Đối thoại ở Bắc Kinh
Một ngày cuối tháng 10, năm 2015, tình cờ sau khi đọc bài của nhà văn Phùng Nguyễn trên Facebook về chiến tranh Việt Nam, tôi gặp một nhà thơ Mỹ. Đó là nhà thơ nổi tiếng, thuộc lớp khá trẻ, thế hệ Rita Dove, Mark Doty, Carolyn Forché, Kay Ryan, Li- Young Lee, tôi ngưỡng mộ đã lâu. Tôi có hầu hết các tập thơ của ông. Trong buổi ra mắt sách ở hiệu sách, tôi mua một cuốn, mặc dù đã có, chỉ để xin chữ ký.
Ông hỏi tên tôi để viết trong một câu đề tặng, khá tỉ mỉ và thân tình. Nhận ra cái họ tiêu biểu của người Việt, ông ngước lên.
– Bạn đến từ Việt Nam, ah, tôi muối nói là sinh ở đó?
Are you from Vietnam, ah, I mean originally?
– Dạ đúng. Tôi sinh ra ở đó.
Yes. I was born in Vietnam.
– Thế thì vui quá. Tôi cũng vừa qua đó thăm.
Perfect. I have been there lately.
Nhận ra hàng người chờ phía sau khá đông, nhưng thấy ông vui vẻ thân thiện, tôi làm mặt lì, tranh thủ nối dài câu chuyện với một nhà thơ mình yêu mến. Vả lại, độc giả trước tôi, một cô gái trẻ, mặc cái áo nửa váy nửa xường xám, cũng rôm rả trò chuyện với ông ta có cả nửa tiếng, mặc cho tôi chờ, đồ bất lịch sự.
– Bạn có thích không?
How did you like it?
– Thích? Nhưng thích cái gì? Tôi yêu con người Việt Nam, tuyệt vời, nhưng mà…
Like it? But about what? Vietnamese people, oh, lovely people, but..
– (Sau một lúc.) Tôi xin lỗi.
(Pause.) My apology.
– Bạn xin lỗi về cái gì?
Apology for what?
– Chiến tranh, giết người…các liên can trong quá khứ của người Mỹ.
War, killings…our past involvements.
– Bạn không cần phải xin lỗi.
You don’t need to apologize.
– Sao không?
Why not?
– Tôi không phải là một người chống Mỹ. Bảy mươi tám phần trăm dân Việt nam yêu Mỹ.
I am not anti- American. Additionally, seventy eight pecent of Vietnamese people, statistically, love your country.
– Tôi thực không biết điều ấy. Nhưng cám ơn.
I did not know it. But thank you.
– Thêm một chút cá nhân. Máy bay Mỹ dội bom đã tiêu hủy căn nhà của cha mẹ tôi, nhưng trong một lần khác, lính bộ binh Mỹ đã cứu sống nhiều người ruột thịt của tôi, cả làng.
And a bit personal, your airstrike destroyed my parents’ house but on another time your soldiers rescued some of my loved ones, the whole village.
– Còn người khác? quá khứ của họ?
But other people? their past?
– Bạn có thể hỏi người khác, hỏi quá khứ, nhưng chỉ khi họ đứng trước mặt mình, như tôi, được thông tin đầy đủ, và hoàn toàn tự do.
You can ask other people, ask the past, but only when they can stand like this, informed, and free.
Tôi nghĩ, từ nay không phải gặp bất kỳ người Việt nào bạn cũng phải xin lỗi cả đâu.
From now on, I think, you don’t have to say apology to everyone who is from Vietnam.
– Tôi ước gì chúng ta có thêm thời gian để tranh luận. Nhưng chúng ta không có..bạn thấy đó…hàng dài người chờ. Tôi xin lỗi bạn.
I wish more time to discuss. But we don’t have any left.. you know…long line. My apology.
