương đầu bóng lưỡng. mày
gió quặp râu xuống cọng mây nhà rồng
còi năm tháng điệu cong cong
như lưng con gái nửa vòng xoay nghiêng
Kết quả trong thực tế, tất cả những gì phát triển trong văn chương của tôi là những ngôi nhà, người dân và ký ức. Tôi không chắc, liệu mình đã đọc Faulkner hay chưa, nhưng tôi biết, lúc đó, chỉ có mỗi kỹ thuật như Faulkner mới có thể giúp tôi viết lại những gì nhìn thấy.
Thế căn nhà của ông nhất định bị trúng bom vào lúc hai giờ rưỡi, một người đàn ông vừa nói vừa nghiêm trọng trề môi dưới. Cái này tôi vẫn thường nghe. Khi quả bom rơi xuống, đồng hồ đứng lại. Đấy là do sức ép
Một ngày cuối tháng 10, năm 2015, tình cờ sau khi đọc bài của nhà văn Phùng Nguyễn trên Facebook về chiến tranh Việt Nam, tôi gặp một nhà thơ Mỹ. Đó là nhà thơ nổi tiếng, thuộc lớp khá trẻ, thế hệ Rita Dove, Mark Doty, Carolyn Forché, Kay Ryan, Li- Young Lee, tôi ngưỡng mộ đã lâu
nhìn cái bóng mình
nằm ngửa mặt trong ánh sáng
có thể chiêm nghiệm đến sự hận thù vĩ đại
ánh nhìn tôi cắt giấc mơ chia thành hai nửa
Lõi tuyết rách vỏ
kiểm tra thiên thanh
kiếu biệt lau trúc
rơi lầu rêu, đá giếng
Chữ viết, cũng như những mũi kim chích trên da thịt, những ngọn chông trên đầu gối quỳ, là đề tái ám ảnh không những Mona Hatoum mà còn nhiều nghệ sĩ Trung Đông khác.
Bình Luận mới