Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Bạn hứa Tết về đi loanh quanh Đà Nẵng – Vĩnh Điện – Hội An – Mỹ Sơn
Nắng cuối năm sáng rực khi hay tin bạn đi
Bên kia sông Hàn những cơn gió mông
Quê nhà leng keng tiếng thở
Ba ngày sau khi anh mất
Tôi tìm được chiếc vỏ sò trong vườn
Nửa trắng nửa vàng
Anh đã cầm lên, buông xuống, cầm lên lại
Sóng biển đánh rơi khi bơi về phương Nam
Giữa cái nắng chói chang chang
chiếu rụng mỗi sáng trên tháp Bàng An.
Tôi nhớ những mùa xuân kỷ niệm rực
nay đã ám ảnh phù du.
anh nói tui với ông đồng tuế đồng hương
ông đủ hai chân sao không quánh tới
còn tôi cẳng rưỡi cũng quất
đến tận cùng bằng số đưa ra thế giới
mới đi bộ với Ngô Thế Vinh
ở Huntington Beach. California
mỗi sáng 5 miles
mới thấy ngồi cạnh Trịnh Cung
trong bức hình Lưu Diệu Vân
phùng hứa tới boston
ghé chân phương ngắm biển
lên harvard uống bia
về worcester đấu láo
there are row and row of chairs
arranged neatly
đêm nay tôi sẽ ra ngắm trăng
phía bên này quả đất
Nhưng bạn yêu sự thành thực tới chết,
nên cũng là khó. Bạn ngẫm nghĩ, như là trong cái gien
bảo quản qua tháng năm
đã có sự dị ứng
với lừa gạt, dối mị, tùy tiện,
Cáo Phó
Chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin
Con, Chồng, Cha và Anh của chúng tôi
Ông Nguyễn Đức Phùng
(Bút hiệu Phùng Nguyễn)
đã qua đời tại Takoma Park, Maryland, ngày …
Bây giờ, xin nhìn thẳng vào sự thật, trước những cái chết của họ, cộng đồng người Việt đã làm gì? Chính quyền Hoa Kỳ đã làm gì? Thế giới đã làm gì?
Nói theo Nguyễn Ngọc Lan, trước tội ác xảy ra cho thành viên của mình, cộng đồng người Việt đã “làm thinh”!
Anh Võ Phiến, vậy thì xin cầu chúc anh vĩnh hằng ở một cõi khác, nơi rồi ta sẽ lại gặp nhau, nơi khoa học vật lý gọi là hố đen (black hole), nơi năng lượng không còn, và mọi qui luật của những thế giới vật thể đều bị phủ định.
Đêm tuyết trắng uống ly vang Bordeaux thẫm đỏ
như bờ môi nồng nàn từ khi em biết làm đàn bà
như trăm ngàn cô gái châu Á trên xứ sở tình
yêu
Lắng lòng
mở hồ sơ so sánh
tội ác hôm nay
của những kẻ được gọi là khủng bố
Gạt lịch sử khỏi nhà trường
Tivi đã chiếu ngày thường sử chi
Sử Việt ít, chẳng ra gì
Sử Tàu ngồn ngộn kênh này kênh kia
anh thường xuyên nhận thấy sự tươi rói lạ kỳ của các thi thể. Anh thường xuyên chạm mặt với những tên du côn vô lại, có dáng vẻ đáng ghét như những tên cướp đến gặp anh trước bình minh
Cảm giác lúc trong và sau khi gặp nhau là sao đời sống này dễ chịu thế, khi được gặp người tử tế, hồn hậu. Hồn hậu, chứ không lành. Mình biết điều này lúc Hợp Lưu có xáo xào chủ biên…
ly rượu vẫn còn ấm trong tay
và những nụ cười trên môi còn đậm hương
làm sao khóc. nước mắt
chỉ là cưỡng điệu một câu hát
Người đàn ông ấy lẽ ra tôi đã gặp
Chiến binh xưa thời chiến tranh qua
Hôm nay lòng mãi còn son sắt
Trên mạng diễn đàn chống lũ quỷ ma.
Con đường không phải con đường
Càng không phải cuộc chiếu giường tìm nhau
Con đường không vạt cỏ nhàu
Con đường không cả nhịp cầu lắc lư
Dưới ánh nến, chưa bao giờ chúng tôi uống nhiều và nói nhiều như thế. Từ bao lơn, tiếng cười của chúng tôi làm rung cả mặt sóng hồ bên dưới.
Hai gã đàn ông đào xuống đất một cái hố. Nó rộng rãi và tương đối ấm cúng. Như một cái huyệt. Nơi người ta cố thủ.
Trước mặt họ là khẩu súng. Một kẻ đã phát minh ra nó, để người ta có thể dùng nó bắn vào con người. Thường người ta chẳng quen biết gì những con người đấy. Người ta còn không hiểu ngôn ngữ của họ
Bình Luận mới