Nguyễn Đức Tùng
bài đã đăng của Nguyễn Đức Tùng
- Tháng Năm - 28.05.2026
- Tháng Tư - 16.04.2026
- Tháng ba - 20.03.2026
- Tháng Hai - 20.02.2026
- Tháng Một - 21.01.2026
- Tháng mười hai - 15.12.2025
- Tháng Mười Một - 20.11.2025
- người đi chân đất - chương 10 - 01.07.2025
- Sữa - 25.06.2025
- người đi chân đất - chương 9 - 24.06.2025
- Năm Mươi Năm Thơ Việt Hải Ngoại - 18.06.2025
- người đi chân đất – chương 8 - 09.06.2025
- người đi chân đất–chương 7 - 29.05.2025
- vịnh thái lan - 14.05.2025
- Mẹ Tôi - 09.05.2025
- người đi chân đất – chương 6 - 08.05.2025
- người đi chân đất – chương 5 - 01.05.2025
- người đi chân đất – chương 4 - 15.04.2025
- người đi chân đất – chương 3 - 09.04.2025
- người đi chân đất - 25.03.2025
- MÃO XUYÊN, THƠ QUEER - 13.03.2025
- người đi chân đất: chương 1 - 12.03.2025
- Hai Truyện Cực Ngắn - 17.02.2025
- Stanley Kunitz, nghệ thuật kể chuyện - 04.01.2025
- Mùa thu đọc thơ Đỗ Quang Nghĩa - 22.11.2024
- hình ảnh trong thơ - 07.11.2024
- Nguyễn Viện, đã đến Phía Đông Âm Phủ - 03.10.2024
- tháng tám - 28.08.2024
- người nữ trong truyện nguyễn thị minh ngọc - 22.08.2024
- NGƯỜI KHẤT THỰC - 26.06.2024
- Đỗ Hồng Ngọc, cuộc đời đầy kinh ngạc - 29.05.2024
- tưởng niệm Alice Munro (1931-2024) - 20.05.2024
- Mùa xuân, tuyết tan - 25.03.2024
- mộc tinh - 18.03.2024
- Nghĩ Về Ai Của Đặng Thơ Thơ - 07.03.2024
- Bữa Tiệc - 28.02.2024
- đá - 20.02.2024
- di loan - 24.01.2024
- Nhã Ca, người đàn bà nào cũng đẹp - 10.01.2024
- Những năm tám mươi - 20.12.2023
- Buổi Trưa Nguyễn Đình Toàn - 11.12.2023
- Người thợ rèn - 29.09.2023
- Mùa dâu chín - 05.09.2023
- LÂM THỊ MỸ DẠ, THƠ LÀ CÁI ĐẸP - 10.08.2023
- note III - 20.07.2023
- Notes 2 - 06.07.2023
- Notes - 09.06.2023
- Đôi Giày Bata - 31.05.2023
- NHỮNG ĐỨA CON CỦA CHIẾN TRANH - 19.05.2023
- ĐÁ CÒN TƯỞNG NHỚ - 27.04.2023
- Nguyễn Viện, nghệ thuật tiểu thuyết - 18.04.2023
- NHỮNG NĂM HAI NGÀN - 31.01.2023
- TRÀ XUÂN - 20.01.2023
- LẠC ĐƯỜNG - Thư gởi con trai - 06.01.2023
- Chiquitita - 18.11.2022
- Nhớ Cung Trầm Tưởng - 13.10.2022
- Thanh Thảo, hát giữa gió mưa - 10.10.2022
- Mặt hồ êm ả - 30.08.2022
- GIỚI THIỆU THƠ DẠ THẢO PHƯƠNG - 11.08.2022
- Đọc thơ Nguyễn Hàn Chung - 11.07.2022
- Đọc thơ Hoàng Vũ Thuật - 21.06.2022
- Đinh Thị Như Thúy, đã có sai lầm ở đâu đó - 26.05.2022
- MẸ TÔI - 09.05.2022
- ngón tay - 06.05.2022
- thầy bói - 05.05.2022
- thủy táng - 27.04.2022
- NGƯỜI ĐÁNH MÁY CHỮ - 02.03.2022
- Quán hớt tóc - 26.01.2022
- Nguyễn Hưng Quốc, gây sự với hư không - 20.01.2022
- Cái hộp giấy - 04.01.2022
- CUỐN SÁCH ĐẦU TIÊN - 08.12.2021
- Đọc thơ 34: Đỗ Quyên, cho ta khóc một hệ người - 29.11.2021
- HALLOWEEN - 01.11.2021
- Nguyễn Linh Khiếu, Nếu ta có một nắm đất - 19.10.2021
- NGƯỜI SĂN ĐUỔI CÔ ĐƠN - 28.09.2021
- Một Ngày Không Quên - 13.09.2021
- THƯ GỞI CON TRAI NHÂN NGÀY TỰU TRƯỜNG - 10.09.2021
- Vu Lan nhớ mẹ - 24.08.2021
- Nên tiêm loại vaccine nào? - 20.08.2021
- Nghĩ khi chờ ở biên giới Hoa Kỳ - 19.08.2021
- Bài thơ Afghanistan - 18.08.2021
- Nếu Cần Hãy Hỏi Alexa - 12.07.2021
- Thư gởi con trai nhân Ngày Lễ Cha - 21.06.2021
- Như Quỳnh de Prelle, mùa vĩnh hằng - 01.06.2021
- Vô cùng dịu dàng hoàn toàn nguy hiểm - 28.05.2021
- CÔ MÙI CÒN KHÔNG - 04.05.2021
- Tô Thùy Yên, ngọn gió lạ thường sẽ thổi tới - 26.04.2021
- Nguyễn Viện, Tụng Ca Nhục Cảm - 16.04.2021
- Đọc Truyện "Muối Của Rừng" Của Nguyễn Huy Thiệp - 02.04.2021
- TRẦN MỘNG TÚ, MÌNH EM MỘT NGÔN NGỮ - 23.03.2021
- Nguyễn Đình Toàn, Khi Em Về Trời Xanh Và Gió Mát - 12.03.2021
- XẬP XÒE ÉN LIỆNG - 24.02.2021
- Mười Bài Haiku - 10.02.2021
- Bài Thơ Đồng Tâm - 30.01.2021
- cánh bướm - 21.12.2020
- Trăng màu mận chín - 09.12.2020
- Mao ở Vũ Hán - 24.11.2020
- khi còn bé tôi đọc sách - 11.11.2020
- MA - 03.11.2020
- KHI CHỒNG BẠN GỌI BẠN MỘT TIẾNG RỒI IM BẶT - 18.09.2020
Gởi Ba Nguyễn:
“– Bạn có thể hỏi người khác, hỏi quá khứ, nhưng chỉ khi họ đứng trước mặt mình, như tôi, được thông tin đầy đủ, và hoàn toàn tự do.
You can ask other people, ask the past, but only when they can stand like this, informed, and free.”
NĐT
Xin lỗi bạn Đức Tùng,vì có lời hơi khác với bạn ở mục đối thoại Bắc Kinh.Bạn yêu kính nhà văn nhà thơ Mỹ,không sao họ là người tài,và là người biết phải trái,khi họ xin lỗi Việt Nam.Đó cũng là tâm thức của nhiều cựu chiến binh Mỹ sau một thời gian đã ngộ ra được lẽ phải.Nhưng thấy bạn phản ứng thì tôi thấy nó làm sao ấy.Cái phản ứng của bạn nó mang tâm thế của kẻ dưới.Sao lại như thế.Mà bạn là gì mà đại diện cho 90 triệu dân Việt,nói là không cần phải xin lỗi nữa nếu gặp người Việt mình.Bạn là ai mà ngoa ngôn vậy.